Logo
Chương 238: Tinh Quang phản hồi

Long Vương Truyền Thuyết - Chương 235: Tỉnh Quang Phản Hồi

[Trang trước] [Mục lục] [Trang sau] [Về trang sách]

Bên trong Thăng Linh Đài.

Khi con Hỏa Diễm Ma Sư cuối cùng ngã xuống, không khí tràn ngập một chấn động Linh lực nồng đậm.

Bốn người lớp Linh đều tự vây quanh trong Linh lực, ai nấy đều thu được không ít. Lượng Linh lực này không chỉ đến từ Hỏa Diễm Ma Sư, mà còn từ chính những đội viên Hồn Tôn.

Trước đó, khi các đội viên Hồn Tôn kia rời khỏi chiến trường, lượng Linh lực chưa hấp thu trên người họ đều bị bỏ lại. Cuối cùng, tất cả đều tập trung vào người thanh niên cường tráng. Khi gã thanh niên này rút lui, Linh lực kia tự nhiên phân tán ra, bị bốn người lớp Linh hấp thụ đều vào người.

Mười sáu con Hỏa Diễm Ma Sư toàn bộ phơi xác tại chỗ, trông thật thê thảm.

"Đội trưởng, anh đúng là quá âm hiểm." Hứa Tiểu Ngôn bĩu môi, làm động tác khinh bỉ Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân cười ha ha, không nói gì.

"Nhưng em thích." Hứa Tiểu Ngôn nhanh chóng cười tươi, cảm nhận Linh lực nồng đậm quanh thân, mặt mày hớn hở.

Cô đã đạt đến đỉnh phong cấp hai mươi chín, lượng Linh lực tăng cao này vô cùng có lợi cho việc đột phá của cô. Hơn nữa, sau khi đột phá, cô sẽ có lựa chọn tốt hơn khi hấp thụ Hồn Linh, uy lực Hồn kỹ cũng sẽ tăng cường.

Tạ Giải cười hắc hắc, "Đây là Thăng Linh Đài, đâu phải thế giới thật. Thời gian bạo động có hạn, phải tận dụng triệt để chứ."

Lúc trước, khi đối kháng Hỏa Diễm Ma Sư, hắn cố ý không xuất hiện, vì có nhiệm vụ đặc biệt.

Bọn họ đã hiểu rõ Thăng Linh Đài vô cùng. Bên ngoài có thể giám sát tình huống bên trong, không chỉ họ thấy được, mà đội Hồn Tôn kia cũng vậy. Ngay từ đầu, Đường Vũ Lân đã chuẩn bị cho màn "hắc ăn hắc". Chuyện này ở Thăng Linh Đài quá ư là bình thường, nhất là trong thời gian bạo động.

Nhưng "hắc ăn hắc" cũng phải thật đẹp mắt. Cái chết bất đắc kỳ tử của gã thanh niên cường tráng là do Tạ Giải ra tay bằng Ảnh Long Đao.

Ảnh Long Chủy - Hồn kỹ thứ nhất: Ảnh Long Đao, lợi hại nhất ở chỗ vô ảnh vô hình. Cùng với tu vi của Tạ Giải tăng lên, Ảnh Long Đao càng trở nên âm hiểm hơn.

Với tu vi của gã thanh niên kia, nếu trong tình huống bình thường, chắc chắn gã sẽ phát hiện. Nhưng lúc đó gã đã kiệt sức, lại sắp giành chiến thắng nên lơ là. Tạ Giải ẩn mình trong bóng tối, thừa cơ hội này tung đòn chí mạng, đem toàn bộ Linh lực trên người gã phân tán cho đồng đội hấp thụ.

Nếu không, gã thanh niên kia giết được nhiều Hỏa Diễm Ma Sư nhất, phần lớn Linh lực đã bị gã hấp thu mất rồi.

Đường Vũ Lân cười híp mắt nói: "Chuyến này coi như huề vốn rồi. Mọi người nghỉ ngơi tại chỗ một chút, khôi phục hồn lực. Khí tức Hỏa Diễm Ma Sư lát nữa sẽ không biến mất, chúng ta cũng thừa cơ hấp thụ thêm chút nữa. Nhiệm vụ chủ yếu của chúng ta tiếp theo là đảm bảo hấp thụ hết số Linh lực này."

"Vâng!"

Mỗi người họ có thể hấp thụ chừng mấy trăm năm Linh lực. Đây là một thu hoạch lớn.

Cổ Nguyệt đã khoanh chân ngồi xuống. Cô thản nhiên nhất trước chiến thắng vừa rồi, không hề chất vấn Đường Vũ Lân về vụ "hắc ăn hắc", cũng không tỏ ra quá hưng phấn.

Đường Vũ Lân ngồi xuống bên cạnh cô, mỉm cười hỏi: "Cơ thể em chịu đựng được chứ?"

Linh lực chấn động trên người Cổ Nguyệt vô cùng nồng đậm, còn vượt qua cả Đường Vũ Lân, vì hai con Hỏa Diễm Ma Sư nghìn năm cuối cùng đều chết dưới tay cô.

Cổ Nguyệt khẽ lắc đầu, "Không thành vấn đề. Ba cái Hồn Hoàn của em, phân tán ra, tăng lên không quá nhiều. Anh mới phải cẩn thận, đừng vượt quá giới hạn chịu đựng."

"Ừm, anh biết chừng mực. Tiếp theo chủ yếu để các em hấp thụ. Anh sẽ không nóng vội." Hiện tại hai Hồn Hoàn của hắn đều là Tử sắc, hấp thụ Linh lực cũng tương đối đều. Cả hai Hồn Hoàn đều có hơn bốn nghìn năm tu vi, sức chịu đựng của hắn là năm nghìn năm, nên tổng cộng còn có thể hấp thụ hơn một nghìn năm Linh lực để chia cho chúng. Vì vậy, hiện tại không cần lo lắng về vấn đề giới hạn. Hắn đã từng được cảnh báo về điều này, nên đặc biệt cẩn thận.

Bốn người nghỉ ngơi nửa giờ, hồn lực cơ bản đều khôi phục, lúc này mới đứng dậy, tiếp tục tiến sâu vào Tinh Đấu Đại Sâm Lâm.

Linh lực trên người họ cần thời gian để hấp thụ chuyển hóa, ai nấy cũng được bao quanh bởi ánh sáng Linh lực lượn lờ, rất dễ gây chú ý. Từ giờ phút này, đối thủ của họ không chỉ là Hồn thú, mà còn cả những Hồn Sư khác tiến vào Thăng Linh Đài.

"Đội trưởng, Lam Ngân Đột Thứ Trận của anh hiệu quả ra trò đấy! Tấn công tuy không quá mạnh, nhưng hiệu quả tê liệt do chấn động cao tần thật tốt, khống chế diện rộng phi phàm." Vừa đi, Tạ Giải vừa nhỏ giọng nói với Đường Vũ Lân.

Lam Ngân Đột Thứ Trận là Hồn Linh Tiểu Kim Quang tự động ban cho Đường Vũ Lân khi hắn đạt cấp 20, Hồn kỹ thứ hai. Khi dung hợp Hồn Hoàn thứ hai, Đường Vũ Lân lờ mờ có cảm giác, hắn vốn cho rằng mình không thể khống chế việc dung hợp Hồn Hoàn nào. Nhưng khi ý niệm của hắn tập trung, hy vọng có được một Hồn kỹ khống chế diện rộng, vậy mà lại thành sự thật, hắn đã có được Lam Ngân Đột Thứ Trận.

Lam Ngân Đột Thứ Trận lấy khống chế làm chủ, tấn công là phụ. Bản thân nó có một lực công kích nhất định, vì là Hồn kỹ nghìn năm, hiệu quả công kích cũng không tệ. Nhưng mạnh mẽ hơn là hiệu quả khống chế diện rộng. Nhờ vào chấn động cao tần của Lam Ngân Thảo, nó gây hỗn loạn Tình Thần Lực của đối thủ, khiến chúng xuất hiện trạng thái ngốc trệ ngắn ngủi.

Hiện tại, Đường Vũ Lân có thể dùng bất kỳ điểm nào mà Lam Ngân Thảo chạm vào để phóng thích Lam Ngân Đột Thứ Trận, tạo ra gai nhọn trong phạm vi đường kính ba mươi mét, để đạt được hiệu quả như vậy.

Lực khống chế bằng cách quấn quanh của Lam Ngân Thảo tuy rất mạnh, nhưng mỗi đối thủ bị quấn quanh đều cần hắn thêm vào khống chế, thích hợp dùng khi đối phó với số lượng ít đối thủ hơn. Còn Lam Ngân Đột Thứ Trận là phạm vi khống chế diện rộng, thi triển tức thời, hiệu quả vô cùng cường hãn. Hơn nữa, hai Hồn kỹ khống chế này có thể chồng lên nhau.

Trải qua mấy năm tu luyện, Vũ Trường Không đã giúp hắn vạch ra một con đường tu luyện tương lai. Võ Hồn dùng khống chế làm chủ, còn năng lực Kim Long Vương thì là thủ đoạn tấn công chủ yếu. So ra thì Đường Vũ Lân có phần thiếu công kích tầm xa. Nhưng Vũ Trường Không nói với hắn, nếu hắn có thể tu luyện công kích cận chiến đến cực hạn, cũng sẽ vô cùng đáng sợ.

Bởi vậy, sau khi gia nhập Đường Môn và bắt đầu hoàn thành nhiệm vụ để có điểm cống hiến, những thứ đầu tiên Đường Vũ Lân đổi đều là những thứ giúp tăng cường năng lực công kích cận thân.

Nghe Tạ Giải nói, Đường Vũ Lân mỉm cười: "Khả năng khống chế diện rộng của Tiểu Ngôn cũng phi phàm mà! Tỉnh Quang Phản Hồi, đúng là một kỹ năng giỏi."

Khi bọn họ giao chiến, trời đã tối hẳn. Tinh Luân Băng Trượng của Hứa Tiểu Ngôn thức tỉnh, cô thi triển Hồn kỹ thứ hai của Tinh Luân Băng Trượng, Tinh Quang Phản Hồi.

Cô khác với Đường Vũ Lân ở chỗ, băng trượng của cô vốn chuyên về công kích tầm xa, còn Tinh Luân Băng Trượng thì chuyên về khống chế. Tương tự Đường Vũ Lân, hai kỹ năng Tinh Quang khống chế của cô mạnh hơn. Hồn kỹ thứ hai Tinh Quang Phản Hồi có thể gây hỗn loạn đối thủ ngay lập tức, khiến những kẻ bị bao phủ thay đổi phương hướng tấn công hoặc bị cắt đứt thủ đoạn công kích, từ đó tạo thành hỗn loạn. Đối với bầy Hỏa Diễm Sư lúc trước, chính nhờ sự phối hợp khống chế liên tục của cô và Đường Vũ Lân mà chúng hoàn toàn hỗn loạn và cuối cùng bị tiêu diệt.

Hứa Tiểu Ngôn cười hì hì. Cô luôn cố gắng đuổi kịp bước chân của đồng đội. Chỉ khi đêm xuống, cô mới tự tin hơn một chút. Năng lực Tinh Tương tiêu hao rất lớn, đồng thời hạn chế bản thân cô cũng rất lớn, nhưng trong đội thì tác dụng phi phàm, nhất là tính tất nhiên của nó, mới là chỗ cường hãn nhất của Võ Hồn biến dị này.

"Chi... chi!" Một tiếng kêu to đột nhiên truyền đến, một bóng người màu đỏ sẫm từ trên một cây đại thụ phía trước lao xuống không báo trước.

Bóng người ấy trông không khác gì người trưởng thành, nhưng tay lại dài kỳ dị. Khi nhảy xuống, mục tiêu của nó là Cổ Nguyệt sau lưng Đường Vũ Lân. Rõ ràng, trong mắt nó, nữ giới là đối tượng dễ đối phó hơn.

Đúng lúc này, một sợi dây leo màu lam óng ánh như tia chớp bắn ra, lập tức quấn chặt lấy thân thể nó. Thế xông của nó rất mạnh, vẫn lao xuống.

Đường Vũ Lân giơ hai tay lên không trung, lòng bàn tay lõm vào, hai Hồn Hoàn bay lên. Đồng thời, trên người hắn mơ hồ có vầng sáng màu trắng lập lòe. Ngay lập tức, bóng người màu đỏ sẫm kia như bị vật gì đó hút lấy, bị kéo mạnh về phía trước, bị Đường Vũ Lân kéo trở lại.

Nhưng nó phản ứng rất nhanh, bị quấn quanh chỉ là hai chân. Đôi tay dài của nó vung thẳng vào đầu Đường Vũ Lân.

Đường Vũ Lân hừ lạnh một tiếng, không chút do dự giơ hai tay lên đỡ, cứng đối cứng.

"Phanh" một tiếng trầm đục. Đường Vũ Lân đứng tại chỗ không hề sứt mẻ, còn bóng người màu đỏ sẫm kia lại bị chấn động lùi về sau một bước.

Lam Ngân Thảo kéo mạnh, kéo nó về phía trước. Đồng thời, Đường Vũ Lân dùng hai tay đẩy vào trong rồi lại đẩy ra ngoài, một lực đẩy đơn giản đẩy đôi tay dài của nó ra.

Đùi phải nhấc lên, mũi chân như thiểm điện đá ra, trúng ngay vị trí giữa ngực và bụng của bóng người màu đỏ sẫm, khiến nửa thân trên của nó không bị khống chế gập xuống, gần như là đưa phần đầu trực tiếp đến trước mặt Đường Vũ Lân –

Cầu. (chưa xong còn tiếp.)