Đường Vũ Lân, kẻ đạt điểm tối đa ở tất cả các hạng mục trong bài kiểm tra sáu phần, càng khiến người ta khó hiểu. Võ Hồn của hắn là Lam Ngân Thảo, còn Hồn Hoàn màu vàng kỳ lạ kia dường như không phải năng lực từ Võ Hồn. Hơn nữa, hắn hầu như không dùng đến nó, nhưng vẫn cứ vượt qua mọi thử thách, không phô trương, cứ từng bước vững chắc mà đạt điểm tối đa.
Việc phát huy sức mạnh to lớn từ một thiên phú không quá nổi trội, không chỉ là vấn đề thực lực cá nhân, mà còn là sự mạnh mẽ trong tâm lý và năng lực tổng hợp.
Nếu xét về thiên phú và tiềm năng, Cổ Nguyệt là người giỏi nhất, nhưng nếu nói về năng lực tổng hợp hiện tại, bao gồm cả tâm lý, thì Đường Vũ Lân hoàn toàn xứng đáng là đội trưởng trong bốn người.
"Sư huynh, anh thật có con mắt tinh tường!"
Mang theo tâm trạng đó, Thẩm Dập dẫn bốn người vào một căn phòng nhỏ trong khu giảng đường.
Khác với các địa điểm kiểm tra trước đây, căn phòng này có vẻ khá u ám, không có trang trí hoa lệ. Toàn bộ căn phòng được xây dựng bằng kim loại, trên tường treo những màn hình lớn.
Khi đến đây, Đường Vũ Lân và những người khác đều có cảm giác quen thuộc, rõ ràng có điểm tương đồng với Thăng Linh Đài! Chẳng lẽ bài kiểm tra thứ chín của họ là trải nghiệm tương tự như ở Thăng Linh Đài?
"Sinh tồn. Đây là mục tiêu của bài kiểm tra thứ chín của các em. Tôi tin rằng các em đã từng vào Thăng Linh Đài. Nơi này của chúng ta không khác Thăng Linh Đài là mấy, nhưng theo một nghĩa nào đó, Hồn thú bên trong là thật. Nếu giết được chúng, các em có thể nhận được Hồn Hoàn nếu đang trong giai đoạn đột phá, và cả những chiến lợi phẩm khác. Được rồi, chuẩn bị tiến vào đi." Thẩm Dập dặn dò bốn người vài câu rồi đi đến một bên nhấn nút, những khoang kim loại giống hệt Thăng Linh Đài trượt ra.
Sinh tồn? Nghe xong nội dung bài kiểm tra thứ chín, ánh mắt của Cổ Nguyệt, Tạ Giải và Hứa Tiểu Ngôn đều đổ dồn về phía Đường Vũ Lân, ánh mắt họ thể hiện sự tin tưởng.
Ở vòng trước, Tạ Giải chỉ đạt được ba phần, trong lòng còn có chút bất an, nhưng khi nghe nội dung bài kiểm tra thứ chín, anh liền trút bỏ được gánh nặng.
Trong những năm qua, họ đã trải qua quá nhiều ở Thăng Linh Đài. Nếu nói về khả năng sinh tồn, thì không còn nghỉ ngờ gì nữa. Chỉ cần đối thủ không vượt quá khả năng của họ quá nhiều, việc sống sót không thành vấn đề.
Khả năng chỉ huy của Đường Vũ Lân, cùng với khả năng phối hợp đồng đội của họ, đều có thể phát huy hoàn hảo trong bài kiểm tra sinh tồn này. Chỉ cần bốn người ở bên nhau, thì không có gì là không thể.
"Thẩm lão sư, bốn người chúng em có được tập trung ở cùng một điểm khi xuất hiện không?" Đường Vũ Lân hỏi Thẩm Dập.
Thẩm Dập nhìn cậu với ánh mắt đầy ẩn ý, nói: "Đúng vậy. Bất kể số lượng thí sinh là bao nhiêu, tất cả sẽ được tập trung cùng nhau. Bài kiểm tra này không chỉ kiểm tra khả năng sinh tồn của mỗi cá nhân, mà còn kiểm tra khả năng phối hợp giữa các em. Vốn dĩ các em đã là một đội, nên có lợi thế hơn. Cố gắng lên."
"Cảm ơn Thẩm lão sư."
Đường Vũ Lân và ba người bạn lần lượt tiến vào khoang kim loại, khoang đóng lại. Bài kiểm tra thứ chín chính thức bắt đầu.
Nhưng họ không biết rằng, sau khi các khoang kim loại đóng lại, có hai người bước vào phòng, một trong số đó chính là bà lão Ngân Nguyệt Đấu La, người đã từng gây khó dễ cho họ!
Đi cùng Ngân Nguyệt Đấu La là một ông lão với sống mũi cao, đôi mắt sâu thẳm màu xanh lam, thân hình cao lớn, mái tóc trắng xõa trên vai, toàn thân tràn ngập khí thế hùng hồn. Khí tràng của ông ta mạnh mẽ, khiến người ta có cảm giác muốn trấn áp cả thế giới.
"Lão sư." Thẩm Dập cung kính hành lễ với ông lão.
Ông lão khẽ gật đầu, "Mấy đứa nhóc đó thể hiện thế nào?"
Thẩm Dập suy nghĩ một chút, cuối cùng dùng một từ mà cô cho là thích hợp nhất để mô tả: "Vượt quá sức tưởng tượng."
Ngân Nguyệt Đấu La cười, "Đúng vậy! Có chút vượt quá sức tưởng tượng. Khi ta không cho chúng kiểm tra ở hạng mục thứ năm, mà đến hạng mục thứ tám, rõ ràng điểm số đã rất sít sao. Đường Vũ Lân không đơn giản đâu! Khí huyết trên người nó vô cùng nồng đậm, có điểm tương đồng với cô đấy. Trọc Thế, chúng ta đã nói rõ rồi, ba đứa nhóc kia tôi không quan tâm, nhưng Cổ Nguyệt tương lai là của tôi đấy."
Trọc Thế liếc nhìn bà, "Cái gì mà của bà? Bà đừng quên, chúng đều là đồ tôn của tôi, không liên quan gì đến bà cả."
Ngân Nguyệt Đấu La nhướn mày, "Sao? Ông muốn đổi ý?"
Trọc Thế cười hắc hắc, khí tràng trên người thu lại, "Tôi không có đổi ý! Tôi chỉ đang thuật lại một sự thật. Tôi chỉ nói là bà có thể chọn lựa những đứa nhóc này, nhưng tôi chưa nói nhất định sẽ giao chúng cho bà. Bà cũng nên xem người ta có nguyện ý hay không chứ. Bà xem, Cổ Nguyệt nha đầu kia không nguyện ý theo bà học tập, ép buộc cũng không có ý nghĩa gì."
"Đồ xấu xa. Lão nương thích cái tính cách quật cường của nó. Còn nhỏ mà đã không có chút cá tính nào, thì khác gì cái xác không hồn? Ta thích cái kiểu có cá tính đấy." Ngân Nguyệt Đấu La nổi giận nói.
Thẩm Dập đứng bên cạnh im như thóc, không dám nói lời nào. Trước mặt hai vị này, cô thật sự không dám nói gì.
Trọc Thế nói: "Mọi chuyện, đều chờ chúng thông qua bài kiểm tra này rồi nói. Nếu không thông qua, thì điểm cao ở các bài kiểm tra khác cũng vô dụng."
Ngân Nguyệt Đấu La im lặng lại, đồng ý gật đầu, dường như cũng rất coi trọng bài kiểm tra thứ chín này.
Lúc này Thẩm Dập mới thấp giọng hỏi: "Lão sư, nên sử dụng bài kiểm tra cấp bậc nào để chúng tiến hành?"
Trọc Thế không cần suy nghĩ, "Cấp bậc cao nhất."
Ánh mắt Thẩm Dập ngẩn ra, cấp bậc cao nhất? Ngay cả người trưởng thành cũng khó mà thông qua! Cái này...
"Còn không mau rời đi." Trọc Thế thấy cô do dự, lập tức thúc giục.
"Vâng."
Cảm giác vặn vẹo từ bốn phía truyền đến. Đối với Đường Vũ Lân, người đã quen với Thăng Linh Đài, đây chẳng qua là trò trẻ con. Sức mạnh thể chất và tinh thần của cậu đều đủ mạnh. Sự biến đổi không gian nhỏ bé này không đủ để gây khó dễ cho cậu.
Ánh sáng lóe lên, Đường Vũ Lân và những người khác đột ngột xuất hiện trong một thế giới khác.
Bốn người cùng lúc xuất hiện. Khi thấy những người khác, họ lập tức phản ứng, giữ vững đội hình quen thuộc nhất.
Những sợi Lam Ngân Thảo từ dưới chân Đường Vũ Lân lan ra, bao phủ xung quanh, đồng thời cảm nhận mọi thứ.
Giống với Thăng Linh Đài, nơi này là một khu rừng rậm rạp, trông còn nguyên sơ hơn Thăng Linh Đài.
"Bài kiểm tra thứ chín lại là sinh tồn, thật tuyệt vời. Đối với chúng ta, có lẽ không có bài kiểm tra nào thoải mái hơn thế này." Tạ Giải có chút hưng phấn nói.
Đường Vũ Lân giơ tay lên, ra hiệu cho anh im lặng, rồi nói nhỏ: "Nơi này không giống Thăng Linh Đài, ít nhất là không giống Thăng Linh Đài sơ cấp. Tớ từng đi theo Vũ lão sư đến Thăng Linh Đài trung cấp một lần, thảm thực vật ở đó cũng nguyên sơ như nơi này. Đừng quên, đây là bài kiểm tra của học viện Sử Lai Khắc. Thẩm lão sư chỉ nói hai chữ sinh tồn, chứ không nói phải sinh tồn bao lâu. Chúng ta phải cẩn thận, nếu đây là nơi tương đương với Thăng Linh Đài trung cấp, thì rất có thể chúng ta sẽ gặp phải Hồn thú ngàn năm, thậm chí là vạn năm.”
Hồn thú vạn năm? Nghe thấy những từ này, ba người kia không khỏi hít sâu một hơi.
Hứa Tiểu Ngôn đột nhiên nói nhỏ: "Đội trưởng, nếu tớ đột phá cấp 30 vào lúc này, có phải có thể trực tiếp mang theo một cái hồn hoàn trở về không? Hồn hoàn vạn năm ấy."
Đường Vũ Lân nhíu mày, "Đừng nghĩ đến chuyện đó. Với tình trạng cơ thể của cậu bây giờ, hấp thụ Hồn Hoàn vạn năm chẳng khác nào tự sát. Đừng quên, cậu mới chỉ là Tam Hoàn. Trong tình huống bình thường, Hồn Sư cần ít nhất Ngũ Hoàn mới có thể hấp thụ Hồn Hoàn vạn năm. Bản thân cậu lại không có khả năng thể chất đặc biệt xuất sắc, ngàn vạn lần đừng có ý nghĩ may mắn đó. Nếu không, rất dễ xảy ra vấn đề. Giống như tớ khi hấp thụ Tinh Thần Chi Hải ngàn năm vậy."
Nghe cậu nói nghiêm túc, Hứa Tiểu Ngôn lập tức lè lưỡi, "Tớ biết rồi."
Đường Vũ Lân nói: "Đi thôi, chúng ta tìm một nơi có địa thế cao một chút, như vậy tầm nhìn sẽ tốt hơn. Mọi người đều đã tiêu hao không ít trong các bài kiểm tra trước, chúng ta cố gắng tìm một nơi nghỉ ngơi trước, đồng thời khôi phục hồn lực."
"Được."
Bốn người cẩn thận tiến về phía trước, Cổ Nguyệt phóng thích Phong Điểu để trinh sát từ xa, Đường Vũ Lân kiểm soát khu vực gần.
Phong Điểu không phát hiện Hồn thú nào, dường như khu rừng rậm này chỉ là một khu rừng bình thường mà thôi.
Tất nhiên, Đường Vũ Lân không bao giờ nghĩ như vậy, đây là bài kiểm tra của học viện Sử Lai Khắc.
Không lâu sau, họ tìm được một sườn đồi nhỏ, trên sườn đổi tầm nhìn tốt hơn nhiều. Đường Vũ Lân lấy bánh bao từ hồn đạo khí trữ vật của mình, chia cho mọi người. Họ ăn tạm rồi thay phiên nhau nghỉ ngơi, khôi phục hồn lực.
Mọi thứ vẫn rất yên tĩnh, họ không bị bất kỳ sự quấy rầy nào.
Mất trọn hai giờ, tất cả mọi người mới khôi phục được trạng thái đỉnh phong.
"Đội trưởng, có chút kỳ lạ! Đã hai giờ rồi, chúng ta còn chưa gặp được một con Hồn thú nào, cậu nói tại sao vậy?" Tạ Giải hỏi nhỏ.
