Logo
Chương 281: Không hối hận!

Ngay sau đó, họ chứng kiến cái đầu khổng lồ há miệng, một luồng quang diễm màu vàng phun ra, trong nháy mắt bao trùm lấy tất cả.

Là nó, nó đã trở lại. Tam Nhãn Kim Nghê trưởng thành, cường đại đã trở lại.

Có hối hận không?

Khi bị ánh vàng nuốt chửng, mọi thứ xung quanh hóa thành bóng tối, ba chữ ấy cứ văng vẳng trong đầu mỗi người.

Đường Vũ Lân âm thầm tự nhủ, ta không hối hận. Có những đồng đội như vậy, thật đáng để ăn mừng.

Tạ Giải cũng tự nhủ không hối hận, là một người đàn ông, một khi đã lựa chọn thì không được lùi bước.

Cổ Nguyệt cũng không hối hận. Lúc này, tâm trạng nàng rất bình tĩnh. Nàng buông tay khỏi thứ dễ dàng có được nhất, bởi vì, nàng vốn dĩ không muốn khối Hồn Cốt đó.

Hứa Tiểu Ngôn rất thoải mái, nàng cũng quyết đoán. Tại sao phải hối hận? Đây là lựa chọn của mình. Ít nhất, Tam Nhãn Kim Nghê mẹ trở về thấy con mình khỏe mạnh, chắc chắn sẽ vui vẻ. Còn bọn họ chỉ là những con số, chỉ là hư ảo đối với thế giới kia. Nhưng thế giới hư ảo ấy lại là thật đối với gia đình Tam Nhãn Kim Nghê.

Một khối Hồn Cốt có thể thay đổi cả đời, nhưng việc con cái không có mẹ, cũng sẽ thay đổi cuộc đời người ta!

Bóng tối tan đi, ánh sáng trở lại. Các khoang kim loại trượt ra, bốn người Đường Vũ Lân gần như đồng thời ngồi dậy.

Vẫn là căn phòng kim loại ấy, trên màn hình lớn vẫn đang chiếu cảnh tượng nơi họ vừa ở.

Trong hang động, con Tam Nhãn Kim Nghê khổng lồ sà xuống bên con, một vầng kim quang từ người nó tỏa ra, bao phủ lấy đứa con. Những vết thương trên người Tiểu Tam Nhãn Kim Nghê nhanh chóng khép lại, nó mở mắt.

Tỉnh lại, nó vội vã lao vào lòng mẹ, trên người cũng tỏa ra ánh kim sắc dịu dàng.

Bốn người Đường Vũ Lân lặng lẽ ngồi trong khoang kim loại, nhìn cảnh tượng này. Không hiểu vì sao, khi thấy Tiểu Tam Nhãn Kim Nghê nhào vào lòng mẹ, gánh nặng trong lòng họ tan biến. Trên môi nở nụ cười thấu hiểu.

Đường Vũ Lân là người đầu tiên bước ra khỏi khoang, sau đó lần lượt đến trước các khoang kim loại khác, kéo các bạn mình ra.

"Tớ không hối hận!" Đường Vũ Lân cười nói với các bạn.

"Không hối hận!"

"Không hối hận!"

"Không hối hận!"

Ba người đồng thanh đáp lại. Bốn người nhìn nhau cười. Đường Vũ Lân giơ tay phải ra, Cổ Nguyệt vẫn quen thuộc áp mu bàn tay mình vào lòng bàn tay cậu, Tạ Giải đặt tay lên trên, rồi đến Hứa Tiểu Ngôn, bốn bàn tay chồng lên nhau, như trái tim họ kề sát.

"Bốp bốp bốp!" Tiếng vỗ tay vang lên.

Bốn người quay lại, thấy Thẩm Dập đang nhìn họ với ánh mắt chân thành tán thưởng.

"Tôi đã giám thị ở Học viện nhiều năm. Ngày trước, tôi cũng giống như các em, vượt qua mười hạng khảo hạch này để vào học viện. Có lẽ, các em không biết, những gì các em vừa trải qua ở quan thứ chín này là cấp độ khảo hạch cao nhất. Độ khó cũng lớn nhất. Khảo hạch này không chỉ kiểm tra sự chịu đựng, khả năng sinh tồn của các em, mà quan trọng hơn, là khảo nghiệm tâm tính của các em."

"Xin lỗi vì lúc trước đã lừa các em. Quan thứ chín không quá coi trọng khảo hạch khả năng sinh tồn, mà chú trọng tâm tính hơn. Một Hồn Sư dù mạnh mẽ đến đâu, nếu không có một trái tim chính trực, lương thiện, công bằng, thì sức mạnh ấy sẽ chỉ gây ra tác dụng ngược lại cho toàn xã hội, toàn Liên Bang. Và Sử Lai Khắc Học Viện sẽ không bao giờ đào tạo những người như vậy."

"Có thể kiên nhẫn chờ đợi, tìm ra hạp cốc, đó là cửa ải đầu tiên các em phải vượt qua, không có điểm cho cửa này. Chứng kiến Tam Nhãn Kim Nghê và Ám Kim Khủng Trảo Hùng, nhận ra sức mạnh của chúng, đó là cửa ải thứ hai các em phải đối mặt. Sau đó, các em tìm thấy hang động, dũng cảm tiến vào, đó là khảo nghiệm dũng khí, là cửa ải thứ ba. Nhưng ba cửa ải này chỉ là những điều kiện cần để các em hoàn thành hạng khảo hạch thứ chín, và không có điểm nào cả."

"Tìm thấy Tam Nhãn Kim Nghê con, và chiến thắng nó, đó là của ải thứ tư của các em. Nếu các em thua, không đánh thắng Tam Nhãn Kim Nghê, các em sẽ phải rời đi với điểm không. Bởi vì hạng khảo hạch này căn bản chưa chính thức bắt đầu. Cuộc khảo hạch thực sự chỉ bắt đầu khi các em đánh bại Tam Nhãn Kim Nghê, có thể lấy được Hồn Hoàn, Hồn Cốt của nó."

"Các em sẽ phải đối mặt với sự lựa chọn. Hồn Hoàn, Hồn Cốt quý giá như vậy, thuộc về ai? Tôi đã thấy vô số đội, khi gặp phải cửa ải này, bản chất thật sự lộ ra, họ ích kỷ muốn chiếm làm của riêng, thậm chí không tiếc động thủ với đồng đội. Do đó, cuối cùng đi về phía Vực Sâu Hắc Ám."

Đường Vũ Lân không nhịn được hỏi: "Vậy, ngay từ đầu người ta đã nhắc nhở chúng ta có thể hấp thu Hồn Hoàn, Hồn Cốt bên trong đều là giả đúng không? Hồn Cốt bên trong cũng không thể hấp thu?"

Thẩm Dập nói: "Đế Hoàng Thụy Thú Tam Nhãn Kim Nghê, trong lịch sử toàn bộ Đấu La Đại Lục gần hai vạn năm qua cũng chỉ xuất hiện một lần. Dù Học viện có nội tình sâu dày hơn nữa, cũng không thể tạo ra hai con, càng không thể để các em đánh chết rồi hấp thu. Hư ảo vẫn chỉ là hư ảo, tất cả chỉ là mô phỏng thôi."

Nghe vậy, vẻ mặt bốn người trở nên kỳ quái. Thật là...

Thẩm Dập nói tiếp: "Nếu các em đánh chết Tam Nhãn Kim Nghê, và có thể phân phối hợp lý. Vậy, mỗi người có thể đạt được sáu điểm trở lên, vượt qua khảo hạch. Nhưng lựa chọn của các em, vượt quá sức tưởng tượng của chúng tôi. Mỗi người các em đều lựa chọn từ bỏ, các em lựa chọn tình bạn. Điều đó khiến tôi thấy được sự lương thiện của các em. Các em vừa thấy cả rồi đấy, đúng vậy, Hồn thú cũng là sinh mệnh. Sử Lai Khắc Học Viện chúng ta từ trước đến nay không chủ trương giết chóc Hồn thú quá độ. Nhưng hàng vạn năm qua, Tình Đấu Đại Sâm Lâm suy thoái, nhân loại ngày càng lớn mạnh, dưới sự trợ giúp của Đấu Khải, có được ưu thế quyết định trước Hồn thú. Những thứ Hồn thú có thể mang lại cho nhân loại, khiến nhân loại trở nên tham lam. Cho nên, mới có thế giới Hồn thú gần như bị diệt sạch như hiện nay. Nếu chúng ta cũng tham gia vào, Hồn thú thậm chí hiện tại đã diệt vong rồi. Cho nên, các em hãy nhớ kỹ, nếu các em có thể trở thành một thành viên của Sử Lai Khắc, thì tương lai dù thế nào cũng không được phép tiến vào Tỉnh Đấu Đại Sâm Lâm để săn giết những Hồn thú còn lại."

Nghe Thẩm Dập nói, Đường Vũ Lân không khỏi nghiêm nghị kính nể. Cậu mới mười ba tuổi, lúc trước trong lòng tuy rằng đã có chút nhận thức, nhưng chính thức nghe Thẩm Dập nói ra mâu thuẫn giữa nhân loại và Hồn thú, tâm trạng vẫn là nặng trĩu. Trong Hồn thú, đúng là có những loài hung tàn, nhưng không phải con nào cũng vậy.

"Cho nên, biểu hiện của các em khiến tôi kinh ngạc. Với tư cách là một giám khảo, tôi cho các em điểm tối đa. Đồng thời, tôi cũng có thể nói cho các em biết, cửa ải này nếu thất bại, dù các em đạt điểm tối đa ở tám quan trước là tám mươi điểm, cũng sẽ bị cự tuyệt bên ngoài, không được Sử Lai Khắc Học Viện chấp nhận. Cửa ải này, còn được gọi là Phủ Quyết Quan, nhân tính không vượt qua được kiểm tra, thì mọi thứ khác đều vô nghĩa."

Nghe vậy, bốn người không khỏi giật mình, đồng thời cũng âm thầm may mắn vì đã không đưa ra lựa chọn sai lầm trong khảo hạch.

"Chín quan, Đường Vũ Lân, bảy mươi điểm, Tạ Giải, sáu mươi mốt điểm, Hứa Tiểu Ngôn, sáu mươi điểm, Cổ Nguyệt, năm mươi tám điểm."

Bốn người đã có ba người đạt đến điểm chuẩn, chỉ còn lại hạng khảo hạch cuối cùng. Và Cổ Nguyệt, người có điểm thấp nhất, cũng chỉ thiếu hai điểm.

"Đi theo tôi." Thẩm Dập khẽ gật đầu với họ, đẩy cửa bước ra khỏi phòng.

Bốn người Linh Ban nhìn nhau cười, chỉ còn thiếu cửa ải cuối cùng thôi, họ sẽ được Sử Lai Khắc Học Viện tuyển chọn, khảo hạch khó khăn, cuối cùng cũng sắp gặt hái được trái ngọt.

Thẩm Dập dẫn họ ra khỏi hành lang, lên một tầng lầu, đến một sân thượng nhỏ.

Khi họ đến, đã có ba người chờ ở đó. Người đứng ở vị trí trung tâm là một ông lão tóc bạc cao lớn, bên trái là Ngân Nguyệt Đấu La, bên phải là vị lão giả mà họ đã gặp ở cửa thứ nhất, khảo hạch Tinh Thần Lực.

Ba vị lão giả đứng song song, nhìn họ bước tới.

Thấy Thái lão, sắc mặt bốn người đều hơi đổi, chẳng lẽ cửa ải cuối cùng này, có liên quan đến họ?