Khoảnh khắc khí huyết thay thế hồn lực, Đường Vũ Lân cảm nhận rõ ràng Trầm Ngân sắp tan rã vì mất đi sinh mệnh lực. Tìm hắn như nghẹn lại.
Nhưng ngay lập tức, tay phải hắn đã đặt lên Trầm Ngân. Trước khi lân phiến kịp xuất hiện, máu tươi từ lòng bàn tay hắn trào ra, một cách kỳ lạ, dòng máu này dường như phong bế sinh mệnh lực của Trầm Ngân, đơn giản ổn định lại nguồn năng lượng gần như tan rã đó.
Khí huyết của Đường Vũ Lân cuồn cuộn tuôn trào, khiến ánh ngân sắc rực rỡ nguyên bản của Trầm Ngân thêm một tầng kim sắc nhàn nhạt, cùng chút ánh hồng lượn lờ.
Lấy khí huyết thay hồn lực?
Sử Lai Khắc Tam lão trao đổi ánh mắt, trong mắt tràn ngập kinh ngạc.
Đôi mắt Đường Vũ Lân sáng lên, thật sự có thể! Khí huyết của mình thật sự có thể thay thế hồn lực để tiến hành Linh Đoán. Nếu không phải do chưa quen thuộc, lúc chuyển đổi đã vội vã phóng lân phiến, có lẽ lòng bàn tay hắn đã không bị bỏng!
Khí huyết cuộn trào, Hoàng Kim Long Thể bộc phát khí huyết chi lực cường đại khiến huyết dịch trong cơ thể Đường Vũ Lân "ào ào" lưu động. Theo khí huyết rót vào, Trầm Ngân biến hóa càng nhanh. Thiên Đoán Trầm Ngân Chuy trong tay Đường Vũ Lân thu nhỏ lại với tốc độ kinh người, nhưng kỳ lạ thay, khi nó giáng xuống khối Trầm Ngân, khối Trầm Ngân lại xuất hiện hiệu ứng phân giải. Mỗi nhát búa dường như dính lấy một phần Trầm Ngân, hấp thụ vào Thiên Đoán Trầm Ngân Chuy.
Ngay cả Đường Vũ Lân cũng không ngờ tới cảnh tượng kỳ dị này. Nhưng giờ hắn chỉ có thể tiếp tục, bởi vì hắn cảm nhận rõ ràng chấn động sinh mệnh sung sướng tột độ truyền đến từ Thiên Đoán Trầm Ngân Chuy. Cảm giác huyết mạch tương liên khiến hắn cảm nhận Linh Đoán càng thêm rõ ràng.
Huyết tế, đây là căn nguyên của tình huống này. Thiên Đoán Trầm Ngân Chuy vốn là cực phẩm, lại trải qua huyết tế. Trong lần Linh Đoán đầu tiên này, hắn lại rót khí huyết duy trì. Tất cả những biến hóa này dẫn đến dị biến của Thiên Đoán Trầm Ngân Chuy.
Thể tích Trầm Ngân trên Đoán Tạo Đài càng lúc càng nhỏ, tay phải Đường Vũ Lân không ngừng giáng xuống. Bề mặt song chùy Thiên Đoán bắt đầu xuất hiện một tầng màu vàng nhạt, vân văn cũng biến đổi, giương nanh múa vuốt, phảng phất hoa văn hình rồng ẩn hiện.
Khí huyết tiêu hao cũng rất nhanh, không hề chậm hơn tiêu hao hồn lực trước đó. Cảm giác suy yếu mãnh liệt không ngùng tấn công thể xác và tình thần Đường Vũ Lân.
Kiên trì, nhất định phải kiên trì. Hắn tin rằng, dù thế nào đi nữa, mình cũng có thể tạo ra kỳ tích.
"Leng keng, leng keng, leng keng!" Tiếng búa thanh thúy, những va chạm kỳ dị tạo nên sự kỳ diệu tràn ngập vận luật.
Giờ phút này, tất cả mọi người chứng kiến kỳ tích sắp đến.
Ánh ngân sắc rực rỡ đã yếu dần, nhưng ánh kim sắc nhàn nhạt lại lượn lờ trên song chùy của Đường Vũ Lân.
Cuối cùng, khối Trầm Ngân bị hấp thụ chỉ còn lại một chút. Toàn thân Đường Vũ Lân chấn động, "Oa" một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, vừa vặn rơi lên tầng Trầm Ngân cuối cùng.
Tay phải lập tức rút về, nắm chặt song chùy, ngang nhiên giáng xuống.
"Oành ——"
Một đạo kim sắc quang diễm lập tức phóng lên trời, cao tới hơn năm thước. Kỳ dị hơn, một tiếng long ngâm vang lên. Trong kim sắc quang diễm, phảng phất có một con Kim Long đang lảng vảng. Kim quang chói mắt, chấn động tràn ngập sinh mệnh khí tức mang đến một cảm thụ kỳ dị khó tả. Rõ ràng đó là một sinh mệnh thể, đang tán thưởng sự tồn tại của mình, hoan hô sự xuất hiện của mình.
Ra đời!
Thiên Đoán có tinh thần, vạn rèn sinh linh. Linh Đoán!
Kim sắc quang diễm kéo dài hơn mười giây rồi dần suy giảm. Đôi mắt Đường Vũ Lân gắt gao nhìn chằm chằm rèn chùy trong tay. Thiên Đoán Trầm Ngân Chuy đã biến thành màu vàng nhạt, tất cả vân văn đều biến mất, thay vào đó là hoa văn Kim Long ẩn hiện. Không còn cảm giác huyết mạch tương liên, mà là một khối thống nhất. Kim quang lóe lên trên tay Đường Vũ Lân, hai thanh rèn chùy đã lặng lẽ dung nhập vào lòng bàn tay hắn, không phải biến mất trong hồn đạo khí trữ vật.
Linh Đoán, dùng sinh mệnh tương liên!
Một khi đạt tới cảnh giới Linh Đoán, kim loại đã có sinh mệnh, tất nhiên sẽ hòa làm một thể với người trao cho nó sinh mệnh. Đó là lý do Linh Đoán trân quý.
Nếu muốn có được kim loại Linh Đoán, người đó phải ở bên cạnh Đoán Tạo Sư. Khi rèn đến quá trình Linh Đoán, cần không ngừng nhỏ máu tươi phụ trợ, tiến hành giao tiếp sinh mệnh. Chỉ khi đó, sau khi rèn hoàn thành, mới có thể triệt để dung hợp, biến nó thành một bộ phận cơ thể.
Đó là lý do Vũ Trường Không thi triển Đấu Khải, Đấu Khải trực tiếp xuất hiện từ trong cơ thể hắn. Vạn rèn sinh linh, tâm thần tương liên. Kim loại trở thành một bộ phận cơ thể, Đấu Khải giống như Võ Hồn, trở thành sự kéo dài của cơ thể. Chỉ như vậy mới thực sự là Đấu Khải cường đại, là một bộ phận Võ Hồn.
Uy lực Nhất Tự Đấu Khải không tệ, nhưng còn khá nhẹ. Chỉ khi đạt đến cảnh giới Nhị Tự Đấu Khải, Linh Đoán chính thức dung hợp với bản thể, đó mới thực sự là Đấu Khải, mới có tác dụng tăng cường thực sự, bởi vì nó tăng cường bản thân, nó chính là một bộ phận Võ Hồn.
Linh Đoán tiến hóa mới là hồn rèn, còn Thiên Đoán không thể tiến hóa thành Linh Đoán. Đây là khác biệt giữa Nhất Tự Đấu Khải và Nhị Tự Đấu Khải.
Chỉ khi đạt tới cảnh giới Nhị Tự Đấu Khải, mới thực sự có được Đấu Khải sư có vô hạn khả năng.
Rèn chùy dung nhập vào cơ thể, Đường Vũ Lân mất đi chống đỡ, ngã thẳng xuống đất.
Tạ Giải nhanh nhất, một bước đã đến sau lưng Đường Vũ Lân, ôm lấy hắn. Lúc này, Đường Vũ Lân mặt như giấy vàng, hô hấp yếu ớt.
Hồn lực suy kiệt, khí huyết tiêu hao cực lớn khiến hắn lâm vào hôn mê sâu.
Thái lão và Trọc Thế nhìn nhau.
"Hắn, hắn thành công?"
Ánh mắt Trọc Thế cũng có chút ngây dại, thành công. Thành công hoàn thành Linh Đoán. Mười ba tuổi Linh Đoán sư, Đoán Tạo Sư cấp bậc thầy Ngũ cấp. Hoặc có thể nói là Rèn Đại Tông Sư.
Đây đâu chỉ là quái vật? Nhân tài đặc biệt này, ngay cả Sử Lai Khắc Học Viện cũng sẽ tranh giành. Chắc chắn đây là người có thể trở thành Thần Tượng trong tương lai!
Trên toàn đại lục, trước mắt chỉ có một Thần Tượng. Đó là lý do, dù là trong Sử Lai Khắc Học Viện, Đấu Khải sư đỉnh cấp phần lớn chỉ là Tam Tự, bởi vì không có Thần Tượng, sẽ không có Tứ Tự Đấu Khải.
Nếu Sử Lai Khắc Học Viện có thể có một Thần Tượng của riêng mình... Tất cả Tam Tự Đấu Khải Sư đều có thể tấn thăng lên Tứ Tự...
Trọc Thế nuốt nước miếng, nhanh chóng đến trước mặt Đường Vũ Lân, bế hắn từ trong ngực Tạ Giải.
Đường Vũ Lân hoàn toàn lâm vào hôn mê, mặt như giấy vàng, hồn lực và khí huyết đều suy kiệt, mắt nhắm nghiền.
Tạ Giải ngẩng đầu nhìn Trọc Thế, "Sư tổ, chúng ta xem như hoàn toàn thông qua khảo hạch rồi chú?”
Trọc Thế gật đầu, rồi mắt hắn sáng lên, như ánh sao mai chói lọi bắn ra từ đôi mắt. Ánh mắt hắn lóe sáng, Tạ Giải đã bị một đoàn ánh sáng màu đỏ bao vây, đưa sang một bên.
Ánh sáng đỏ phóng ra từ người Trọc Thế dường như vật chất, tỏa ra ánh ngọc bích, tràn đầy hung lệ chi khí, vừa xuất hiện đã mang đến áp lực cường đại.
Ánh sáng đỏ vờn quanh cơ thể Đường Vũ Lân, bao bọc lấy hắn, nâng lơ lửng giữa không trung.
Ánh sáng đỏ trong mắt Trọc Thế đại thịnh, mơ hồ có tiếng long ngâm từ xích quang quanh thân hắn tỏa ra. Ánh sáng đỏ lượn lờ, tiếng long ngâm dần rõ ràng, thân thể Đường Vũ Lân cũng dần biến đổi.
Dường như bị xích quang kích thích, mặt ngoài cơ thể hắn nổi lên những đường vân kim sắc đã từng xuất hiện, chỉ là so với trước kia đã giảm bớt rất nhiều. Nhưng kỳ lạ thay, những đường vân kim sắc dường như hấp thụ ánh sáng đỏ xung quanh, dung nhập vào cơ thể hắn.
"Ồ." Trọc Thế khẽ kêu, nhưng không dừng lại việc truyền ánh sáng đỏ. Hồng sắc quang mang cường thịnh lưu chuyển trong không khí, mỗi đạo quang mang đều trở nên vô cùng rõ ràng.
Ánh sáng đỏ luôn duy trì trạng thái ngưng thực. Nếu không có đường vân kim sắc trên người Đường Vũ Lân sáng lên, có lẽ không thể nhìn thấy hắn.
Thái lão chậm rãi đến trước mặt Cổ Nguyệt. Cổ Nguyệt nắm chặt hai tay, ánh mắt sáng rực nhìn Đường Vũ Lân trong hồng quang, không hề phản ứng với sự xuất hiện của Thái lão.
"Đừng tưởng rằng vượt qua kiểm tra là có thể một lần vất vả suốt đời nhàn nhã. Hai mươi tuổi mà không trở thành Đấu Khải sư, đừng mơ vào nội viện. Hừ!" Nói xong, Thái lão quay người rời đi.
Cổ Nguyệt không để ý lời Thái lão, chỉ đứng đó nhìn Đường Vũ Lân, ánh mắt có chút phức tạp, thêm vào đó là xót xa.
Ánh mắt Lý lão rơi vào ba người, cuối cùng dừng lại trên Hứa Tiểu Ngôn, nở nụ cười, chắp tay sau lưng rồi nhanh chóng rời đi.
