Đường Vũ Lân và những người khác vốn nghĩ rằng học viện chính rộng lớn như vậy, ký túc xá của họ chắc cũng ở trong đó, nhưng thực tế lại không phải vậy!
Thẩm Dập dẫn họ đến phía tây quảng trường Linh Băng, dừng lại trước một khu nhà sau rừng cây, "Đây là ký túc xá của sinh viên vừa học vừa làm. Các em tìm số nhà trên chìa khóa mà đến nhé. Ngày mai chính thức nhập học, cứ làm theo yêu cầu phòng giáo vụ vừa phát là được. Tôi đi trước."
Thẩm Dập rời đi, để lại bốn người nhìn nhau.
Nhìn những khu nhà trước mắt, thật sự có chút quá đơn sơ, nhất là so với tòa học viện chính sừng sững trước quảng trường Linh Băng. Chẳng khác nào xóm ổ chuột.
Những căn nhà thấp bé chỉ có một tầng, trông có vẻ cũ nát, phía trước là một rừng cây. Cảm giác như khu rừng này được trồng để che khuất, tránh cho người khác nhìn thấy sự tồi tàn này.
Đây không phải là một nơi dễ chịu chút nào.
Khu nhà trệt này có khoảng hai mươi căn, tường vôi bong tróc. Vài phòng còn không có cả kính cửa sổ, trông rất rách rưới.
Dựa vào dãy số trên chìa khóa, họ nhanh chóng tìm được ký túc xá của mình.
Chỉ có một phòng duy nhất, thậm chí không phân biệt nam nữ. Phòng rộng khoảng ba mươi mét vuông, có vẻ không nhỏ. Nhưng bên trong chỉ có hai chiếc giường tầng khung sắt, thậm chí còn không có ván giường. Ngoài ra thì không có gì khác.
Trên mọi thứ phủ một lớp bụi dày đặc. Cửa sổ có hai chỗ bị vỡ kính. À, còn có một thứ nữa, trên trần nhà treo một sợi dây điện, nối với một bóng đèn nhỏ. Không biết nên xem đây là vật trang trí hay vật dụng thiết yếu nữa.
"Cái này... tệ quá vậy? Chúng ta thật sự đang ở học viện Sử Lai Khắc chứ không phải xóm ổ chuột đấy à?" Tạ Giải trợn mắt há mồm nói. So với điều kiện ở học viện Đông Hải trước đây, đây quả thực là một trời một vực! Không có bất cứ đồ dùng sinh hoạt nào, ngay cả giường chiếu cơ bản cũng không. Thật là...
Đường Vũ Lân nói: "Đừng than vãn nữa. Thay vì vậy thì nên dọn dẹp đi." Nhập gia tùy tục, làm sinh viên vừa học vừa làm hiển nhiên không dễ dàng gì. Nhưng điều kiện đúng là quá tệ.
Hứa Tiểu Ngôn nói: "Đội trưởng, chỉ có một phòng, chúng ta ở thế nào? Nam nữ thụ thụ bất thân mà."
Tạ Giải cười nói: "Em mới bao nhiêu tuổi, mà đã thụ thụ bất thân."
"Hừ!" Hứa Tiểu Ngôn hừ một tiếng, liếc nhìn Cổ Nguyệt. Cổ Nguyệt lại nhìn Đường Vũ Lân.
Đường Vũ Lân đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, "Học viện đã sắp xếp chúng ta ở đây, chúng ta chỉ có thể chấp nhận. Chúng ta hãy lo tạo dựng một môi trường sống cơ bản trước đã. Mọi người cùng nhau dọn dẹp mặt đất, dùng gì đó che tạm cửa sổ vỡ. Sau đó kéo một tấm rèm ở giữa, chia phòng ra làm hai. Tạm thời cứ như vậy, rồi tìm cách cải thiện sau."
Cổ Nguyệt ủng hộ đầu tiên, "Được."
Đường Vũ Lân có uy tín cao trong đội, mọi người lập tức bắt tay vào việc. Với năng lực của họ, quét dọn căn phòng không có gì khó.
Nhưng trong quá trình dọn dẹp, họ càng cảm nhận sâu sắc hơn sự gian khổ của sinh viên vừa học vừa làm.
Toàn bộ khu ký túc xá sinh viên vừa học vừa làm chỉ có một vòi nước duy nhất để lấy nước sạch. Nước ấm phải sang tận học viện chính để lấy. Khu tắm rửa cũng ở bên đó.
Sau đó thì hết. Không có bất kỳ tiện nghỉ nào khác. Nhà ăn cũng ở học viện chính, đi từ đây qua đó gần như phải băng. qua hơn nửa quảng trường Linh Băng.
Bốn người đồng tâm hiệp lực, cuối cùng cũng quét dọn xong căn phòng. Họ tìm vải che tạm cửa sổ vỡ. Vải để làm rèm ngăn cách thì họ chưa có, phải đi mua sau.
"Đi thôi, đi lấy nước rồi đi dọn quảng trường Linh Băng." Hôm nay họ còn nhiệm vụ của sinh viên vừa học vừa làm.
Quảng trường Linh Băng rộng lớn như vậy, phải bắt đầu sớm mới được, nếu không trước khi trời tối chắc chắn không xong.
Khi bốn người trở lại vòi nước để lấy nước, vòi đã bị người khác chiếm mất. Một thiếu niên gầy gò đang đứng đó, khoác một chiếc khăn lông trên vai, một xô nước đặt trên mặt đất, hứng từng giọt nước chảy.
Nhìn thấy cậu ta, Đường Vũ Lân và những người khác không khỏi sững sờ. Nhất là Tạ Giải, vẻ mặt vô cùng phức tạp, nuốt khan một ngụm nước bọt.
Đây chính là học viên số hai đã đánh bại Tạ Giải ngày hôm đó, người có sức mạnh bạo lực đáng kinh ngạc. Một Chiến Hồn Sư hệ sức mạnh, thực lực khủng bố. Ít nhất, tuyệt đối là người mạnh nhất trong số các Hồn Sư tam hoàn mà Đường Vũ Lân từng gặp. Ngay cả Cổ Nguyệt cũng chưa chắc có thể thắng cậu ta. Võ Hồn của cậu ta quá mạnh, sức mạnh kinh khủng dường như có thể áp đảo tất cả.
Đường Vũ Lân xách xô nước tiến đến, đứng cạnh thiếu niên kia, mỉm cười nói: "Chào cậu, lại gặp mặt. Tôi là Đường Vũ Lân."
Thiếu niên ngẩng đầu nhìn cậu một cái, sắc mặt lạnh nhạt, không có biểu cảm gì nhiều, chỉ gật đầu.
Lúc này, xô nước đã gần đầy, cậu ta xách xô lên, gật đầu với Đường Vũ Lân rồi xoay người rời đi.
Nhìn theo bóng lưng cậu ta khuất vào khu ký túc xá sinh viên vừa học vừa làm, Tạ Giải kinh ngạc nói: "Gã đó cũng là sinh viên vừa học vừa làm à? Mạnh như vậy mà cũng là sinh viên vừa học vừa làm? Tôi cứ tưởng cậu ta là học viên nội viện chứ."
Đường Vũ Lân trầm ngâm nói: "Còn nhớ hôm nay chủ nhiệm phòng giáo vụ đã nói gì không? Ông ấy bảo chúng ta đừng làm mất mặt sinh viên vừa học vừa làm. Có vẻ như trong số sinh viên vừa học vừa làm có bí mật gì đó. Chúng ta cứ hoàn thành việc của mình trước đã."
"Vị chủ nhiệm kia đâu có nói là không được sử dụng Võ Hồn để quét dọn đâu nhỉ?" Cổ Nguyệt đột nhiên hỏi.
Đường Vũ Lân quay đầu nhìn cô, "Không có. Nếu không dùng Võ Hồn thì e là chúng ta không thể hoàn thành nhiệm vụ này được."
"Vậy thì không cần lấy nước nữa, em sẽ làm." Cổ Nguyệt mỉm cười, trong mắt lấp lánh ánh sáng.
"Hả?" Mắt Đường Vũ Lân sáng lên, lập tức hiểu ra, rồi cười nói, "Được!”
Cổ Nguyệt quay người đi về phía quảng trường Linh Băng, Đường Vũ Lân và hai người kia đi theo sau. Tạ Giải và Hứa Tiểu Ngôn cũng hiểu ý, lập tức lộ vẻ phấn khích.
Cổ Nguyệt đi thẳng đến rìa quảng trường Linh Băng mới dừng lại. Cô hít sâu một hơi, khép hờ mắt, ba vòng Hồn Hoàn từ dưới chân cô bay lên.
Hồn Hoàn thứ nhất lấp lánh ánh sáng, Nguyên Tố Triều Tịch được kích hoạt.
Hai tay cô đưa ra một động tác nâng đỡ, từng điểm ánh sáng màu xanh bắt đầu ngưng tụ trong lòng bàn tay. Chưa dừng lại ở đó, từng điểm lam quang cũng xuất hiện. Hai loại ánh sáng khác nhau gần như 50/50 ngưng tụ trong lòng bàn tay cô.
Cổ Nguyệt tỏ ra rất trầm tĩnh, tốc độ ngưng tụ ánh sáng không nhanh, so với lúc chiến đấu bình thường, rõ ràng chậm hơn.
Nhưng Đường Vũ Lân có thể cảm nhận rõ ràng, những nguyên tố mà Cổ Nguyệt đang ngưng tụ vô cùng ổn định, ổn định hơn nhiều so với bình thường.
Hơn nữa, cô vẫn chưa sử dụng hai Hồn Kỹ còn lại.
Lam và thanh lưỡng sắc quang mang càng lúc càng mạnh mẽ, dần dần xoay quanh trong lòng bàn tay cô, hóa thành một vòng xoáy tinh xảo. Vòng xoáy xoay tròn rất nhanh, đến nỗi màu lam và màu xanh hòa quyện vào nhau, tuy hai mà một. Đây là sự hòa hợp của phong nguyên tố và thủy nguyên tố.
Hồn Hoàn thứ hai cuối cùng cũng sáng lên, tốc độ rót lưỡng sắc quang mang lập tức nhanh hơn. Với khả năng khống chế nguyên tố được tăng cường, nhờ tu vi tinh thần cấp Linh Hải Cảnh, vòng xoáy trong tay Cổ Nguyệt đang xoay tròn ngày càng nhanh, hơn nữa ngày càng lớn. Chỉ một lát sau, nó đã cao hơn hai mét, và vẫn tiếp tục lớn lên.
Hồn Hoàn thứ ba lấp lánh, Nguyên Tố Dung Hợp được kích hoạt. Lưỡng sắc quang mang không phân biệt, lại một lần nữa phát triển nhanh chóng. Cùng lúc sử dụng ba đại Hồn Kỹ, Cổ Nguyệt cũng không tỏ ra khó khăn, dường như mọi thứ đều trong tầm kiểm soát. Tình thần lực của cô thật sự quá mạnh mẽ, ở cấp độ Hồn Sư tam hoàn, trong lịch sử giới Hồn Sư cũng không có mấy người có thể đạt tới Linh Hải Cảnh.
