Nhất Tự Đấu Khải chủ yếu vẫn là tích lũy kinh nghiệm, chuẩn bị cho việc chế tác Nhị Tự Đấu Khải sau này. Đến Nhị Tự Đấu Khải sẽ cần thay đổi toàn bộ vật liệu. Vì vậy, việc sử dụng vật liệu gì cho Nhất Tự Đấu Khải cũng không ảnh hưởng đến tương lai của mọi người.
"Phong lão đối xử với cậu không tệ đấy." Lạc Quế Tinh nhìn Đoán Tạo Sư trong căn phòng trước mặt, chân thành nói.
Căn phòng rèn này rộng chừng một trăm năm mươi mét vuông, bên cạnh bày những kim loại hiếm quý, hiện tại thì vẫn còn trống không. Nhưng căn phòng rèn này lớn hơn bình thường rất nhiều, thiết bị bên trong đều là tiên tiến nhất, mà chỉ thu một nghìn điểm cống hiến mỗi tháng. Đây chính là đặc quyền.
Đường Vũ Lân cười nói: "Tớ giúp mọi người hoàn thành Thiên Đoán trước đã rồi tính. Cổ Nguyệt, cậu đã có phương hướng thiết kế cơ bản chưa? Trước khi rèn, chúng ta bàn bạc một chút."
Cổ Nguyệt khẽ gật đầu: "Mấy ngày nay tớ đã bàn bạc sơ bộ phương án thiết kế với mọi người rồi, tớ cũng hiểu rõ tình hình của cậu, nên đã phác thảo thiết kế sơ bộ."
Vừa nói, cô đi đến Đoán Tạo Đài, lấy ra một xấp bản vẽ từ trong thiết bị trữ vật của mình.
Cô lấy ra bản vẽ đầu tiên, nói: "Chúng ta muốn rèn bộ phận đầu tiên của Đấu Khải, tớ chọn giáp tay phải. Chọn giáp tay vì nó dễ làm nhất, thiết thực trong chiến đấu, chế tạo xong sẽ giúp chúng ta tăng cường sức mạnh trực tiếp."
"Giáp tay bao gồm bàn tay và cánh tay, kéo dài đến gần khuỷu tay. Thực chất là giáp bàn tay và cẳng tay. Bản vẽ này là phác thảo tớ làm cho cậu." Vừa nói, cô mở bản vẽ, chỉ vào các đường vân để giải thích cho Đường Vũ Lân.
"Cậu chọn kim loại Trầm Ngân, chủ yếu để khuếch đại hồn lực. Tớ đã cân nhắc kỹ giáp tay của cậu, vì bàn tay cậu có thể biến thành Kim Long Trảo, nên khả năng kéo dài và dát mỏng của Nhất Tự Đấu Khải vô cùng quan trọng. Tớ thiết kế Biến Hình trận đạo pháp ở lòng bàn tay, để đảm bảo Đấu Khải vẫn bao phủ được tay phải và cánh tay sau khi biến hóa. Đồng thời, tớ có để lỗ ở đầu ngón tay, để móng vuốt sắc bén của cậu dễ dàng duỗi ra, vì Kim Long Trảo của cậu vốn đã rất sắc bén."
"Hạch tâm pháp trận ở mu bàn tay có tác dụng chính là đề thăng khí huyết chi lực và tăng cường hồn lực. Đây là một trận pháp hai chiều, tớ thiết kế như thế này..."
Cổ Nguyệt nói rất chỉ tiết, những đường vân phức tạp trên bản vẽ khiến Đường Vũ Lân há hốc mồm, thiết kế cơ giáp quả nhiên không đơn giản! Đây là lần đầu tiên cậu tiếp xúc với hạch tâm pháp trận, thiết kế đã phức tạp như vậy, độ khó chế tác chắc chắn không nhỏ.
Cậu liếc nhìn Vũ Ti Đóa và Lạc Quế Tinh, thấy vẻ mặt cả hai đều rất tự nhiên. Điều này chứng tỏ thiết kế của Cổ Nguyệt tuy phức tạp, nhưng vẫn phù hợp với đặc tính của Đấu Khải.
"... Bất kỳ Đấu Khải nào cũng phải có ít nhất ba hạch tâm pháp trận. Nhất Tự Đấu Khải là ít nhất. Như Nhị Tự Đấu Khải, có năm hạch tâm pháp trận cũng không lạ. Những hạch tâm pháp trận này cần được kích thích thông qua kim loại và hồn lực của chúng ta. Vì vậy, yêu cầu đối với kim loại trong quá trình chế tác là vô cùng cao. Thiên Đoán là yêu cầu cơ bản nhất để chế tác Nhất Tự Đấu Khải."
Đường Vũ Lân gật đầu: "May mà có thiết kế của cậu, như vậy, khi rèn tớ sẽ chú trọng tăng cường một số phương diện cường độ tương ứng của kim loại. Sau khi chiết xuất, tớ sẽ tạo ra toàn bộ hình dáng bên ngoài. Trong quá trình chế tạo, tớ sẽ tiến hành chiết xuất lần thứ hai. Tuy lần thứ hai không sử dụng nhiều sức như lần đầu, nhưng có thể gia tăng cường độ hoặc kéo dài, dát mỏng kim loại ở một số vị trí đặc biệt, để các cậu dễ dàng thiết kế và chế tác."
Lạc Quế Tinh nói: "Cậu có thể chiết xuất lần thứ hai?" Mặt anh ta tràn đầy kinh ngạc. Anh ta đương nhiên đã nghe nói về việc Đoán Tạo Sư chiết xuất kim loại lần thứ hai, điều này vô cùng quan trọng đối với việc chế tác Đấu Khải.
Đường Vũ Lân gật đầu.
Lạc Quế Tinh nhìn cậu sâu sắc, nói: "Nếu vậy, độ chắc chắn của tớ sẽ cao hơn. Chế tác cũng đơn giản hơn."
"Vậy chúng ta bắt đầu thôi, thử từng bộ phận một. Cổ Nguyệt, cậu đã xác định phương án thiết kế cơ bản rồi thì bắt đầu hoàn thiện đi, tớ sẽ chiết xuất kim loại cần thiết cho giáp tay của bốn người chúng ta trước. Đợi cậu hoàn thiện bản thảo thiết kế, chúng ta sẽ định hình và chiết xuất lần thứ hai."
"Được."
Bốn người đều có thiên phú khá tốt ở các vị trí nghề nghiệp của mình. Có câu nói "mỗi nghề đều có chuyên môn", Đấu Khải Sư cũng là mục tiêu của họ, mục tiêu thống nhất, mọi mâu thuẫn cũng theo đó biến mất, ít nhất tạm thời sẽ không tái xuất hiện.
Trong vòng một canh giờ, bốn đạo quang mang lần lượt lóe lên.
Trầm Ngân, Ma Ngân, U Minh Thiết, Thiên Cơ Đồng, bốn khối kim loại Thiên Đoán Nhất phẩm chiết xuất hoàn thành.
Toàn bộ quá trình chỉ mất một giờ, mỗi khối kim loại sau khi Thiên Đoán chiết xuất đều phát ra ánh sáng cao hơn ba thước, Thiên Đoán Hữu Linh!
Trong suốt quá trình, Đường Vũ Lân tỏ ra vô cùng dễ dàng. Dù Vũ Ti Đóa và Lạc Quế Tinh trong lòng có chút không phục và địch ý với cậu, nhưng cũng không thể phủ nhận rằng hợp tác với cậu trong lĩnh vực rèn là lựa chọn tốt nhất.
Bốn khối kim loại Thiên Đoán Nhất phẩm lóe lên những ánh sáng khác nhau.
Cổ Nguyệt hỏi: "Cậu có đề nghị gì cho giáp tay do tớ thiết kế không?"
Đường Vũ Lân nói: "Tớ thấy nó đã rất hoàn thiện. Cánh tay phải là vị trí tấn công chính của tớ, cố gắng tăng cường Kim Long Trảo, còn Lam Ngân Thảo thì chỉ cần không ảnh hưởng đến việc triển khai là được. Tớ tin vào trình độ thiết kế của cậu."
Cổ Nguyệt nói: "Tốt, để tớ hoàn thiện bản thảo thiết kế rồi cho cậu xem. Chúng ta cần thảo luận thêm về phương án thiết kế và chế tác. Nếu cậu có việc thì cứ đi đi."
Đường Vũ Lân nói: "Vậy tớ đi tìm lão sư đây. Nếu có việc gì thì cứ liên hệ với tớ qua hồn đạo thông tin."
Nhìn Đường Vũ Lân rời đi, Lạc Quế Tinh mới hỏi Cổ Nguyệt: "Khả năng rèn của cậu ta luôn mạnh như vậy sao?"
Cổ Nguyệt lạnh nhạt nói: "Có những người có năng lực bẩm sinh, cậu nghe nói chưa?" Cô vẫn còn bất mãn với hành vi của Lạc Quế Tình trong trận đấu hôm nay.
Lạc Quế Tinh cười, không phản bác, nhìn vào bản vẽ nói: "Thiết kế của cậu phức tạp quá, tớ e là sẽ gặp khó khăn khi chế tác, có cần điều chỉnh chút không..."
Ba người tiếp tục thảo luận phương án thiết kế. Đường Vũ Lân ra khỏi phòng rèn, đi về phía phòng rèn của Phong Vô Vũ.
Cuộc sống bận rộn mà phong phú, cậu phát hiện mình rất thích cảm giác này. Cậu đã có kế hoạch cho riêng mình, bao gồm cả kế hoạch cho đồng đội. Tạ Giải và Hứa Tiểu Ngôn không ở trong tổ của cậu, nhưng họ đều là thành viên Linh Ban, là bạn tốt của cậu, cậu đương nhiên sẽ không quên họ. Đường Vũ Lân đã có một ý tưởng hoàn chỉnh cho họ trong lòng.
...
Nguyên Ân Dạ Huy vẫn mặc đồ nam, không có gì khác so với bình thường. Vừa bước vào khu ký túc xá, cô đã ngẩn người, vì hôm nay khu ký túc xá sinh viên vừa học vừa làm đặc biệt sạch sẽ, mặt đất quét tước không một hạt bụi. Khi cô đến trước cửa phòng mình, thấy có một thùng nước sạch đã được chuẩn bị sẵn.
Mở cửa phòng, xách thùng nước vào, cô không khỏi nhíu mày, ai làm vậy?
Trong đầu cô hiện lên vài bóng hình, Đường Vũ Lân? Không phải cậu ta, tên đó tham ăn như vậy, chắc giờ còn đang ăn cơm ở nhà ăn.
Nếu Đường Vũ Lân biết rằng trong lòng Nguyên Ân Dạ Huy cậu có hình tượng như vậy, không biết cậu sẽ nghĩ gì.
Nhạc Chính Vũ? Tên đó chẳng tốt bụng đến vậy, dù đã xác nhận mình không phải là Tà Hồn Sư, nhưng trong lớp vẫn luôn tỏ thái độ đối đầu với mình.
Là anh ta? Một bóng hình xuất hiện sâu trong tâm trí cô, dáng người cao gầy, tướng mạo anh tuấn, mang nụ cười có chút xấu xa, đôi khi lại có chút ngạo khí. Còn có vẻ bối rối thất thố trước đòn tấn công của mình ngày hôm đó.
"Hừ!" Vừa nghĩ đến người đó, Nguyên Ân Dạ Huy theo bản năng nắm chặt nắm đấm. Cô xoay người mạnh lại, mở cửa phòng, hất hết nước sạch trong thùng ra ngoài.
Rồi hung hăng đóng cửa phòng, phát ra tiếng "Phanh".
Đặt thùng nước xuống, hai tay chống nạnh, cô vẫn còn chút tức giận!
Mãi đến nửa ngày sau, cô mới khẽ thở dài, kéo rèm cửa lên. Họ đều đã biết rồi, không cần phải như vậy ở khu ký túc xá này.
Đi đến bên giường, cô cởi áo khoác ngoài, vẫy tay, tháo tóc giả trên đầu xuống, để lộ mái tóc màu đỏ sẫm. Hai tay cô nhẹ nhàng xoa mặt. Rất nhanh, khuôn mặt vốn bình thường đã trở lại vẻ xinh đẹp vốn có.
Ngay sau đó, xương cốt cô rung lên một hồi "răng rắc", dáng người cao lên vài phần, những đường cong nữ tính cũng xuất hiện.
Vẫn là dáng vẻ thật của mình thoải mái hơn!
Vuốt má, đáy mắt Nguyên Ân Dạ Huy hiện lên một tia thống khổ, cô đột nhiên ôm đầu, ngã xuống giường, thân thể co giật nhẹ, răng nghiến chặt, toàn thân căng thẳng. Hai mắt cô dần chuyển sang màu đỏ, chứa đựng nỗi sợ hãi, dường như trước mắt cô là núi thây biển máu.
"Không!" Cô hét lớn một tiếng. Toàn thân bật dậy, thở hổn hển.
"Phanh!" Cửa phòng bị phá tung, một bóng người từ bên ngoài xông vào, "Có chuyện gì vậy? Cậu không sao chứ?”
