"Buổi tối còn đến nữa sao?" Sau khi hóa giải hiểu lầm với Đường Vũ Lân, vẻ lạnh lùng trên mặt Tạ Giải đã tan biến gần hết, con người cậu trở nên chân thật hơn. Tính cách cậu ấm nhà giàu cũng dần bộc lộ. Cũng may chủ nhiệm lớp là Vũ Trường Không, người có thể kiểm chế cậu ở mọi mặt, nếu không, cậu chắc chắn không thể nào chịu nổi các bài tập thể lực.
"Thầy cũng là vì tốt cho chúng ta thôi." Đường Vũ Lân kéo cậu đi.
Một tiếng trước bữa tối, phần lớn học viên đều vật vờ mệt mỏi, Đường Vũ Lân tuy cũng rất đuối sức, nhưng vẫn kiên trì minh tưởng.
Hai ngày nay cậu đã đổi mới thuật minh tưởng, hiệu quả minh tưởng rõ ràng có tiến bộ. Người chậm phải bắt đầu sớm, Võ Hồn không tốt, càng phải cố gắng hơn nữa.
Buổi tối còn có lớp, vậy thời gian đâu mà rèn đám Thiên Long Thiết kia! Đúng là nan giải. Xem ra chỉ còn cách nửa đêm lén đi thôi. Hoàn thành lần rèn này rồi, tạm thời không thể nhận thêm nhiệm vụ mới nữa.
Sau bữa tối, Đường Vũ Lân gần như lôi Tạ Giải đến thao trường. Tạ Giải vốn định mặc kệ. Khi họ đến, Cổ Nguyệt đã đến trước, trông cô bé đã hoàn toàn hồi phục tỉnh thần.
Lúc này đã chạng vạng, ánh chiều tà rực rỡ như lửa trên bầu trời, chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Cổ Nguyệt, khiến cô thêm vài phần xinh xắn.
Vũ Trường Không vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng quen thuộc, khoác lên mình bộ đồ thể thao màu đen. Cách đó không xa, không ít nữ sinh lớn tuổi tụ tập thành nhóm, ánh mắt dán chặt vào thầy.
"Ba người các em theo tôi." Thấy hai người đến, Vũ Trường Không quay người bước đi.
Ba người lẽo đẽo theo sau thầy, tiến sâu vào trong học viện.
Vũ Trường Không dẫn họ đến một phòng huấn luyện phía sau học viện, nơi thầy đã xin Long Hằng Húc cho phép sử dụng.
Sau khi bày tỏ sự ủng hộ với công việc của Long Hằng Húc và cam đoan không gây phiền phức cho vị chủ nhiệm phòng giáo dục này, Long Hằng Húc đã bật đèn xanh hết cỡ.
Cũng là chủ nhiệm phòng giáo dục, ông ta và người ở bộ cao cấp đang cạnh tranh gay gắt. Vũ Trường Không bị giáng xuống bộ trung cấp cũng vì xung đột kịch liệt với người kia, thậm chí còn khiến ông ta tàn phế một chân. Nếu có thể làm thân với thầy Vũ này, vị thế của ông ta trước mặt Viện trưởng sẽ vững chắc hơn nhiều.
Vũ Trường Không chẳng quan tâm Long Hằng Húc có tư tâm gì, chỉ cần đạt được mục đích của mình là được.
Nếu không phải vì Cổ Nguyệt, thầy đã không dễ dàng thỏa hiệp như vậy, chứ đừng nói đến chuyện xin lỗi. Nhưng lần đến bộ trung cấp này, thầy lại gặp được hai học trò khiến thầy rung động. Nếu được bồi dưỡng tốt, chắc chắn họ sẽ có đủ tư cách để tiến vào "nơi đó".
Còn một học trò nữa, có chút kỳ lạ, khiến thầy thấy hứng thú, nhưng so với hai người kia, cậu chỉ là thứ yếu. Ít nhất là hiện tại.
Sân huấn luyện hình tròn, có Hồn Đạo vòng bảo hộ bên trong, dành cho những học viên có tu vi cao tiến hành huấn luyện Võ Hồn. Dù sao, những nơi như thao trường, chỉ cần Hồn Lực thông suốt đến một mức độ nhất định là có thể dễ dàng phá hủy.
Vũ Trường Không dẫn ba người vào giữa sân, dừng lại.
"Từ hôm nay trở đi, mỗi tối các em sẽ theo tôi tiến hành đặc huấn, chuẩn bị cho kỳ thi lên lớp sau ba tháng."
Nói đến đây, ánh mắt thầy hướng về Đường Vũ Lân, "Đường Vũ Lân, Võ Hồn của em là Lam Ngân Thảo. Việc em được chọn tham gia kỳ thi lên lớp là vì tôi không có lựa chọn nào khác. Giờ Cổ Nguyệt đã đến, em thấy rõ thiên phú và thực lực của cô ấy rồi đấy. Tôi đã nói sẽ không thay đổi quyết định, nhưng tôi hy vọng em sẽ nỗ lực để chứng minh cho tôi thấy em xứng đáng đại diện cho lớp Năm dự thi. Nếu sau ba tháng, em không đạt yêu cầu của tôi, tôi sẽ chỉ cử hai người."
"Vâng." Dù đã được Tạ Giải nhắc nhở, Đường Vũ Lân vẫn cảm thấy có chút hụt hẵng, thiên phú, quả thực là điểm yếu lớn nhất của cậu.
"Thưa thầy Vũ. Em sẽ không thay thế bạn ấy dự thi đâu ạ." Cổ Nguyệt đột nhiên lên tiếng.
"Hả?" Vũ Trường Không nhìn cô.
Cổ Nguyệt thản nhiên nói: "Em là học sinh mới, em không muốn vì em mà ảnh hưởng đến người khác. Vì vậy, xin thầy rút lại mệnh lệnh. Em sẽ không dự thi."
Vũ Trường Không ngẩn người, từ khi trở thành Hồn Sư, thầy luôn là con cưng của trời, kể cả khi rơi vào đường cùng, đến Đông Hải Thành, vào Đông Hải Học Viện cũng vậy. Không phải là chưa từng có ai uy hiếp thầy, nhưng kết cục của những người đó đều rất thảm.
Thế nhưng, khi cô bé này nói ra những lời này, thầy lại thấy mình không thể làm gì cô bé.
Song sinh Võ Hồn của Tạ Giải đã là điều thầy vô cùng coi trọng, nhưng so với Nguyên Tố Sứ Cổ Nguyệt, Tạ Giải vẫn kém một bậc.
Đường Vũ Lân không ngờ Cổ Nguyệt lại nói giúp mình, cậu cảm kích nhìn cô, "Cảm ơn cậu, Cổ Nguyệt, nhưng thầy Vũ nói đúng. Chuyện này liên quan đến vinh dự của lớp, đương nhiên người mạnh nhất dự thi là tốt nhất. Nhưng cậu yên tâm, tớ cũng sẽ cố gắng. Số người dự thi đâu phải chỉ có hai, nếu tớ có thể trở nên đủ mạnh trong ba tháng, tớ nghĩ thầy sẽ cho tớ dự thi."
Vũ Trường Không có chút kinh ngạc nhìn Đường Vũ Lân, chỉ số cảm xúc của đứa trẻ này cao thật! Lời nói của cậu không chỉ thể hiện quyết tâm cố gắng, mà còn giúp thầy gỡ rối. Điều này khiến ấn tượng của Vũ Trường Không về cậu tốt hơn vài phần.
"Thưa thầy, đặc huấn sẽ luyện cái gì ạ? Không phải vẫn là thể lực chứ ạ?" Điểm quan tâm của Tạ Giải hiển nhiên không giống hai người kia.
Vũ Trường Không nói: "Đương nhiên không phải. Dù huấn luyện gì, mục đích cũng chỉ có một. Đó là tăng cường thực lực của các em. Thực lực chia thành thực lực cứng và thực lực mềm. Nhưng trong mắt tôi, mọi thực lực đều bắt nguồn từ thực chiến. Vì vậy, đặc huấn của các em chỉ có thực chiến. Dùng thực chiến kích phát tiểm năng của các em, dùng thực chiến để nâng cao kinh nghiệm chiến đấu. Trước tiên tôi sẽ giảng giải yếu điểm cho từng người, sau đó bắt đầu thực chiến."
"Tạ Giải, tốc độ của em ở cấp độ này đã đủ nhanh. Nhưng thể lực của em quá kém, khó mà bền bỉ. Vì vậy, khi chiến đấu, phải chú ý kiểm soát thể lực của mình. Võ Hồn thứ hai của em có hiệu quả bất ngờ, nhưng không nên tùy tiện sử dụng, một khi đã dùng, nhất định phải đạt được hiệu quả tốt nhất."
"Cổ Nguyệt, hôm nay tôi đã quan sát khả năng khống chế nguyên tố của em. Tuy rằng tôi không muốn nói vậy, nhưng vẫn phải thừa nhận, với tu vi hiện tại, em đã khống chế các loại nguyên tố rất tốt. Ngày mai, tôi sẽ dẫn ba người các em đi kiểm tra Tinh Thần Lực."
Đường Vũ Lân nói: "Thưa thầy, em từng kiểm tra tinh thần rồi ạ..."
Vũ Trường Không lạnh lùng ngắt lời cậu, "Tôi chỉ tin vào mắt mình."
