Logo
Chương 70: Linh Thông Cảnh

Khi tiến vào trạng thái tập trung cao độ, Đường Vũ Lân đặc biệt tỉnh táo. Cậu biết rõ, nếu lùi lại, chiếc chùy bên tay trái sẽ không thể chạm tới thầy giáo.

Bởi vậy, cậu vung mạnh chiếc chùy trái rồi đột ngột buông tay, để nó bay thẳng về phía Vũ Trường Không.

Vũ Trường Không tùy ý khẽ rung thanh Mộc kiếm trong tay, vung ngang gạt chiếc chùy.

Võ Hồn của Vũ Trường Không vốn là kiếm, ông theo đuổi cảnh giới Nhất Kiếm Phá Vạn Pháp. Vì vậy, bất kể đối thủ tấn công bằng gì, là ai, ông cũng chỉ dùng kiếm để đối phó.

Thế nhưng lần này, ông lại bị bất ngờ.

Khi chùy và kiếm va chạm, Vũ Trường Không cảm thấy một luồng lực không hề yếu truyền đến từ thanh Mộc kiếm. Tuy rằng không thể so sánh với lực của ông, nhưng hiện tại ông không phóng thích Võ Hồn, Hồn Lực sử dụng cũng rất ít. Ông lập tức nhận ra Mộc kiếm có chút không chịu nổi.

Chưa kịp rót thêm Hồn Lực, trên mộc kiếm lại liên tiếp truyền đến hai đợt lực nữa.

"Rắc rắc!" Mộc kiếm gãy làm đôi, Nghìn Rèn Trầm Ngân Chùy không chút khách khí bổ thẳng vào đầu ông.

Vũ Trường Không nhanh nhẹn né tránh Nghìn Rèn Trầm Ngân Chùy.

Chiếc chùy trông không lớn rơi xuống đất, phát ra một tiếng nổ cực lớn, khiến Tạ Giải và Cổ Nguyệt đang định tới giúp giật mình.

Đường Vũ Lân vậy mà bức lui được Vũ lão sư, lại còn làm gãy Mộc kiếm của thầy?

Đường Vũ Lân nhanh chóng lùi lại vài bước, tay phải cầm Trầm Ngân Chùy che trước ngực.

Vũ Trường Không dừng bước, có chút ngỡ ngàng. Lúc này ông đã hiểu, chiếc chùy của Đường Vũ Lân có vấn đề.

"Dừng lại!" Ông giơ tay lên, ngăn Cổ Nguyệt và Tạ Giải đang định xông lên.

Tạ Giải nhìn Đường Vũ Lân với ánh mắt kỳ lạ, rồi nhìn xuống chiếc chùy màu xám mà cậu chưa từng thấy bao giờ. Trong lòng cậu bỗng dâng lên một nỗi hoảng sợ.

Lần đầu tiên đánh nhau, nếu Đường Vũ Lân dùng cái chùy này nện mình sau khi đã quấn lấy mình thì...

Đường Vũ Lân vội vàng chạy tới, nhặt ba chiếc chùy của mình, rồi cất vào Trầm Ngân Hoàn.

"Cái chùy của em có gì đó lạ." Vũ Trường Không nghi hoặc nhìn cậu.

Đường Vũ Lân nói: "Đây là Trầm Ngân Chùy, nặng hơn chùy bình thường một chút."

"Nặng bao nhiêu? Cho tôi xem thử." Tạ Giải rất tò mò về chiếc chùy có thể nện gãy Mộc kiếm của Vũ lão sư, cậu nhanh chóng chạy tới, giật lấy Nghìn Rèn Trầm Ngân Chùy từ tay Đường Vũ Lân.

"Đoàng!" Chiếc Trầm Ngân Chùy vừa rời khỏi tay Đường Vũ Lân đã rơi thẳng xuống đất, lực quán tính lớn khiến Tạ Giải ngã sấp mặt.

"Ái da!!!!" Tạ Giải đau đớn kêu lên, "Cậu, cậu có cái gì vậy? Sao mà nặng thế?"

Vũ Trường Không bước tới, nhấc chiếc Nghìn Rèn Trầm Ngân Chùy lên, cũng không khỏi động dung. Thảo nào Mộc kiếm của mình bị nện gãy, trọng lượng của chiếc chùy này...

Đường Vũ Lân nói: "Mỗi chiếc khoảng một trăm năm mươi cân."

Vũ Trường Không nói: "Vừa rồi nó truyền đến ba đợt lực, đó là do em khống chế, hay là...?"

Đường Vũ Lân do dự một chút, nói: "Là năng lực của bản thân chùy. Kim loại sau khi được Nghìn Rèn sẽ sinh ra một số hiệu ứng đặc biệt không xác định. Trầm Ngân Chùy của em cũng có, gọi là chồng chùy."

Vũ Trường Không tuy rằng không hiểu về rèn, nhưng cũng thấy được sự quý trọng của Đường Vũ Lân đối với cặp Nghìn Rèn Trầm Ngân Chùy này. Ông khẽ gật đầu nói: "Em có thiên phú về rèn? Tôi đã tìm hiểu, Mộ Hi, người hôm nay thi đấu rèn với em, là con gái của Hội trưởng Hiệp hội Đoán Tạo Sư Đông Hải Thành."

"Vâng, em là Đoán Tạo Sư." Nhớ tới việc mình được đối đãi trọng thị ở Hiệp hội Đoán Tạo Sư, Đường Vũ Lân lập tức cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

Trong mắt Vũ Trường Không lộ ra vẻ suy tư. Ông giơ tay lên, nói với Đường Vũ Lân: "Đến đây, nắm lấy tay tôi."

Đường Vũ Lân nắm lấy tay ông. Bàn tay Vũ Trường Không rất lớn, ngón tay thon dài, mạnh mẽ, có chút lạnh lẽo, nhưng không hề thô ráp.

"Em dùng hết sức kéo tôi, để tôi cảm nhận xem lực của em lớn đến mức nào." Vũ Trường Không nói.

"Vâng." Đường Vũ Lân đáp, hít sâu một hơi, dồn lực vào hai vai, cố sức kéo về phía sau.

Vũ Trường Không đã chuẩn bị sẵn sàng, toàn thân đứng vững như một cây đinh.

Vì dốc toàn lực, khuôn mặt nhỏ nhắn của Đường Vũ Lân dần đỏ lên. Vũ Trường Không không hề nhúc nhích, nhưng Hồn Lực dao động trên người ông cho thấy ông cũng không hề dễ dàng, ít nhất cũng cần dùng Hồn Lực để không bị Đường Vũ Lân kéo đi.

"Được rồi." Một lát sau, Vũ Trường Không ra lệnh dừng lại.

Đường Vũ Lân lúc này mới thu lực.

Trên khuôn mặt lạnh lùng của Vũ Trường Không thoáng hiện một tia kỳ lạ, ông vỗ vai Đường Vũ Lân, "Trong trận đấu tập, ba em sẽ cùng nhau xuất chiến. Lực của em có thể đạt đến trình độ này, vậy thì chiến thuật của chúng ta sẽ rất thú vị."

Khi Đường Vũ Lân và Tạ Giải trở lại ký túc xá, cả hai đều đã kiệt sức. Đừng nói là đi rèn, cậu có thể miễn cưỡng ngồi khoanh chân xuống và tiến vào trạng thái minh tưởng đã là rất khó khăn rồi.

Từ ngày hôm sau, Đường Vũ Lân được đối xử đặc biệt, không cần tham gia huấn luyện thể lực nữa. Đơn giản là vì, theo Vũ Trường Không, thể năng của những người khác không bằng Đường Vũ Lân, việc huấn luyện thông thường không có tác dụng gì đối với một dị bẩm hiếm thấy như Đường Vũ Lân. Chi bằng dùng thời gian đó để tu luyện những thứ khác.

Việc Đường Vũ Lân cần làm cũng không hề nhẹ nhàng, đó là khống chế Lam Ngân Thảo.

Các học viên khác của lớp Một Năm Năm vào ngày thứ ba của khóa thể lực đã không chịu đựng được nữa, ngã xuống hàng loạt. Cũng từ ngày này, buổi sáng họ sẽ luyện tập thể lực, buổi chiều học lý thuyết.

Chỉ phải lên lớp thể lực nửa ngày, các học viên vậy mà cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều, không ai kêu ca nữa.

Đường Vũ Lân, Tạ Giải và Cổ Nguyệt đã tiến hành kiểm tra Tinh Thần Lực. Kết quả khiến mọi người kinh ngạc. Tinh Thần Lực của Tạ Giải là hai mươi chín, đây là thành tích tương đối tốt so với bạn bè cùng trang lứa, gần đạt tới tiêu chuẩn Linh Nguyên Cảnh trung giai. Còn Tinh Thần Lực của Đường Vũ Lân là bốn mươi bốn, trực tiếp đạt Linh Nguyên Cảnh trung giai. Nhưng cậu không nói rằng lần kiểm tra trước cậu chỉ có ba mươi tám. Vậy mà trong thời gian ngắn Tinh Thần Lực đã tiến bộ rất nhiều.

Tinh Thần Lực của hai người họ đã mang đến cho Vũ Trường Không một chút kinh hỉ. Thế nhưng so với Cổ Nguyệt, bọn họ thật sự là không đáng kể.

Tinh Thần Lực của Cổ Nguyệt cao tới một trăm mười chín. Trực tiếp vượt ra khỏi phạm vi Linh Nguyên Cảnh.

Trong các cấp độ Tình Thần Lực, ban đầu là Linh Nguyên Cảnh. Khi trị số kiểm tra Tỉnh Thần Lực vượt quá một trăm, sẽ trực tiếp lên một tầng khác, gọi là Linh Thông Cảnh.

Linh Thông Cảnh là tâm thần thông linh, ý thông suốt đạt đến ý tứ, đạt đến Linh Thông Cảnh, việc khống chế Tinh Thần Lực bắt đầu nhập môn, chính thức điều khiển Tinh Thần Lực để sử dụng cho mình, có thể thừa nhận hai Hồn Linh màu vàng hoặc một Hồn Linh màu tím.

Lúc này Vũ Trường Không mới xác định Võ Hồn Nguyên Tố Sứ của Cổ Nguyệt rất có thể trên thực tế là một loại Võ Hồn tinh thần hệ hiếm thấy, thông qua Tinh Thần Lực cường đại để giao tiếp với nguyên tố, và sử dụng chúng cho mình.

Hồn Sư tinh thần hệ là khan hiếm nhất và được hoan nghênh nhất trong thế giới hiện nay, bởi vì họ phù hợp nhất với Cơ Giáp. Điều này cũng khiến Vũ Trường Không càng thêm coi trọng Cổ Nguyệt.

Đương nhiên, việc huấn luyện gian khổ không hề khác biệt. Càng được nam thần lãnh ngạo coi trọng, lượng huấn luyện càng lớn.

Cứ như vậy, Đường Vũ Lân không có thời gian đến phòng làm việc Mang Thiên, tự nhiên cũng không thể hoàn thành nhiệm vụ rền của mình.