Thời gian thấm thoát, một ngày rưỡi trôi qua.
Xe ngựa chở Thiên Nhận Tuyệt đã tiến vào lãnh thổ Thiên Đấu Đế Quốc.
Trời nắng chang chang, bánh xe lăn đều trên đường.
Rèm xe khẽ vén lên.
Thiên Nhận Tuyệt ôm Nhu Cốt Thỏ trong lòng, ngồi cạnh Linh Diên Đấu La.
"Linh tỷ, còn khoảng bao lâu nữa?" Điện hạ hỏi, dựa theo tốc độ này, chắc trước khi mặt trời lặn sẽ đến được.
Linh Diên Đấu La cầm dây cương, hơi nghiêng đầu nhìn Thiên Nhận Tuyệt.
Khuôn mặt anh khí lộ vẻ cung kính, ôn nhu đáp lời: "Thuộc hạ đã thông báo cho Tuyết tiểu thư rồi ạ."
"Ừm, vậy thì tốt."
Thiên Nhận Tuyệt khẽ gật đầu.
Vuốt ve chú thỏ mềm mại trong lòng, cậu ngắm cảnh vật hai bên đường..
Nơi thì đá kỳ dị, nơi thì núi non trùng điệp, uốn lượn gập ghềnh.
Đôi mắt tím ánh lên vẻ thư thái.
"Ô ~" Nhu Cốt Thỏ nằm trong lòng Thiên Nhận Tuyệt, đôi mắt đỏ híp lại.
Linh Diên Đấu La nhẹ giọng khuyên:
"Điện hạ nên vào trong xe đi ạ, kẻo nắng gió."
"Không sao, ngồi ngoài này tầm nhìn tốt hơn." Thiên Nhận Tuyệt cười, tựa người vào xe, ngước nhìn trời xanh, như nhớ ra điều gì, cậu hỏi Linh Diên Đấu La:
"Linh Diên tỷ có biết Độc Cô Bác không?"
"Độc Cô Bác?"
Linh Diên Đấu La hơi khựng lại, rồi gật đầu: "Đương nhiên biết, hắn là gia chủ đương nhiệm của Độc Cô gia ở Thiên Đấu Thành."
"Tu vi chắc còn kém Phong Hào Đấu La một chút." Cậu nói thêm.
Linh Diên Đấu La có chút ngạc nhiên nhìn Thiên Nhận Tuyệt, không hiểu sao điện hạ lại hứng thú với người đó, hắn đâu phải người hiền lành gì.
"Có chút việc cần tìm hắn bàn bạc."
Thiên Nhận Tuyệt nhẹ nhàng đáp, không tiết lộ gì thêm.
Độc Cô Bác còn chưa phong hào, vậy có nghĩa là con trai hắn vẫn còn thoi thóp, chưa chết.
Nếu vậy, dù bắt đầu từ hướng nào, xử lý Độc Cô gia cũng sẽ dễ dàng hơn nhiều. (P/s: Trong truyện tranh, Độc Cô Bác đột phá cấp chín mươi cùng ngày, Độc Cô Hâm chết.)
"... "
Linh Diên hiểu ý, không hỏi thêm.
Dù Thánh Tử điện hạ muốn làm gì, cũng có Tuyết tiểu thư phối hợp. Với ba vị Phong Hào Đấu La bên cạnh, an toàn không cần phải lo lắng.
Điện hạ vui là tốt rồi.
"Linh Diên tỷ, ăn chút gì đi."
Đến giờ trưa, Thiên Nhận Tuyệt cầm bánh ngọt, đưa đến bên miệng Linh Diên Đấu La.
Linh Diên ngẩn người, vô thức khẽ hé miệng.
Cô nhẹ nhàng chạm môi, cắn lấy miếng bánh mềm mại, thưởng thức vị ngọt ngào, rồi khẽ chạm vào đầu ngón tay cậu.
Lúc này cô mới hoàn hồn.
Khuôn mặt hơi nóng lên, cô buông dây cương, giơ bàn tay trắng nõn lên, dịu dàng nói:
"Điện hạ, để thuộc hạ tự làm được rồi."
"Vậy ta để bên cạnh nhé, Linh Diên tỷ muốn uống nước thì bảo ta, ta rót cho."
Thiên Nhận Tuyệt gật đầu cười.
Cậu đặt đĩa bánh ngọt xuống giữa hai người, đồng thời lấy ấm nước và ly ra.
"Vâng, cảm tạ điện hạ.”
Linh Diên vén mái tóc ngắn, một tay điều khiển xe ngựa, một tay dùng bữa trưa.
"Chít chít! (Thánh tử điện hạ, ăn cái này đi, cái này ngon lắm.)" Nhu Cốt Thỏ giơ quả táo xanh, đưa cho Thiên Nhận Tuyệt.
"Ừm."
Thiên Nhận Tuyệt cười, nhận lấy, xoa xoa nó vài cái.
Cậu cắn một miếng táo trên tay.
Rắc!
Nhu Cốt Thỏ vui vẻ lấy thêm một quả từ chiếc vòng cổ trên cổ mình.
Thiên Nhận Tuyệt nhai hai lần, hơi nhíu mày.
Nhìn Nhu Cốt Thỏ lại lấy ra quả táo khác, cậu đưa tay cầm lấy.
"Chít chít!"
Nhu Cốt Thỏ nghi hoặc nhìn Thiên Nhận Tuyệt.
"(Thánh tử điện hạ?)"
Thiên Nhận Tuyệt cười, đưa quả táo mình vừa cắn cho thỏ hồng: "Quả vừa rồi hơi chát… Trả lại cho ngươi nhé, ta ăn cái này là được."
"Ục ục! (Vâng, vâng ạ, Tiểu Vũ nghe Thánh Tử điện hạ.)"
Nhu Cốt Thỏ vui vẻ đồng ý.
"Ha ha..."
Thiên Nhận Tuyệt cười, gẩy hai cái vào đôi tai thỏ dài của nó. Thỏ hồng ngoan ngoãn vẫn rất đáng yêu.
Để không làm bẩn quần áo Thiên Nhận Tuyệt, Nhu Cốt Thỏ cọ cọ vào lòng bàn tay cậu, ôm quả táo nhảy ra, nằm bên cạnh như tìm được bảo bối, liếm láp.
Rồi nó bắt đầu nhanh chóng gặm ăn.
Chẳng hề thấy chát chút nào.
"Linh Diên tỷ, uống chút nước đi."
Thiên Nhận Tuyệt cầm ly rót nước, đưa cho Linh Diên Đấu La.
Rồi cậu lấy ra đĩa nhỏ, đổ chút sữa cho Nhu Cốt Thỏ.
Thỏ con này vẫn rất dễ nuôi.
Vệt nắng vàng hoe trải dài trên sườn núi phía xa. Thiên Nhận Tuyệt đã có thể nhìn thấy lá cờ phấp phới trên tường thành.
Trong mắt cậu ánh lên tia sáng trắng khi nhìn thấy một trong hai thành phố lớn nhất và phồn hoa nhất đại lục.
Tường thành Thiên Đấu cao đến trăm mét!
Toàn bộ được xây bằng đá hoa cương cứng chắc. Thiên Nhận Tuyệt đang định quan sát kỹ hơn thì
Linh Diên Đấu La đột ngột đổi hướng xe ngựa, đi về phía vắng vẻ.
Đồng thời không quên nhắc nhỗ: "Điện hạ, chúng ta theo ám hiệu, đến chỗ Tuyết tiểu thư hội ngộ trước ạ."
"Được."
Thiên Nhận Tuyệt vui vẻ gật đầu, xa cách mấy tháng, cậu cũng rất nhớ Thiên Nhận Tuyết.
Trong mắt không khỏi ánh lên vài phần mong đợi.
Không lâu sau.
Sau vài ngã rẽ, Thiên Nhận Tuyệt nhìn thấy xe ngựa của Thiên Nhận Tuyết trong rừng.
Thứ Đồn và Xà Mâu hai vị trưởng lão đang hộ vệ hai bên.
"Tiểu thư, Tuyệt thiếu gia đến."
Không cần Thứ Đồn phải nói nhiều,
Nghe thấy tiếng bánh xe, Thiên Nhận Tuyết đã ló đầu ra khỏi xe.
Mười hai tuổi, dáng ngọc yêu kiều, đã có phong thái khuynh quốc.
Làn da trắng như tuyết, khuôn mặt thánh khiết, tinh xảo, mịn màng như sứ. Chiếc váy dài màu vàng không tay càng làm nổi bật thân hình mềm mại, quyến rũ của cô.
Đôi mắt phượng uy nghiêm khi nhìn thấy Thiên Nhận Tuyệt thì hóa thành nhu tình như nước. Thiên Nhận Tuyệt đứng dậy trên xe ngựa, cười vẫy tay với Thiên Nhận Tuyết: "A tỷ!"
Vừa dứt lời.
Không đợi xe dừng hẳn, Thiên Nhận Tuyệt đã nhảy xuống đất, đứng vững vàng.
Thiên Nhận Tuyết cũng phi thân xuống, tiến đến trước mặt Thiên Nhận Tuyệt. Đôi tay mềm mại nâng khuôn mặt cậu lên.
Nhẹ nhàng vuốt ve.
Khuôn mặt cô rạng rỡ nụ cười dịu dàng, giọng nói trong trẻo như tiếng suối chảy, khiến người nghe cảm thấy tâm thần thư thái. "Tuyệt, mấy tháng không gặp, có nhớ tỷ tỷ không?"
"Đương nhiên nhớ, nếu không sao ta lại đến đây săn hồn thú." Thiên Nhận Tuyệt cười, không cản Thiên Nhận Tuyết véo má mình.
"Ha ha... Vậy thì tốt."
Thiên Nhận Tuyết cười duyên, thân thể mềm mại đã tựa vào lòng Thiên Nhận Tuyệt. Cô thổi vào mặt cậu làn hơi thơm:
"Mấy tháng không gặp, dung mạo còn cao hơn cả tỷ tỷ."
"A tỷ cũng ngày càng xinh đẹp." Thiên Nhận Tuyệt tiện tay ôm lấy vòng eo thon thả, theo thói quen véo má Thiên Nhận Tuyết. Cô lườm cậu một cái,
Nhưng vẫn nhẹ nhàng dựa sát vào lòng cậu, tựa đầu lên vai Thiên Nhận Tuyệt, ngửa mặt cười nói:
"Từ khi nào mà dẻo miệng thế?"
"Ta nói thật lòng đấy.”
Thiên Nhận Tuyệt vô tội lắc đầu.
"Ai, vậy thì tốt." Thiên Nhận Tuyết nở nụ cười rạng rỡ, hơi kiễng chân.
Cô hôn nhẹ lên má cậu.
