v l
Thiên Nhận Tuyết và Thiên Nhận Tuyệt đang dạo bước trong ruộng thuốc thì bỗng nghe tiếng kêu thảm thiết đầy đau đớn vọng ra từ phía sau, cùng với tiếng gọi đầy lo lắng của ông cháu Độc Cô Bác.
"Hâm nhi, con cố gắng lên... Ba sẽ giúp con ngay."
Độc Cô Bác loạng choạng đứng dậy, chạy về phía Độc Cô Hâm.
Độc Cô Nhạn vừa mới lau khô nước mắt lại bật khóc nức nở.
Xà Mâu Đấu La đứng bên cạnh, vẻ mặt khó hiểu nhìn Độc Cô Hâm đang lăn lộn không ngừng.
"Chuyện gì vậy?"
"Trúng độc."
Thứ Đồn cũng kinh ngạc không kém.
"Trúng độc?!"
Xà Mâu càng thêm khó hiểu.
Độc Cô gia được xem là những người am hiểu độc nhất trên đại lục.
Tu vi của Độc Cô Bác còn gần với Phong Hào Đấu La.
Vậy mà con trai ông lại trúng độc?
Thiên Nhận Tuyệt nhìn Độc Cô gia đang hoảng loạn, trong lòng có chút bùi ngùi.
Hắn quay sang Linh Diên Đấu La đang ôm Nhu Cốt Thỏ, đứng cách họ không xa, phân phó: "Linh Diên tỷ, tỷ qua bảo Thứ Đồn trưởng lão ra tay, giúp ổn định độc tố trong người Độc Cô Hâm."
"Vâng, điện hạ."
Linh Diên giật mình, hơi cúi người, nhanh chóng đi truyền đạt mệnh lệnh của Thiên Nhận Tuyệt.
"Tuyệt, độc gì vậy?"
Thiên Nhận Tuyết kéo tay Thiên Nhận Tuyệt, vẻ mặt tuyệt mỹ tràn ngập nghi hoặc.
Thiên Nhận Tuyệt cười, giải thích: "A tỷ, võ hồn Bích Lân Xà của Độc Cô gia thực ra có khuyết điểm, độc tố bên trong sẽ dần ăn mòn cơ thể Hồn Sư."
"Cái gì?! Lại có chuyện như vậy!"
Thiên Nhận Tuyết biến sắc, đôi mắt phượng xinh đẹp lộ vẻ kinh ngạc.
Nàng lập tức nhìn chằm chằm vào Độc Cô Bác.
Trong đôi mắt xinh đẹp thoáng chút nghi hoặc, đôi môi khẽ mở, định hỏi nhưng lại thôi.
Tuyệt sẽ không lừa nàng!
Bỗng nhiên, Thiên Nhận Tuyết nhớ đến sự thay đổi màu tóc của Độc Cô Bác.
Sau khi gặp Đường Tam, từ xanh đậm chuyển sang đen!
Đây chính là nguyên nhân bọn họ cấu kết với nhau sao?
Đường Tam đã giúp Độc Cô gia giải quyết vấn đề khuyết điểm võ hồn.
Vậy còn những tiên thảo này?
Thiên Nhận Tuyết xâu chuỗi mọi chuyện lại, nhanh chóng hiểu rõ ngọn ngành.
Khuôn mặt đẹp khuynh thành của nàng nở một nụ cười lạnh, siết chặt nắm đấm.
Những thứ này đều không có phần của Đường Tam!
Không chỉ vậy, tên gia nô của hắn cũng không sống được mấy ngày nữa!
Thiên Nhận Tuyệt đứng bên cạnh Thiên Nhận Tuyết, nhìn Thứ Đồn thay thế vị trí của Độc Cô Bác.
Hắn hơi gật đầu với Độc Cô Nhạn đang cúi chào mình.
Rồi xoay người bước về phía một loại tiên phẩm.
Trên mặt đất chỉ có thể thấy một cành cây nhỏ cắm rễ.
Đầu cành cây đỏ sẫm như máu, giống như đóa mẫu đơn đỏ thẫm.
Cánh hoa cực kỳ mảnh, kiều diễm, trông có chút lạnh lẽo thê lương, nhưng lại vô cùng xinh đẹp.
Chính là tiên phẩm chi vương... Tương Tư Đoạn Tràng Hồng!
Thiên Nhận Tuyệt ngồi xổm xuống, cẩn thận đào bộ rễ khỏi lớp đất đá.
Nâng Tương Tư Đoạn Tràng Hồng trong tay.
Trong mắt loé lên một tia suy tư.
Tương Tư Đoạn Tràng Hồng là thần phẩm trong các loại tiên phẩm... Dược lực đứng đầu Băng Hỏa Lưỡng Nghi Nhãn, nhưng điều kiện để hái nó xuống lại rất hà khắc.
Dùng nó cho "nó" dường như là một biện pháp hay.
"Tương Tư Đoạn Tràng Hồng?!"
Thiên Nhận Tuyệt còn đang suy tư thì giọng nói kinh ngạc của Thiên Nhận Tuyết vang lên, không biết từ lúc nào nàng đã đi theo đến đây.
Bàn tay trắng nõn thon dài khẽ chạm vào cánh hoa mỏng manh.
Nàng nghỉ ngờ nói: "Tuyệt, em định hái đóa hoa này xuống sao?"
Thiên Nhận Tuyết nhìn Thiên Nhận Tuyệt.
Nghĩ đến điều kiện để hái hoa, trong lòng nàng không hiểu sao có chút khó chịu.
Nếu Tuyệt thực sự hái được nó.
Liệu mình có nên hỏi em ấy, em ấy đang nghĩ đến mẹ hay tỷ tỷ?
Chắc là tỷ tỷ hơn...
Nhưng nếu không phải tỷ tỷ hay mẹ, vậy thì là con tiện nhân nào?
Thiên Nhận Tuyệt lắc đầu.
Bất đắc dĩ nói: "A tỷ, đóa hoa này tượng trưng cho tình yêu, em không chắc có thể hái được nó."
"Biết đâu nó không chỉ thừa nhận tình yêu, mà còn thừa nhận những thứ khác thì sao?"
Thiên Nhận Tuyết nhướn mày, suy đoán.
Hả?
Câu nói của Thiên Nhận Tuyết khiến Thiên Nhận Tuyệt nảy sinh ý định thử xem.
Hắn đưa hoa cho Thiên Nhận Tuyết.
"Vậy A tỷ thử trước đi."
"A? Em, em...!"
Thiên Nhận Tuyết có chút bất ngờ, chỉ vào mình, không biết phải làm sao.
Khuôn mặt nàng bắt đầu ửng đỏ.
"Đúng vậy!"
Thiên Nhận Tuyết nghiêm túc gật đầu.
"Còn nhớ khi còn bé, em đã hỏi A tỷ thích hoa gì không? Em đã nói rồi... sẽ tìm được loài hoa mà A tỷ thích, rồi tặng cho A tỷ, đây chính là loài hoa tuyệt nhất!"
"Nhưng mà..."
Thiên Nhận Tuyết có chút lắp bắp.
Tuy rằng Thiên Nhận Tuyệt vẫn còn nhớ lời hứa khi còn bé, nàng rất vui.
Nhưng đó chỉ là suy đoán của nàng.
Nàng hoàn toàn không muốn thử chút nào.
Nếu nàng đoán sai thì sao?
Nếu thành công...
Chẳng phải sẽ có chút không minh bạch sao?
Nghĩ đến đây, Thiên Nhận Tuyết có chút lo lắng, vội xua tay từ chối.
"Tuyệt, hay là thôi đi, em thử trước xem.”
"Em trước?"
Thiên Nhận Tuyệt nghi hoặc nhìn Thiên Nhận Tuyết có gì đó không đúng.
"A tỷ, tỷ sao vậy?"
"A? Ta, tỷ tỷ không sao, chỉ là tỷ tỷ không quá thích đóa hoa này thôi."
Thiên Nhận Tuyết khôi phục lại vẻ bình thường, đầy mặt đoan trang, khuôn mặt trắng hồng dần trở lại.
So với bản thân, nàng càng muốn nhìn xem biểu hiện của Thiên Nhận Tuyệt.
"Vậy à?"
Thiên Nhận Tuyệt bán tín bán nghi thu tay về, nhìn đóa hoa đỏ trước mắt.
Hắn hơi do dự, rồi giơ ngón trỏ lên cắn.
Trước ánh mắt chờ mong và tò mò của Thiên Nhận Tuyết, một giọt máu đỏ tươi nhỏ xuống cánh hoa.
Hoa vật phi phàm, chọn chủ mà hầu hạ.
Máu tươi tiếp xúc với cánh hoa, cả cây mẫu đơn đỏ máu bắt đầu khẽ rung lên.
Thiên Nhận Tuyệt nhắm chặt mắt, nín thở ngưng thần.
Thiên Nhận Tuyết cau mày.
Vù!
Một luồng ánh sáng đỏ kỳ dị lóe lên. Đóa hoa đỏ rực chỉ rung động trong chốc lát, rồi không còn động tĩnh gì nữa.
"Vẫn đúng là khó đây... Ực!"
Thiên Nhận Tuyệt vừa mở mắt nói một câu cảm thán thì một khuôn mặt xinh xắn đã áp sát lại.
"A tỷ?! Tỷ, tỷ làm gì vậy?"
Thiên Nhận Tuyết kề sát mặt mình, không chớp mắt nhìn chằm chằm Thiên Nhận Tuyệt.
Thở ra làn hơi thơm, thâm trầm hỏi.
"Tuyệt ~ vừa... Trong đầu em nghĩ đến ai đầu tiên?"
"Em nghĩ đến mẹ và A tỷ ạ."
"Thật sao?"
"Đương nhiên.".
Thiên Nhận Tuyệt trợn tròn mắt, không được tự nhiên lùi lại hai bước.
"Hừ. Vậy thì tốt."
Thiên Nhận Tuyết lẩm bẩm, khoanh tay lại, có vẻ hài lòng gật đầu.
Tuy không biết người đầu tiên em ấy nghĩ đến là ai, nhưng như vậy cũng đã đủ.
Nếu Thiên Nhận Tuyệt dám nghĩ đến con hồ ly tỉnh kia...
Đợi trở về, nàng sẽ vác Thánh Kiếm đi chém chết nó!
Thiên Nhận Tuyệt bất đắc dĩ cười.
Hắn ít nhiều có thể đoán được sự phòng bị của Thiên Nhận Tuyết đối với Hồ Liệt Na.
Không nói gì thêm.
Nếu mình không được hoa thừa nhận, vậy thì chỉ có thể sử dụng một chút đạo cụ thôi.
Trên tay Thiên Nhận Tuyết xuất hiện một chiếc bình nhỏ màu xanh lục.
Nàng từ từ nghiêng bình về phía Tương Tư Đoạn Tràng Hồng, một giọt chất lỏng óng ánh như phỉ thúy.
Nhỏ xuống cánh hoa đỏ tươi.
[Kỳ trân tinh tủy]
Thiên Nhận Tuyệt phát hiện Linh Diên trốn dưới gầm giường, rồi xoa thuốc vào trán cho Linh Diên.
Bất ngờ truyền bá đại ái, được lần đầu tiên khen thưởng.
"Tuyệt, đây là cái gì?" Thiên Nhận Tuyết phục hồi tinh thần lại, ngạc nhiên nhìn chất lỏng màu xanh biếc đang chậm rãi tan ra.
