Logo
Chương 206: Muốn mang hài tử, A Ngân bài hương liệu

Tiếng cười vang vọng át cả không khí trang nghiêm nơi mộ phần, nhưng rồi cũng dần im bặt.

Thiên Đạo Lưu gạt bỏ những muộn phiền.

Cười nói:

"Tiểu Tuyệt, con rời khỏi Võ Hồn Thành nhiều lần như vậy, có để ý đến cô nương nào không?"

"Ờ..."

Nụ cười trên mặt Thiên Nhận Tuyết cứng đờ.

Bất đắc dĩ lắc đầu: "Gia gia, hiện tại con chưa có để ý ai cả."

"Ai~"

Thiên Đạo Lưu thở dài thườn thượt.

"Tiểu Tuyệt, chuyện này con phải để tâm vào, không thể để gia gia phải giục mãi thế này."

"Gia gia, con có để bụng mà.”

Thiên Nhận Tuyệt vội vàng kêu oan.

Suốt một năm qua, hắn vẫn luôn giữ liên lạc với Diệp Linh Linh.

Nửa năm trước còn cố ý ra ngoài gặp nàng.

"Hơn nữa gia gia, chuyện này thực sự không cần phải ép buộc như vậy..."

"Tùy duyên là được.”.

Thiên Nhận Tuyệt bĩu môi.

Lặng lẽ thu lại hai cái hồn đạo khí chứa đồ.

Hắn không muốn trải qua lần thứ hai cái cảnh bị Thiên Đạo Lưu giật dây, phải đi "chạy sô" một cách lúng túng.

"Tùy duyên?"

Thiên Đạo Lưu nhướng mày, không nhịn được mỉa mai.

"Hơn mười năm rồi... Mà có thấy con dẫn đứa cháu nào về cho chúng ta bế đâu."

"Con... Cái này... Con còn nhỏ mà..."

Thiên Nhận Tuyệt ấp úng.

Bình thường hắn ra ngoài đều là làm việc chính.

Xong việc là về nhà, hơi đâu mà quan tâm đến duyên phận.

"Không còn nhỏ nữa."

Thiên Đạo Lưu hừ nhẹ.

Quang Linh Đấu La bên cạnh gật đầu lia lịa.

"Đúng vậy, đúng vậy, lão phu rảnh rỗi, cũng muốn bế cháu."

Thiên Nhận Tuyệt liếc nhìn Quang Linh Đấu La.

Có chút ngượng ngùng.

"Quang Linh nói phải đấy... Bao nhiêu năm không bế em bé, ta cũng ngứa tay."

Hùng Sư Đấu La nắm chặt bàn tay to của mình.

Hình ảnh Thiên Nhận Tuyệt da trắng thịt mềm hiện lên trong đầu, trong lòng bàn tay ông ta.

"Các gia gia ơi, cháu không phải để đem ra chơi.”

Thiên Nhận Tuyệt giơ tay che trán.

Nếu hắn có con thật, cũng không dám dễ dàng cho bọn họ bế đâu.

"Ha ha... Chúng ta sẽ không làm hỏng đâu."

Kim Ngạc Đấu La cười lớn nói.

Thiên Nhận Tuyệt vò đầu.

So với tình cảnh này, hắn còn muốn đối mặt với đệ bát hồn kỹ của Quang Linh Đấu La hơn...

Hắn khom người định chuồn.

"Gia gia, nếu không có gì, tôn nhi xin cáo lui trước."

Thiên Đạo Lưu thấy vậy buồn cười.

Ông đã quen với cái kiểu trốn tránh này của Thiên Nhận Tuyệt, không hề ngạc nhiên.

Ông tự nhiên đồng ý.

"Được rồi, ra ngoài nhớ cẩn thận."

"Tôn nhi nhớ ạ."

Thiên Nhận Tuyệt đáp.

"Ừừm."

Thiên Đạo Lưu hài lòng gật đầu, không khỏi khen:

"Những việc con đang thúc đẩy, quả thực đều rất tốt..."

"Còn giỏi hơn cả Tật nhi nhiều."

"... "

Nghe đến câu cuối, giọng ông có chút trầm xuống.

Thiên Nhận Tuyệt khựng lại, trong đôi mắt tím ánh lên một chút đau xót.

Trầm mặc một lát, hắn gượng cười nói:

"Gia gia yên tâm, tôn nhi sẽ cố gắng làm tốt hơn nữa."

"Ừm, gia gia tin con..."

Thiên Đạo Lưu vẻ mặt cảm khái, phất tay áo.

Nhẹ giọng nói: "Đi đi, nhớ bảo với Tiểu Tuyết, thường xuyên về thăm nhà."

"Tôn nhi xin cáo lui."

Thiên Nhận Tuyệt khom người lùi lại, rồi hướng về các vị cung phụng cáo biệt.

"Các vị gia gia, lần sau con lại đến thăm mọi người."

"Đi đi, đi đi, lão phu chờ ngày con trở thành Giáo Hoàng "

Quang Linh Đấu La đáp xuống đất.

Lắc lắc hai chiếc vòng trên tay.

Các vị cung phụng im lặng nhìn theo bóng lưng Thiên Nhận Tuyệt rời đi.

Trên mặt đều nở nụ cười.

"Đại ca, xem ra Võ Hồn Điện bây giờ đang ở thời kỳ hưng thịnh nhất rồi.”

Kim Ngạc Đấu La không nhịn được thở dài nói.

Thiên Đạo Lưu mỉm cười, thâm trầm nói:

"Đúng vậy... Bọn nó là người nhà họ Thiên, cũng là tương lai của Võ Hồn Điện."

"... "

"Tứ ca, lại đây lại đây, ta đeo vòng cho huynh, chúng ta so tài so tài."

Giọng nói vui vẻ của Quang Linh Đấu La vang lên.

...

Thiên Nhận Tuyệt bước ra khỏi Cung Phụng Điện.

Ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời chói chang trên bầu trời.

Từ ánh nắng đó, tầm mắt hắn chuyển sang Đấu La Điện, nơi hội tụ tín ngưỡng.

Hồi lâu vẫn chưa hoàn hồn.

"Quả thực, gia gia nói đúng, thời gian trôi qua thật lâu rồi..."

Thiên Nhận Tuyệt khẽ lẩm bẩm.

Hắn bước chân về phía nơi ở của hai chị em khi còn nhỏ.

Bố cục vẫn giữ nguyên như cũ.

Cho đến tận bây giờ.

Mỗi khi Thiên Nhận Tuyết trở về, cái sân đó vẫn thuộc về hai người bọn họ.

Mấy nén hương thơm nghi ngút khói trắng.

Lan tỏa khắp căn phòng.

Keng keng keng!

Chiếc chuông gió treo trên tường khẽ rung, như bị khói kích thích.

Thiên Nhận Tuyệt vẫn nhớ lời mình dặn.

Nếu nhớ mình, hãy lắc chuông gió...

"Ừm ~ Ta đây không phải đang ở đây sao..."

Thiên Nhận Tuyệt ngồi khoanh chân trên đất, chống cằm, lặng lẽ ngồi.

...

Mãi đến tận lúc hoàng hôn.

Thiên Nhận Tuyệt mới bước xuống những bậc thang dài, trở về giữa sườn núi.

Các món quà mà các cung phụng tặng, hắn đã xem qua.

Trong đó có bốn khối hồn cốt.

Ngoại trừ khối xương chân trái của U Minh Quỷ Hổ sáu vạn năm...

Ba khối còn lại không phù hợp với hắn.

Hồn cốt sáu vạn năm thực ra rất tốt.

Nhưng Thiên Nhận Tuyệt vẫn không định hấp thụ ngay, chuyện này không vội...

Ánh hoàng hôn lan tỏa trên đường chân trời.

Như một thanh trường kiếm vàng rực vắt ngang bầu trời.

"Nana, cẩn thận một chút..."

Thiên Nhận Tuyệt vừa bước vào sân.

Hồ Liệt Na đã tỉnh từ lâu, rửa mặt xong, đi ra từ nhà bếp.

Trên tay bưng bát canh thịt nóng hổi.

Quần áo sạch sẽ, dáng người cao gầy, mái tóc ngắn màu cam tôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn rạng rỡ nụ cười.

Không còn vẻ hoảng loạn.

"Ồ? Sư huynh... Anh về rồi."

Nhìn thấy Thiên Nhận Tuyệt.

Hồ Liệt Na vui mùng ra mặt, đứng im tại chỗ, ánh mắt dịu dàng.

"Ừ, anh về rồi."

Thiên Nhận Tuyệt khẽ gật đầu, có chút nghi hoặc nhìn về phía nhà bếp.

Nhẹ giọng giục:

"Nana, đừng đứng đó, bưng đồ vào đi."

"Vâng."

Hồ Liệt Na cười đáp.

Thiên Nhận Tuyệt định đi về phía nhà bếp, lại quay đầu hỏi Hồ Liệt Na.

"À phải rồi, A Ngân đâu?"

"A Ngân và sư phụ đều ở trong đó ạ."

Hồ Liệt Na nhẹ giọng đáp, lau bàn đá trong đình.

"Chủ nhân ~"

Giọng A Ngân yếu ớt, như đang kêu cứu.

"A... Thánh tử mẫu thân đừng cắt, đừng cắt, nô tỳ tự làm... Sẽ không đau."

Thiên Nhận Tuyệt tò mò bước vào bên trong.

Đứng ở cửa, mùi thức ăn thơm nức mũi.

Trước mắt hắn là A Ngân đang nhóm lửa, và Bỉ Bỉ Đông quay lưng về phía hắn.

Kỳ lạ là.

Một cánh tay của A Ngân đã hóa thành bản thể, đặt lên thớt.

Tự nguyện để Bỉ Bỉ Đông cắt đi vài cành lá non mềm.

Rồi lại rút trở lại.

Thiên Nhận Tuyệt vẻ mặt vô cùng quái dị, khó hiểu nói:

"Mẹ đang làm gì vậy? Hôm nay sao mẹ về sớm thế?"

"Đương nhiên là chuẩn bị quà cho Tuyết Nhi."

Giọng Bỉ Bỉ Đông dịu dàng.

Không thèm quay đầu, bà nhặt những lá Lam Ngân Hoàng trên thớt lên, đập nát.

"Vậy A Ngân... Cô ấy..."

Thiên Nhận Tuyệt nhìn A Ngân tội nghiệp, vẫn không hiểu.

"Mẹ thấy nó còn rất thơm, mọng nước, lại không bị xơ."

"Hơn nữa còn không có độc, rất thích hợp làm hương liệu."

Bï Bï Đông cười duyên giải thích.

"Thơm, hương liệu?!"

Thiên Nhận Tuyệt chớp mắt, có chút dở khóc dở cười.

"Chị con cái gì cũng không thiếu, mẹ lại không có tài sản riêng..."

"Tự tay làm đương nhiên phải làm cho tốt nhất."

Bi Bỉ Đông không để ý lắm.

Đây đều là do A Ngân thấy bà cầm Nhện Lưỡi Liềm, tự nguyện rụng chồi non.

Đối với A Ngân có sinh mệnh lực dồi dào mà nói, không ảnh hưởng gì cả.

Huống hồ nó còn muốn uống máu con trai bà.

"Bất kể có tốt nhất hay không, chỉ cần là mẹ làm, tỷ ấy đều sẽ thích."

Thiên Nhận Tuyệt lắc đầu, tiến lại gần Bỉ Bi Đông.

Đồng thời vẫy tay với A Ngân, đưa ngón trỏ cho cô mút.

Đến gần.

Thiên Nhận Tuyệt mới phát hiện...

Bỉ Bỉ Đông đã trộn cỏ dịch ngọt ngào với bơ, phết lên bánh gato.