Logo
Chương 254: Thần tính hồn đạo khí, Đường tiểu Tam

"Cái đuôi của ngươi đâu?"

Thiên Nhận Tuyết nhận lấy chén trà từ tay Thiên Nhận Tuyệt, vẻ mặt đầy hiếu kỳ.

"Cái đuôi kia ta đặt tên là Tà Thần Câu."

"Khi sử dụng nó, tất cả thuộc tính của ta đều tăng lên 60%, lại còn mang kịch độc cùng khả năng thôn phệ."

Thiên Nhận Tuyết gật gù tỏ vẻ đã hiểu.

Cô bé ló đầu, há miệng cắn miếng bánh ngọt Bï Bỉ Đông đút cho.

"60%!?"

Thiên Nhận Tuyết trợn tròn đôi mắt đẹp.

Toàn thuộc tính tăng cường 60%, vậy là kinh khủng đến mức nào!

Phải biết rằng, Hồn Sư hệ phụ trợ lợi hại nhất đại lục hiện nay là Ninh Phong Trí, cũng chỉ có thể cung cấp tám mươi phần trăm tăng cường.

"Đúng vậy, 60%. Đáng tiếc là không có kỹ năng đặc biệt nào."

Thiên Nhận Tuyệt gật đầu.

Trong lời nói có vẻ mang theo chút thất vọng.

Hắn rất muốn Ám Ma Tà Thần Hổ thông qua đuôi triển khai thêm năng lực khác.

Bỉ Bỉ Đông khẽ nhíu mày.

Giơ bàn tay trắng nõn lên, nhẹ nhàng gõ vào đầu Thiên Nhận Tuyệt.

"Mẹ?"

Thiên Nhận Tuyệt rụt cổ lại, đưa tay che đầu.

"Thật là tham lam."

Bỉ Bỉ Đông liếc xéo Thiên Nhận Tuyệt, trách yêu.

"Mẹ nắm giữ ngoại phụ Hồn Cốt, cũng chỉ tăng cường năm mươi phần trăm, cộng thêm khả năng phi hành mà thôi."

"Con còn có gì không hài lòng?"

"Ha ha."

Thiên Nhận Tuyết bật cười, buông nắm đấm nhỏ chuẩn bị sẵn.

Cô bé nhẹ nhàng chọc vào mi tâm Thiên Nhận Tuyệt.

"Không sai, thật là lòng tham!"

"Nếu có thể có thêm mấy cái kỹ năng thì tốt quá."

Thiên Nhận Tuyệt xoa xoa trán, lẩm bẩm.

"Cái đó... thì cũng đúng là."

Bỉ Bỉ Đông tán thành gật đầu.

Khẽ vuốt gương mặt tuấn tú của con trai, bà cười nói:

"Vậy Tuyệt hãy cố gắng để nó tiến hóa thành Hồn Cốt mười vạn năm đi, biết đâu khi đó lại có thêm kỹ năng khác."

"Mười vạn năm."

Thiên Nhận Tuyệt vẫn còn lẩm bẩm.

Hình như hắn xác thực có một đạo cụ như vậy.

Có thể tăng cấp bộ Hồn Cốt hơn năm vạn năm này lên tới mười vạn năm.

"Còn gì nữa không? Cái viên sơn hạt châu màu đen ấy."

Thiên Nhận Tuyết tiếp tục hỏi.

"A tỷ nói cái này đúng không, đây là bản nguyên thuộc tính tụ hợp của Ám Ma Tà Thần Hổ."

Ý nghĩ Thiên Nhận Tuyệt khẽ động.

Một khối tam giác màu xanh da trời xuất hiện, viên hạt châu màu đen đang lơ lửng bên trong.

Lông mày Thiên Nhận Tuyệt hơi nhíu lại.

"Cụ thể dùng như thế nào thì hiện tại ta cũng chưa có manh mối gì."

Lời còn chưa dứt.

Vẻ mặt Thiên Nhận Tuyệt liền có chút hoảng hốt, lộ vẻ kinh ngạc.

Âm thanh hệ thống vang lên trong đầu.

[ Đo lường được vật chất đặc thù chứa thần lực vô chủ. ]

[ Có muốn tiêu hao hai ngàn tích phân, luyện chế vật này thành Hồn Đạo Khí đặc thù mang thần tính không? ]

[ Ký chủ còn lại: 4580 tích phân! ]

Bỉ Bỉ Đông vẫy vẫy tay trước mặt Thiên Nhận Tuyệt, ân cần hỏi:

"Tuyệt, con sao vậy? Vết thương còn chưa lành sao?"

"A? Không, không sao ạ."

Thiên Nhận Tuyệt phục hồi tinh thần, lắc đầu.

Hắn thu Hãn Hải Càn Khôn Tráo vào không gian hệ thống, giải thích:

"Vừa nãy con nghĩ chuyện nên thất thần."

"Không sao là tốt rồi."

Bỉ Bỉ Đông nắm lấy cổ tay Thiên Nhận Tuyệt, trấn an:

"Chuyện gì chưa nghĩ ra thì cứ từ từ nghĩ, đợi sau khi trở về, Hồn Hoàn thứ bảy của con, chúng ta sẽ tính toán sau."

"Vâng, con biết rồi mẹ."

Thiên Nhận Tuyệt khẽ gật đầu.

Nhưng trong lòng thì ghỉ nhớ âm thanh nhắc nhở của hệ thống.

Nắm giữ Hồn Đạo Khí mang thần tính, đó là cái gì? Là thần khí sao?

Thiên Nhận Tuyệt ngước mắt nhìn lên bầu trời.

Đó là hình ảnh được phóng ra từ góc nhìn của Quỷ Đấu La.

"Mẹ, chúng ta hiện tại đã rời khỏi Tinh Đấu Đại Sâm Lâm rồi, mẹ có muốn ra ngoài xem không?"

Bỉ Bỉ Đông trầm ngâm một lát.

Nhìn ánh mắt nóng lòng muốn thử của Thiên Nhận Tuyệt, bà cưng chiều mỉm cười.

"Được, vậy chúng ta ra ngoài xem sao."

"Vừa hay bên này có thương hội mới thành lập không mấy năm của Võ Hồn Điện, coi như đi khảo sát đi."

Nghe vậy.

Thiên Nhận Tuyết nở nụ cười rạng rỡ.

Cô bé kéo tay Thiên Nhận Tuyệt, vui vẻ nói:

"Tuyệt mau đứng lên, mẹ còn chưa từng đi dạo phố với chúng ta bao giờ đâu."

"A tỷ, con cũng rất vui, tỷ nhẹ tay thôi!"

Thiên Nhận Tuyệt suýt chút nữa ngã sấp xuống người Thiên Nhận Tuyết.

Bỉ Bỉ Đông dang hai tay.

Như chờ các con đến đỡ, nhưng hai chị em đã đuổi nhau chạy ra ngoài.

"..."

Bỉ Bỉ Đông giật giật khóe miệng, tức giận nói:

"Tuyết Nhi, Tuyệt!

Hai đứa rốt cuộc có thật lòng mời mẹ đi dạo phố không?!"

"Đương nhiên là có!"

Thiên Nhận Tuyết khoá cổ Thiên Nhận Tuyệt, ngoái đầu nhìn Bỉ Bỉ Đông.

Cô cười duyên nói:

"Đợi Tuyết Nhi dạy dỗ con ngựa non này xong, sẽ bảo nó cõng mẹ ha ha."

"A tỷ, ai dạy dỗ ai còn chưa biết đâu. A!"

"..."

Bỉ Bỉ Đông nhìn hai đứa con mặt đỏ bừng vì đùa nghịch, bà bất đắc dĩ cười.

Sự mệt mỏi tích tụ bấy lâu trong đôi mắt tím tan biến hết.

"Có [Hư Ẩn Kẹo Đậu] ở đây, viên Hồn Hoàn thần ban này có thể theo kịp."

Bỉ Bỉ Đông lẩm bẩm.

Nhìn Thiên Nhận Tuyệt bị hàng phục, cõng Thiên Nhận Tuyết tiến lại gần mình.

Trong mắt bà là sự ôn nhu vô tận, quyến luyến.

Bà đứng dậy đón hai con.

"Tuyệt, Tuyết Nhi, hai đứa cẩn thận một chút, đừng để bị thương đấy."

"..."

——

Thiên Nhận Tuyết đã trở về Võ Hồn Thành gần một năm.

Tương tự.

Con thỏ nhỏ làm mưa làm gió trong học viện cũng đã học tập ở đó gần một năm.

Nặc Đinh Học Viện hàng năm đều có hai tháng nghỉ hè.

Khoảng thời gian này chính là lúc đó.

Trong Thánh Hồn Thôn.

Trên một ngọn đồi nhỏ.

Con thỏ nhỏ xin về Võ Hồn Thành nghỉ phép nhưng bị từ chối có vẻ hơi bực bội.

Nó dẫm lên chiếc xe cút kít nông dụng, tùy ý chỉ huy.

"Tiểu Tam, ngươi cố lên một chút đi, ngươi có được không vậy?"

"Kéo chậm như rùa bò thế. Có phải muốn quỵt nợ không?"

"Tiểu Vũ, ta đã cố hết sức rồi."

Ở phía trước xe cút kít, có một cậu bé đen gầy, hai tay gầy guộc nắm lấy tay cầm xe.

Trên vai cậu treo sợi dây nối với xe.

Dưới ánh mặt trời gay gắt, cậu bé kéo xe lên dốc, mồ hôi nhễ nhại, mặt đỏ bừng.

Đường Tam cũng rất bất đắc dĩ.

Xe này tuy không nặng, Tiểu Vũ cũng rất nhẹ.

Nhưng cậu không chịu nổi ánh mặt trời độc hại, sườn núi dốc đứng, cùng với thân thể bảy tuổi này.

Hơn nữa, độc tố cậu trúng trước đó vẫn chưa giải hết hoàn toàn.

Vì giải độc cũng tốn không ít thời gian.

Tiến triển tu luyện chậm chạp.

Cậu chỉ kéo Tiểu Vũ từ Nặc Đinh Thành trở về thôi mà đã tốn sức của chín trâu hai hổ.

Nhưng cậu cũng không còn cách nào.

Ai bảo chính cậu chủ động mời Tiểu Vũ đến thôn chứ.

"Chậm như rùa bò!"

Tiểu Vũ hừ lạnh, ngồi khoanh chân xuống, cầm chiếc lá sen to bản trên tay.

Khuôn mặt phấn nộn ướt đẫm mồ hôi.

Đôi mắt đỏ tròn xoe nhìn về phía bầu trời xanh mây trắng, ánh mắt hiện lên vẻ nhớ nhung.

Bàn tay nhỏ nhẹ nhàng nắm chặt chuỗi hạt trên cổ.

"A."

Đường Tam cười.

Cậu không để ý đến lời trách móc của Tiểu Vũ.

Bình thường Tiểu Vũ rất đáng yêu, dịu dàng, thường xuyên mang cơm cho cậu.

Hẹn cậu đi dạo phố, học tập.

Chỉ là khi dính đến cá cược thì cô bé mới đặc biệt nghiêm túc.

Nhưng điều này cũng vừa hay cho thấy phẩm chất đánh cược của Tiểu Vũ rất tốt, nói là làm.

Phẩm chất đánh cược tức là nhân phẩm.

Đường Tam không ghét kiểu tính cách này.

Lần này cũng chỉ là khi luận bàn, cậu không cẩn thận thua nên bị phạt thôi.

Hơn nữa gần đây cậu vừa hay cần phải phơi nắng và vận động.

Để giải quyết một loại độc rắn âm hàn trong cơ thể.

Như nghĩ đến điều gì.

Đường Tam hơi ngoái đầu lại.

Nhìn dáng vẻ tinh tế đáng yêu của Tiểu Vũ, trong mắt cậu mang theo vài phần mong đợi,

Cậu dịu dàng hỏi:

"Tiểu Vũ, rốt cuộc thế nào thì cậu mới chịu làm em gái tớ?"

"Đường Tiểu Tam, cậu đừng hòng!"

Nghe thấy Đường Tam nói vậy.

Tiểu Vũ lập tức nhảy dựng lên, chống nạnh hầm hừ nói:

"Cậu Đường Tiểu Tam kia, chẳng phải cậu không có em gái hay sao, cậu là không có ba ba."

"Tìm lại ba thì còn được, đừng hòng chiếm tiện nghi của tớ."

"Tớ đã nói với cậu rồi mà, Tiểu Vũ tỷ không quen làm em gái người khác, tớ chỉ làm tỷ tỷ thôi!"

Chúc mọi người sống vui về!