Võ Hồn Thành.
Bên trong Giáo Hoàng Điện.
Ngồi ngay ngắn trên đài cao không phải Thiên Nhận Tuyệt mà là Hồ Liệt Na.
Cô nàng mặt mày ủ rũ, nhìn chồng sổ sách cao ngất mà thấy nhức đầu.
Bên cạnh, Linh Diên Đấu La đứng im như tượng,
Nhìn chằm chằm Hồ Liệt Na không rời, cứ như giám công đang canh công nhân vậy.
"Linh Diên tỷ, tỷ nhìn gì thế?"
Hồ Liệt Na nằm dài trên bàn, chán chường đến không thiết sống.
"Điện hạ bảo ta phải trông chừng cô, đương nhiên ta phải tập trung rồi."
Giọng Linh Diên Đấu La đầy vẻ đương nhiên.
"A sư huynh quá đáng lắm rồi! Thật coi sư muội này là trâu ngựa mà!"
Hồ Liệt Na bĩu môi.
"Điện hạ chỉ vào nội điện nghỉ ngơi chút thôi, lát nữa sẽ quay lại ngay."
Linh Diên Đấu La nhẹ nhàng an ủi.
Lúc này, bên trong hậu điện.
Thiên Nhận Tuyệt tranh thủ thời gian rnh rỗi, ngồi xếp bằng trong phòng tu luyện.
Quanh thân hắn tràn ngập khí tức sa đọa, phía sau, Tà Thần Câu dài hơn bốn mét bốc lên huyết quang.
Khí tức tà ác kia càng trở nên đậm đặc hơn.
Sau mấy ngày suy nghĩ cẩn thận.
Thiên Nhận Tuyệt vẫn quyết định dùng tấm thẻ tăng niên hạn hồn cốt kia cho Tà Thần Câu.
Khi dòng hồn lực cuồn cuộn trong cơ thể Thiên Nhận Tuyệt chậm lại.
Khí tức sa đọa trên người cũng thu lại, lúc này, Tà Thần Câu đã vượt qua giới hạn vạn năm.
Cuối cùng, lưỡi câu lóe lên ánh sắc bén.
Thiên Nhận Tuyệt mở mắt, trên mặt lộ vẻ hài lòng.
"Xem ra... mình cược đúng rồi?"
Vút!
Tà Thần Câu vắt ngang trước mắt Thiên Nhận Tuyệt, khớp xương dài xé gió.
Không gian xung quanh gợn sóng.
Mười vạn năm Tà Thần Câu mang lại cho Thiên Nhận Tuyệt một kỹ năng duy nhất.
Nhưng kỹ năng này lại vô cùng hữu dụng với hắn.
Nhảy vọt không gian!
Có thể đánh dấu hai điểm, rồi tự do di chuyển giữa chúng!
Điều quan trọng là nó không quan tâm khoảng cách và không tiêu tốn thêm hồn lực.
Nhưng nhược điểm là mỗi ngày chỉ dùng được hai lần.
Nói cách khác, chỉ được một lượt đi và về.
"Như vậy, dù là trốn chạy hay làm gì, hiệu quả đều sẽ tăng lên cực cao!"
Thiên Nhận Tuyệt vuốt ve phần cuối của Tà Thần Câu.
Điều khiển nó đâm vào hư không trước mặt, dường như không gặp bất kỳ trở lực nào.
Một tia năng lượng xám từ phần cuối tràn ra.
Trong phòng tu luyện này đã được đánh dấu.
"Ồ, hình như chỉ cần đánh dấu là có thể xé rách không gian rồi."
Thiên Nhận Tuyệt khẽ vẩy đuôi.
Trong mắt ánh lên vẻ suy tư.
"Có lẽ kỹ năng này có thể ứng dụng trong chiến đấu."
Thiên Nhận Tuyệt lắc đầu, tạm thời gạt bỏ ý nghĩ đó.
Trên mặt nở một nụ cười.
"Vừa hay, có kỹ năng này, ta cũng bớt kiêng kỵ hơn."
Vừa dứt lời.
Thiên Nhận Tuyệt đã lấy từ trong không gian hệ thống ra một tấm phù lục hình tam giác tinh xảo.
Chính là thứ hắn nhận được từ cái hộp mờ ám khi cùng Thiên Nhận Tuyết về nhà.
[Săn Hồn Truyền Tống Phù Lục]
Theo như hệ thống nói, nó đến từ một không gian phụ lục của một thế giới cao cấp.
Có thể xé rách hư không
Đưa hắn đến gần một hồn thú phù hợp với bản thân.
Nó còn là vé khứ hồi, cho phép Thiên Nhận Tuyệt sử dụng ba lượt đi và về.
Đương nhiên.
Thiên Nhận Tuyệt vẫn nhớ cái hố mà hệ thống đã cài sẵn.
Thứ này có thể không hợp khí hậu, đưa hắn đến gần những nhân vật quan trọng khác.
Trước đây hắn còn e dè, sợ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra.
Nhưng hiện tại.
Chỉ cần không phải chết ngay lập tức, hắn đều có thể dùng thời gian đảo ngược để khôi phục.
Lại còn có Nhảy Vọt Không Gian để chuồn lẹ.
Thiên Nhận Tuyệt không cần lo lắng nữa.
Có thể yên tâm tìm hồn thú phù hợp với mình, rồi đánh dấu sẵn.
Chứ không thể cứ ở nhà chờ đợi mãi được.
Tự thân vận động, cơm no áo ấm.
Không do dự nhiều.
Thiên Nhận Tuyệt lập tức truyền hồn lực vào phù lục.
Vù ——!
Một dao động kỳ dị phát ra từ tấm phù lục tam giác đã được gấp lại.
Nó nhanh chóng bao phủ toàn bộ cơ thể Thiên Nhận Tuyệt từ trên xuống dưới.
Không gian dường như sụp đổ.
Cơ thể Thiên Nhận Tuyệt dần chìm vào, trước mắt hắn ánh sáng và bóng tối luân phiên.
Phòng tu luyện đã trở nên vắng lặng.
Một cảm giác mất trọng lượng mãnh liệt ập đến.
Trước mắt Thiên Nhận Tuyệt một lần nữa trở nên sáng ngời.
Đập vào mắt hắn là bầu trời xanh trong vắt, không một gợn mây.
"Không đúng!"
Chưa kịp thưởng thức.
Thiên Nhận Tuyệt đã đột ngột nhận ra, sao mình lại có thể rơi xuống từ trên trời?
Gò má hắn cảm nhận được làn gió nhẹ mang theo vị tanh nồng.
Đây đâu phải là bầu trời xanh gì chứ!
Rõ ràng là đại dương mênh mông vô bờ!
Vút!
Thiên Nhận Tuyệt lập tức phụ thể võ hồn.
Hai tím bốn đen, sáu hồn hoàn lấp lánh.
Tóc bạc mắt đỏ, thân mang sáu cánh đen kịt, gạt bỏ những cảm xúc dư thừa.
Đầu óc hắn trở nên đặc biệt minh mẫn.
Nếu phù lục này đưa mình đến đây, vậy thì chứng tỏ phía dưới này chắc chắn có hồn thú.
Chỉ là không biết có phải mấy con mà hắn biết không thôi.
Vù!
Tà Thần Câu đâm vào hư không, phát ra năng lượng màu xám.
Cùng lúc đó.
Thiên Nhận Tuyệt cũng nhìn xuống biển rộng vô bờ.
Lúc này hắn đang ở trên không trung, trên dưới đều là màu xanh lam vô tận.
Cứ như một tấm gương long lanh.
Cả đất trời chỉ có một mình hắn lơ lửng.
Liếc nhìn xung quanh, Thiên Nhận Tuyệt nhanh chóng phát hiện ra vấn đề.
Màu sắc vùng biển dưới chân hắn rất đậm.
So với màu sắc của đại dương xa xa, có thể nói là khác biệt một trời một vực.
Ánh mắt đỏ như máu phần chiếu xuống vùng biển sâu.
Dưới đáy biển dường như có một quái vật khổng lồ đang từ từ trồi lên.
Mặt nước vốn yên bình bỗng nhiên nổi lên dữ dội.
"Đây là... Ma Kình Hải Vực!"
Thiên Nhận Tuyệt thốt lên.
Trong khoảnh khắc, sóng to gió lớn nổi lên, một cột nước thô to đường kính mười lãm mét bắn thẳng lên trời.
Va chạm vào không khí
Dường như hình thành một quả đạn khí, muốn oanh kích Thiên Nhận Tuyệt.
Ầm!
Thiên Nhận Tuyệt lập tức điều khiển Tà Thần Câu cắt ra hư không trước mắt.
Phá tan quả đạn khí thành từng mảnh.
Cùng lúc đó lập tức truyền hồn lực vào phù lục trong tay.
Vầng sáng kỳ dị xuất hiện, bóng dáng Thiên Nhận Tuyệt bắt đầu rơi vào không gian sụp đổ.
Tiếng gầm gừ trầm thấp khó chịu vang lên.
Sóng âm khổng lồ ập đến.
Thiên Nhận Tuyệt nhất thời cảm thấy đầu óc chấn động dữ dội, choáng váng không ngót.
Cắn đầu lưỡi cưỡng chế bình tĩnh.
"Đây chính là Thâm Hải Ma Kình Vương sao? Hệ thống đúng là biết chơi a!"
Thân thể khổng lồ như một hòn đảo nổi lên từ dưới nước.
Xung quanh tất cả nước biển đều nổi lên một tầng hào quang màu xanh lam nồng đậm.
Vào giờ phút này, sóng biển trong khoảnh khắc cuốn ngược.
Phảng phất bầu trời mới là đáy, còn biển rộng đã biến thành bầu trời xanh thẳm.
Chiều dài cơ thể khổng lồ tuyệt đối vượt quá 200 mét!
Toàn thân hiện lên màu lam ngọc bích, trên đầu có hai con mắt to lớn.
Con mắt bên trái chỉ là một hố đen.
Con mắt phải hiếm hoi còn sót lại mang theo ánh mắt lạnh băng đâm thẳng lên không trung.
Nhìn kẻ sắp trốn thoát kia, tràn ngập khí tức tà ác, thậm chí còn sở hữu thần lực nhỏ bé.
Chỉ thấy nó khẽ động thân.
Một cái đuôi khổng lồ đã vung lên từ phía sau.
Mang theo ánh sáng lam vặn vẹo, tầng tầng đánh xuống mặt biển.
Hàng tỷ giọt nước bắn lên trời.
Mỗi một giọt đều giống như mũi tên nhọn, đủ để xuyên thủng Thiên Nhận Tuyệt.
Đáng tiếc bóng dáng Thiên Nhận Tuyệt đã biến mất không tăm tích.
————
Trong phòng tu luyện của Giáo Hoàng Điện.
Bóng người vàng óng chậm rãi xuất hiện, tóc bạc mắt đỏ mới tan biến trong chốc lát.
Trên trán Thiên Nhận Tuyệt đã lấm tấm mồ hôi lạnh.
Cho dù là hắn, lúc này cũng không khỏi có chút kích động muốn chửi thề.
"Chó hệ thống!"
"Ngươi gọi Thâm Hải Ma Kình Vương là hồn hoàn thích hợp? Ta hiện tại mới bảy mươi cấp! !"
Thiên Nhận Tuyệt không hề nghỉ ngờ.
Nếu không phải hắn chạy nhanh, e rằng đã bị xé xác hoặc bị ép thành thịt nát.
Trải nghiệm cảm giác về cái chết, hoặc là chết hẳn!
Hồn thú biển trăm vạn năm thực sự quá khủng bố.
Còn quá xa so với hắn.
Thiên Nhận Tuyệt lau mồ hôi lạnh trên trán, nhịp tìm đang gia tốc từ từ bình phục lại.
Nhìn không gian phù lục trong tay.
Lại một lần nữa truyền hồn lực vào, hắn không tin.
Chó hệ thống còn có thể đưa hắn đến gần một con hồn thú còn lợi hại hơn Thâm Hải Ma Kình Vương.
Không gian sụp đổ, phòng tu luyện vắng vẻ.
Thiên Nhận Tuyệt đứng vững hai chân.
Trước mắt là ánh sáng trắng chói lóa, xung quanh là gió lạnh buốt.
Chúc mọi người sinh hoạt vui vẻ!
