Logo
Chương 58: Đường Hạo A Ngân chạy trốn, thánh ngày gần không

Hai ngày sau.

Thiên Tầm Tật dẫn theo một đám Hồn sư hùng hậu tìm đến nơi Đường Hạo đang ẩn náu.

Căn nhà gỗ đơn sơ đã tan hoang...

Tiếng va chạm của các loại hồn kỹ hỗn loạn vang lên, đủ mọi màu sắc.

...

Nơi hoang dã này hiếm khi có người lui tới.

Đường Hạo, thân hình vạm vỡ, đang dìu A Ngân chạy trốn.

Mái tóc ngắn đen nhánh được cắt tỉa gọn gàng, lộ ra khuôn mặt kiên nghị.

Trong mắt anh ánh lên vẻ mệt mỏi cùng thù hận.

Nắm tay A Ngân, anh nhìn nàng với ánh mắt dịu dàng, nàng toát lên vẻ tao nhã cao quý.

Khí chất tự nhiên lan tỏa khắp cơ thể nàng.

Khuôn mặt thanh tú của nàng tái nhợt và phờ phạc.

Trong tã lót trên ngực nàng, đứa trẻ sơ sinh khóc oe oe không ngừng.

Lúc này, Đường Hạo và A Ngân vừa mới thoát khỏi vòng vây của các Hồn sư đến từ Võ Hồn Điện.

Nghe tiếng gào thét phía sau,

Đường Hạo liên tục ngoái đầu nhìn lại, thấy những Hồn Đấu La và Hồn Thánh đang không ngừng đuổi sát.

Ánh mắt anh đầy vẻ tàn nhẫn.

Anh nghiến răng, dốc hết sức lực, nhanh chân chạy về phía trước đồng thời không ngừng thúc giục:

"A Ngân, nhanh lên một chút nữa."

"Được."

A Ngân khẽ đáp, giọng nói yếu ớt.

Sau khi sinh con chưa lâu, nàng đang ở trong trạng thái nguyên khí đại thương.

Nàng cố gắng theo sát Đường Hạo từng bước một.

Không lâu sau.

Cuối cùng họ cũng tạm thời bỏ xa đội ngũ Hồn sư phía sau,

Chạy trốn đến một thung lũng trong Loạn Thạch Sơn.

Chưa kịp để Đường Hạo thở dốc,

Xung quanh bỗng xuất hiện những bóng ma mờ ảo như sương khói.

"Ai?!"

Đường Hạo kinh ngạc thốt lên.

Phốc!

Hai bàn tay khổng lồ đen kịt như mực, tỏa ra tử khí nồng nặc đột nhiên xuất hiện, một trước một sau chụp về phía Đường Hạo và A Ngân.

"Chết tiệt!"

Đường Hạo nghiến răng, Hạo Thiên Chùy quấn quanh điện quang không ngừng phình to.

Sức mạnh tuyệt đỉnh!

Khiến cho hai bóng quỹ thủ khổng lồ nổ tung.

Xoẹt!

Quỷ Ảnh hiện ra.

Quỷ Đầu La lơ lửng giữa không trung, dưới chân là những hồn hoàn chói lọi.

Hắn từ trên cao nhìn xuống Đường Hạo và gia đình ba người.

"Không thấy hồn hoàn, chỉ thấy Quỹ Ảnh, đúng là Phong Hào Đấu La!"

Đường Hạo lạnh lùng nhìn Quỷ Đấu La.

Lời nói của anh vừa như khen ngợi, lại vừa như châm chọc Quỷ Đấu La lấy mạnh hiếp yếu.

"Nói nhiều vô ích, vẫn là nên sớm bó tay chịu trói đi."

Giọng của Quỷ Đấu La khàn khàn đến khó nghe.

Tuyệt Thế Gia muốn tặng món quà này cho Thánh Nữ Điện Hạ, hắn đương nhiên phải tận tâm tận lực!

Dứt lời,

Quỷ Đấu La giơ tay lên.

Hồn hoàn lấp lánh, Quỷ Ảnh lan tràn trên mặt đất, nhanh chóng tấn công về phía Đường Hạo.

"Ngươi đừng hòng!"

Đường Hạo giận dữ quát lên.

Lập tức xông về phía Quỷ Đấu La.

Hạo Thiên Chùy trong tay anh giáng xuống mặt đất, mặt đất rắn chắc như đậu hũ,

Trong khoảnh khắc sụp đổ.

Bóng đen tan biến.

Đường Hạo đã lao đến trước mặt Quỹ Đấu La.

Anh vung Hạo Thiên Chùy trong tay tấn công.

Nhưng không thể chạm vào thân thể của Quỷ Đầu La.

Hạo Thiên Chùy hung hăng quét qua, chỉ xới tung lên những làn khói đen.

Sau vài lần giao thủ chớp nhoáng,

Quỹ Đấu La hóa thành bóng đen, biến mất tại chỗ như thuấn di.

Quỷ Ảnh trên mặt đất xoáy thành vòng.

Hàng chục con quỷ thủ đen kịt thò ra, siết chặt hai cánh tay của Đường Hạo.

Cùng lúc đó,

Quỷ Đấu La đã xuất hiện ở cách đó không xa.

Một bàn tay quỷ khổng lồ chụp xuống A Ngân và đứa trẻ.

"Không ——!"

Đường Hạo trợn mắt muốn nứt, gào thét, huyết quang bùng lên trên người.

Ầm!

"Cút ngay cho ta ——!"

Đường Hạo nổi giận, trong cơn giận dữ, anh trong nháy mắt thoát khỏi sự trói buộc.

Hạo Thiên Chùy trong tay anh bỗng phát ra vạn trượng kim quang.

Tăng vọt, vung lên, gào thét!

"Lăng Thiên Nhất Kích!"

Hạo Thiên Chùy khổng lồ hung hăng quét ngang tới.

Chôn vùi bàn tay quỷ.

Ánh sáng chói mắt khiến Quỷ Đấu La không khỏi nheo mắt lại.

Không nhịn được giơ tay lên che chắn.

Oanh!

Đường Hạo không tấn công Quỷ Đấu La,

Mà oanh kích vào vách núi.

Trong phút chốc, đá tảng rơi rụng, bụi đất mù mịt.

Quỷ Đấu La, người còn chưa kịp khôi phục tầm nhìn, bị vùi lấp trong đó.

"A Ngân, đi thôi!"

Đường Hạo mặc kệ vết thương trên cánh tay, kéo A Ngân định rời đi.

Vừa mới quay người,

Bên tai anh bỗng vang lên giọng nói âm nhu.

"Đi? Đi đâu?"

Lời còn chưa dứt,

Một lưỡi dao màu vàng đã đâm về phía đầu Đường Hạo.

Phốc!

Đường Hạo kịp thời dừng lại, quay đầu né tránh.

Lưỡi dao sắc cắt vào mặt đất, để lại một vết máu trên khuôn mặt thô ráp của Đường Hạo.

"Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc. Lại là một Phong Hào Đấu La!"

A Ngân ngước mắt nhìn lên không trung, đôi môi mỏng mấp máy, kinh hãi tột độ.

Trong đôi mắt xanh thẳm của nàng ánh lên vẻ bi thương và bất lực.

Ánh mắt Đường Hạo trở nên sắc lạnh.

Khi anh ngẩng đầu nhìn lại,

Cúc Đấu La đã triệu hồi chín hồn hoàn.

Nàng lơ lửng trên một đóa hoa khổng lồ màu vàng óng, uyển chuyển múa.

Hồn hoàn thứ chín lấp lánh.

"Hoa cúc tàn, đầy đất thương, hoa rơi người đoạn trường."

Giọng ngâm thơ lảnh lót vang vọng khắp thung lũng.

Theo điệu múa uyển chuyển của Cúc Đấu La,

Cánh hoa Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc hóa thành vô số lưỡi dao sắc bén, như những con rắn linh xà

Hướng về phía Đường Hạo mà bao phủ tới.

"Chết tiệt!"

Đường Hạo chửi một tiếng, trong mắt lộ vẻ lo lắng.

Những Hồn sư phía sau sắp đuổi kịp rồi.

Keng! Keng!

Âm thanh kim loại va chạm không ngừng vang lên.

Đường Hạo dùng Hạo Thiên Chùy trong tay chắn trước người, không ngừng xoay tròn.

Loại tấn công diện rộng này bị chặn lại hoàn toàn.

"Hừ!"

Cúc Đấu La khẽ hừ một tiếng.

Điệu múa duyên dáng đột nhiên thay đổi.

Những cánh hoa Kỳ Nhung Thông Thiên Cúc dày đặc, chia thành nhiều luồng, hóa thành mấy đạo.

Từ bốn phương tám hướng tấn công về phía Đường Hạo.

A Ngân và đứa trẻ cũng ở trong đó.

"Hạo Thiên Hộ Thể!"

Ẩm! Ầm!

Hạo Thiên Chùy cắm xuống đất, xoay tròn mạnh mẽ, cánh hoa từ bốn phương tám hướng bị chặn lại.

"Phong Hào Đấu La. Cũng chỉ đến thế!"

Sau vài nhịp thở kiên trì, Đường Hạo cười lạnh, Hạo Thiên Chùy trong tay anh bỗng nhiên đổi chiêu.

Nặng nề giáng xuống đất.

Oanh! Xèo.

Vô số cánh hoa bị đẩy ngược ra ngoài bởi lực xung kích mạnh mẽ.

Tán loạn, xiêu vẹo.

Lợi dụng bụi mù, Đường Hạo không dám ở lại lâu.

Kéo A Ngân nhanh chóng chạy về phía lối ra của thung lũng.

Cúc Đấu La và Quỷ Đấu La truy kích không ngừng từ hai bên thung lũng.

Vào giờ phút này,

Đường Hạo tuy đã là cấp chín mươi, nhưng lại không có hồn hoàn.

So với Phong Hào Đấu La thực thụ vẫn có chênh lệch.

Lực chiến đấu đã có phần thua kém.

"A Ngân, em yên tâm. Anh nhất định sẽ đưa em và con ra khỏi cái thung lũng này!”

Đường Hạo vừa kéo vợ con, vừa không quên an ủi A Ngân.

"Hạo..."

A Ngân vừa định đáp lời,

Trên bầu trời lung lay rơi xuống những sợi lông vũ vàng óng thiêu đốt ngọn lửa thần thánh.

Thu hút sự chú ý của Đường Hạo và A Ngân.

Đôi mắt Đường Hạo thất thần.

Anh hiểu rõ, điều này có ý nghĩa gì!

Ngẩng đầu lên, trực diện ánh sáng mạnh.

Ánh sáng yếu ớt, nóng rực, cường thịnh. Mấy lần biến hóa.

Vầng thái dương vàng chói lọi gần như ở ngay trên đầu, toàn bộ thung lũng tràn ngập sự thánh khiết.

Ngọn lửa thần thánh ấm áp khiến Đường Hạo rùng mình.

Thiên Tầm Tật không biết từ lúc nào,

Đã đứng lặng trên không trung, chắp hai tay sau lưng, phía sau là Lục Dực Thiên Sứ trang nghiêm.

Cúc Đấu La và Quỷ Đấu La.

Đã tập hợp, hướng về Thiên Tầm Tật trên không trung hành lễ.

"Giáo hoàng bệ hạ!"