Động tĩnh lớn từ Tĩnh Dầu truyền ra, Thiên Nhận Tuyệt tự nhiên không hề hay biết.
Chiếc hộp đen trên khay trà tan biến, để lại một vầng sáng hồng nhạt nhấp nháy.
Điều đầu tiên Thiên Nhận Tuyệt nhìn thấy là một đôi tai dài xinh xắn, mập mạp.
Tiếp đó là một đôi mắt đỏ.
Một cục bông mềm mại, xù xì, cùng bốn cái chân ngắn nhỏ xíu.
"Thỏ, thỏ?!"
Thiên Nhận Tuyệt kinh ngạc há hốc mồm.
Định bụng cảm thán mình xui xẻo, thì hệ thống vang lên bên tai:
[Mở hộp mù thành công.]
[Chúc mừng ký chủ, nhận được một con Nhu Cốt Thỏ mười vạn năm! (thời gian giới hạn năm năm)]
Thiên Nhận Tuyệt ngẩn người.
Nhìn chằm chằm con thỏ hồng trước mắt, chỉ độ hai mươi centimet.
Vẻ kinh ngạc trên mặt biến thành quái dị, khó hiểu, xen lẫn chút hoài nghi.
Nhìn kiểu gì...
Cái cục bông này, chẳng giống có tu vi mười vạn năm chút nào!
Thiên Nhận Tuyệt cứ nhìn chằm chằm con thỏ.
Con thỏ cũng nhìn lại hắn, đôi mắt mang vẻ mờ mịt, hiếu kỳ.
Tựa hồ còn có chút kinh diễm.
Rồi bỗng cả người nó run lên.
Vội vàng nhìn ngó xung quanh, nhìn đôi chân ngắn nhỏ của mình.
Đôi mắt ngập tràn vẻ mộng bức.
Chuyện này là thế nào, mình sao lại đến đây?
Rõ ràng mình đã hóa hình thành công rồi mà!
Sao vẫn là thỏ, lại còn yếu như vậy?
Ô ô!
Tiếng nức nở ngắn ngủi vang lên.
Con thỏ hồng bỗng kêu lên tứ phía, như đang gọi ai đó.
(Đại Minh! Nhị Minh!)
Cô cô, ục ục!
"..."
Thiên Nhận Tuyệt nhìn con thỏ hồng đang mờ mịt xung quanh trên khay trà.
Mặt hắn xạm lại, đầy dấu chấm hỏi.
"Con thỏ này hình như không thông minh lắm, thật sự có tu vi mười vạn năm sao?"
Thiên Nhận Tuyệt nghi ngờ không thôi.
Duỗi bàn tay lớn, xòe năm ngón, định chộp lấy con thỏ hồng.
Chi——!
Nghe thấy tiếng Thiên Nhận Tuyệt, thấy bàn tay lớn bao trùm xuống đỉnh đầu.
Đôi mắt linh động của thỏ hồng lóe lên sợ hãi.
Nó phát ra một tiếng kêu ngắn.
"Hả?".
Tiếng kêu bất ngờ khiến Thiên Nhận Tuyệt khựng lại.
"Đừng chạy!"
Lời còn chưa dứt.
Vèo!
Nhu Cốt Thỏ dùng bốn chân ngắn nhỏ đạp mạnh, lập tức lao ra khỏi khay trà.
Rầm!
Ly thủy tinh rơi xuống đất, vỡ tan.
Ô ô!
(Đại Minh, Nhị Minh. Các ngươi ở đâu?! )
Một vệt hồng nhạt lao ra ngoài cửa sổ, mang theo tiếng nức nở.
Thiên Nhận Tuyệt nhíu mày, lập tức đuổi theo ra ngoài cửa sổ.
Trong mắt hắn ánh sáng trắng lóe lên.
Trong sân trở nên yên tĩnh, chẳng thấy bóng dáng con thỏ đâu.
"Không phải nói không được rời xa quá sao?"
Thiên Nhận Tuyệt lẩm bẩm rồi chạy ra khỏi sân nhỏ.
Nếu đúng là hồn thú mười vạn năm, mà để nó chạy mất thì thiệt lớn!
Chít chít!
Nhu Cốt Thỏ cuồng đạp đôi chân ngắn.
Lúc này nó đã trốn vào đám cỏ bên sườn núi, không ngừng chạy xuống.
(Đây rốt cuộc là đâu?! A — —!)
Chi ——!
Đột nhiên, khi Nhu Cốt Thỏ đang chạy nhanh trên đoạn dốc, chân trước của nó bị trượt.
Nó rít lên một tiếng.
Trực tiếp lộn nhào trên cỏ, lăn xuống.
(A——)
Cục bông hồng nhạt không ngừng lăn xuống, đập vào đá rồi lại văng lên cao.
Vù!
Không gian rung động.
Thân ảnh Nhu Cốt Thỏ biến mất giữa không trung.
Phốc!
Thiên Nhận Tuyệt vừa bước ra khỏi cửa viện.
Không gian trên đỉnh đầu lóe lên, vai hắn bỗng chùng xuống.
Rồi lại nhẹ đi, kèm theo một tiếng động trầm đục.
"Trở về rồi?"
Thiên Nhận Tuyệt nhìn con Nhu Cốt Thỏ đang nằm bẹp dưới đất, bị rơi cho thất điên bát đảo.
Trong mắt hắn lóe lên vẻ kinh ngạc.
Lập tức ngồi xổm xuống, định nhặt con thỏ lên.
Nhu Cốt Thỏ lảo đảo đứng dậy, đầu óc choáng váng.
Trên đầu bỗng bị một bóng râm che khuất.
Nó ngước đôi mắt lên.
Gương mặt tuấn tú, bàn tay lớn, nụ cười ấm áp, hiếu kỳ, như ác ma.
Chi ——!
Nhu Cốt Thỏ lại rít lên.
Đôi tai cụp xuống, trở nên cứng đờ, đôi mắt mang theo hoảng sợ.
Chưa kịp định thần.
Chân sau nó đột nhiên đạp mạnh xuống đất, lao ra như mũi tên rời cung.
Ầm!
Cánh cửa viện phát ra tiếng vang.
Thiên Nhận Tuyệt nhìn con thỏ đâm sầm vào cửa, nằm trên đất, co giật đôi chân ngắn nhỏ.
Không khỏi trầm tư.
Lúc này, hắn đã có thể chắc chắn.
Con thỏ này thật ngốc.
"Con thỏ này thật sự có tu vi mười vạn năm sao?"
Thiên Nhận Tuyệt ngồi xổm xuống, kéo kéo cái chân ngắn nhỏ đang co giật, vẻ mặt không tin.
Tiếng nói của hắn như bùa đòi mạng.
Nhu Cốt Thỏ lại đứng dậy, điên cuồng lao ra ngoài.
Lần này.
Thiên Nhận Tuyệt không ngăn cản, chỉ lẳng lặng nhìn nó đi xa.
Đăng nào nó cũng có thể trở về.
Chít chít!
Nhu Cốt Thỏ không ngừng kêu cứu trong lòng, đối mặt với kẻ muốn giết mình.
Nó liều mạng chạy trốn.
Phốc!
Nhào! Nhào ——!
Thiên Nhận Tuyệt ngồi trong sân, uống trà, đọc sách.
Lắng nghe âm thanh con thỏ nhào ra đường.
Đã nhiều lần như vậy, con ngốc thỏ vẫn cố gắng chạy trốn, quả thực không thông minh chút nào.
Phốc!
Tiếng động trầm lại vang lên.
Nhu Cốt Thỏ rơi xuống vai Thiên Nhận Tuyệt, lăn xuống đất.
"Hả?"
Thiên Nhận Tuyệt hơi nhíu mày, nhìn con thỏ dưới chân, thấy buồn cười.
"Ha ha."
Trong tiếng cười của Thiên Nhận Tuyệt.
Nhu Cốt Thỏ cảm thấy cuộc đời vô vọng, đôi mắt trở nên vô hồn, như thể đang rơi lệ.
"Nhận mệnh rồi sao?"
Thiên Nhận Tuyệt đặt cuốn sách xuống, nhặt con Nhu Cốt Thỏ xám xịt lên.
Cầm lấy đôi tai thỏ mập mạp, phủi bụi.
"Ôô..I"
Nhu Cốt Thỏ khẽ nức nở.
Như một cô bé sắp bị bắt nạt, nước mắt lưng tròng.
Nó bị Thiên Nhận Tuyệt vồ vào trong phòng.
"Cô cô ~!"
(Đại Minh, Nhị Minh, Tiểu Vũ tỷ của các ngươi sắp chết rồi ô ~!)
...
Chi ——!
Trong phòng tắm, bỗng vang lên tiếng thét chói tai của Nhu Cốt Thỏ.
Một vệt hồng nhạt mang theo giọt nước, từ trong phòng tắm nhảy ra.
Nằm rạp trên thảm, nhìn chăm chằm Thiên Nhận Tuyệt.
Toàn thân lông dựng đứng.
Hai chân sau ngắn ngủn run rẩy.
Dưới lớp lông hồng nhạt mơ hồ lộ ra màu da.
Đôi mắt linh động tràn đầy giận dữ và xấu hổ.
Thiên Nhận Tuyệt lau nước trên mặt, từ trong phòng tắm bất đắc dĩ nhìn con thỏ.
Ngạc nhiên nói:
"Thỏ cũng xù lông sao? Nhưng dù sao cũng đã rửa sạch sẽ rồi."
"Chít chít!"
Nhu Cốt Thỏ nhìn Thiên Nhận Tuyệt tiến lại gần, phát ra âm thanh cảnh cáo.
Nhưng người sao có thể sợ thỏ. Nhất là hắn.
Nhu Cốt Thỏ nghiến răng, đôi mắt lóe lên vẻ quyết tử.
Đạp chân ngắn nhỏ, nó nhảy lên.
Định đá vào mặt Thiên Nhận Tuyệt.
"Chi ——!"
Rít lên một tiếng, con thỏ ngốc nghếch bị Thiên Nhận Tuyệt tóm gọn trong khăn mặt.
Lập tức bị quấn chặt.
"Thật là quá ngu."
Thiên Nhận Tuyệt bĩu môi.
Đến giờ hắn vẫn không thể tin được đây là con thỏ có tu vi mười vạn năm.
Đặt chiếc khăn đang giãy giụa xuống khay trà.
Bắt đầu như nhào bột, lăn cục bông trong tay.
Chốc lát sau.
Hắn nắm cổ Nhu Cốt Thỏ, mở khăn ra.
"Đừng chạy lung tung!"
Thiên Nhận Tuyệt nhẹ nhàng đặt con thỏ chóng mặt lên bàn.
Giơ tay định cầm con dao trong mâm trái cây.
Ánh mắt lạnh lẽo khiến Nhu Cốt Thỏ lập tức muốn bỏ chạy.
"Chi --!!"
Đáng tiếc, nó bị Thiên Nhận Tuyệt tóm gọn trong tay.
Ôô!
Thiên Nhận Tuyệt một tay cầm dao, một tay giữ thỏ.
Oán giận nói: "Đã bảo đừng động đậy, chạy cũng không được."
(hết chương)
