Hai trụ đá, một cao một thấp, đứng hai bên cửa như hai người lính tuần oai phong lẫm liệt canh gác trước cánh cổng sắt đóng kín.
Bên trong, dường như an ninh được nới lỏng, căn bản không ai để ý đến tiếng gọi cửa bên ngoài.
"Cảnh sát trưởng, giờ làm sao? Người trong trường không hợp tác, có nên xông vào không?"
Một cảnh viên vội vàng tỏ vẻ trung thành, không để ý lực tay quá mạnh, vỗ "mông ngựa" trúng đùi.
"Đồ đầu đất!"
"Người bên trong là dân thường chắc?”
"Đêm hôm khuya khoắt, lỡ xông vào xảy ra chuyện ngoài ý muốn, có án mạng thì ai chịu trách nhiệm?"
...
Winston trút một tràng mắng mỏ lên đầu đàn em, xả hết bực dọc trong lòng.
Là cáo già trong nghề, hắn biết đám trẻ trâu trong trường không dễ đụng, đứa nào đứa nấy cũng quậy phá giỏi. Bây giờ xông vào, không khéo lại bị chúng đánh cho hôn mê.
Không dùng súng thì chưa chắc đã đánh lại đám sinh viên, mà dùng súng thì hắn lại không dám, lỡ giết phải đứa có ô dù, người ta trả thù thì hắn chết không toàn thây.
Những điều này đều là kinh nghiệm xương máu đúc kết, nếu không Winston cũng chẳng leo lên được chức cảnh sát trưởng từ một người bình thường.
Hắn đã hài lòng với hiện tại, muốn tiến xa hơn nữa thì phải dấn thân vào chính trị. Winston tự biết mình, với trình độ tiểu học chưa xong thì đừng mơ làm chính trị, sớm muộn cũng toi mạng.
"Tất cả giữ chặt cho tôi, không được để tên tội phạm nào trốn thoát!"
Winston nghĩ ra một kế dở, cứ đứng canh cửa, chỉ cần khống chế được người bên trong, không cho chúng ra ngoài quấy rối thì mọi chuyện sẽ dễ giải quyết.
So với trường học, những nơi khác không được may mắn như vậy, cảnh sát không cần kiêng ky gì, không ít người đã phải "bóc lịch”.
Cách làm của chính phủ Vienna chẳng những không dọa được dân chúng, ngược lại khơi dậy lòng căm phẫn, dưới sự trù tính của những người trong đảng cách mạng, ngày hôm sau Vienna bùng nổ một cuộc biểu tình với quy mô lớn hơn.
Trong tòa nhà chính phủ, thủ tướng Metternich đã hoảng loạn. Theo lệ thường, chỉ cần bắt giữ được những nhân vật chủ chốt thì phong trào phản chính phủ sẽ tan rã.
Tiếc rằng lần này không giống, mọi người đều bị dồn vào chân tường, chính phủ không giải quyết được vấn đề thực tế thì sao họ có thể bỏ cuộc?
Đoàn biểu tình hùng hậu phá vỡ vòng vây của cảnh sát, tiến thẳng về phía hoàng cung. Chính phủ Vienna hoảng hốt, vội vàng ra lệnh điều động quân phòng thành vào thành giữ gìn trật tự.
Một kỵ mã phi như bay trên đường núi, người Áo đều biết đó là lính liên lạc. Trước cổng doanh trại, lính liên lạc nhảy xuống ngựa, lập tức bị dẫn vào.
"Thưa ngài tư lệnh, quân tình khẩn cấp!"
Đã chuẩn bị sẵn sàng, Albrecht nhận lấy cấp báo, mở ra xem ngay. Không ngoài dự đoán, Vienna đã rối loạn, chính phủ lo sợ tình hình mất kiểm soát, ra lệnh cho các đơn vị đang huấn luyện dã ngoại lập tức trở về thành.
"Truyền lệnh xuống, lập tức dừng huấn luyện, thu dọn hành lý chuẩn bị về thành!"
Albrecht bình tĩnh nói. Lính liên lạc đến đây chỉ mất nửa ngày, nhưng đại quân về nhanh nhất cũng phải hai ba ngày, thời gian đó đủ để xây ra nhiều chuyện.
Franz không ngăn cản việc đại quân trở về, làm vậy quá lộ liễu. Hắn cần đế quốc Áo sụp đổ rồi tái thiết, chứ không muốn Áo bị chia năm xẻ bảy.
Cuộc nổi loạn ở Vienna có thể bùng nổ, nhưng phải dập tắt ngay lập tức. Hắn muốn mượn cơ hội này để thanh trừng những kẻ sâu mọt trong chính phủ, chứ không có ý định để quân nổi loạn lật đổ chính phủ.
"Franz, tình hình ở Vienna đang rất tệ, hôm qua có tới một trăm ngàn người tham gia biểu tình, nếu chính phủ xử lý không khéo thì hậu quả sẽ rất nghiêm trọng!"
Albrecht nghiêm túc nói, lúc này ông có chút lo lắng cho kế hoạch của Franz, sợ rằng mọi chuyện sẽ diễn biến thành Cách mạng Tháng Hai ở Paris.
Franz khế mỉm cười, rồi chỉ vào doanh trại, thong thả nói: "Đừng lo, Áo không giống Pháp, chúng ta vẫn còn quân đội trung thành với hoàng thất!"
Đó mới là điều hắn tin tưởng, ở Vienna còn có một đội Cung đình vệ binh, có thể bảo vệ hoàng cung. Còn năm ngàn quân phòng thành, dù toàn là đồ bỏ đi, thì chúng cũng là những kẻ bỏ đi trung thành với hoàng đế.
Khác với Pháp, quân đội Áo không phải ai cũng có thể gia nhập, chỉ huy phần lớn là quý tộc, họ sẽ không dễ dàng phản bội giai cấp của mình.
Không có quân đội ủng hộ thì cuộc nổi dậy đó cùng lắm cũng chỉ là một cuộc bạo loạn lớn, cuối cùng vẫn sẽ bị dập tắt.
Franz đã chuẩn bị kỹ càng, sau khi trở về trước hết sẽ bãi nhiệm nội các Metternich để xoa dịu dư luận.
Rồi tuyên bố bãi bỏ chế độ nông nô và ban hành "Luật bảo vệ lao động” để trấn an lòng dân, sau đó sẽ tha thứ cho những kẻ bị ép buộc làm theo, chỉ truy cứu tội ác của những kẻ cầm đầu.
Cùng lắm thì bắt vài tên tham quan ra xử trảm để đánh lạc hướng dư luận.
Dù sao thì sau những biến cố, nhà Habsburg vẫn có vị thế rất lớn trong lòng dân thường, nếu không phải đời sau quá nhu nhược thì Đế quốc Áo-Hung đã không sụp đổ.
Trong lịch sử, sau khi cuộc cách mạng Vienna bùng nổ, đã có người đề xuất phế truất hoàng đế, nhưng bị người dân Vienna phản đối.
...
Vienna
Đám đông biểu tình đã bao vây chính phủ, hoàng cung, quốc hội, yêu cầu chính phủ chấp nhận các điều kiện của họ.
Bãi nhiệm nội các, thả tù chính trị, tiến hành cải cách chính trị dân chủ, mở rộng điều kiện bầu cử, bãi bỏ chế độ nông nô, tịch thu đất phong của quý tộc, chia đất cho nông nô, bãi bỏ chế độ kiểm duyệt báo chí...
Tình hình đã đến bờ vực mất kiểm soát, chính phủ Vienna không thể chấp nhận những điều kiện này, đồng nghĩa với việc đế quốc diệt vong.
Lịch sử đã thay đổi, lúc này giai cấp tư sản không còn thỏa mãn với những cải cách thông thường, họ muốn cướp lấy quyền lực quốc gia để vượt qua nguy cơ.
Để đạt được mục đích đó, họ không quan tâm đến tương lai của Áo, những người yêu nước bị những kẻ âm mưu lợi dụng, hoàn toàn không nghĩ đến hậu quả.
Dân thường lại càng không thể phân biệt, phần lớn chỉ hùa theo một cách mù quáng. Thậm chí nhiều công nhân tham gia biểu tình vì được trả tiền.
Đúng vậy, tham gia biểu tình có tiền công, nếu không thì cuộc cách mạng không thể nào huy động được nhiều người như vậy trong thời gian ngắn.
Nếu không có sự phối hợp của các nhà tư bản, trong thời đại mà việc truyền tin chỉ dựa vào miệng, thì việc làm công tác tư tưởng cho hàng trăm ngàn người đó, dù có cho cả trăm tám mươi người của đảng cách mạng một tháng cũng không làm nổi.
Không biết ai hô một tiếng "Metternich cút đi", rồi nhanh chóng lan ra, hàng ngàn hàng vạn người cùng hô vang:
"Metternich cút đi!"
"Metternich cút đi!"
...
Lúc này tràng diện đã mất kiểm soát, thủ tướng Metternich tuổi cao sức yếu, giờ phút này đã tái mét mặt mày, không còn phong thái ngày xưa.
