Logo
Chương 101: Năm thứ ba đại học đao

Cá hổ, vốn thuộc loài cá độc sống ven biển, thường không lớn, dài khoảng 20 centimet, nặng trên một cân đã được xem là lớn.

Giống như cá niên, trên lưng chúng có một hàng gai độc. Bị đâm trúng sẽ cảm thấy nóng rát và đau nhói kéo dài, thậm chí toàn thân đau đớn và phát sốt ớn lạnh.

Ngư dân có kinh nghiệm khi bắt loại cá này đều vô cùng cẩn thận.

Điểm khác biệt giữa cá hổ và cá niên là cá niên trơn trượt và di chuyển nhanh hơn nên khó bắt, còn cá hổ thì chậm chạp, thường nằm im một chỗ.

Như lúc này, Triệu Bình dùng xẻng cát đè lên lưng nó, ngón cái tay phải ấn vào miệng cá, dùng ngón cái và ngón trỏ bóp chặt, nhanh chóng bỏ vào thùng.

Độc vương, cá hổ.

"À, có hai con cá đối nước, nếu con không chờ được thì đi câu cá đi, phải cẩn thận, đừng trượt chân." Triệu Bình thấy ở khu nước cạn có hai con cá đối nhỏ, liền bắt đưa cho Triệu Cẩn.

A Hòa đi mua lưới cũng phải mất một tiếng nữa mới về, nhà lại hơi xa, không thể ngồi chờ được.

Triệu Cẩn cầm hai con cá con, dùng xẻng cát cắt làm đôi, như vậy có thể treo được bốn lưỡi câu.

Câu tay anh chỉ thấy qua chứ chưa có kinh nghiệm thực tế, anh không hề lơ là việc câu cá, luôn cảm thấy thiếu chút gì đó. Anh cột chắc lưỡi câu, bôi mồi lên rồi ném xuống biển.

Chỗ anh đứng cách mặt biển chừng bốn năm mét, độ cao này không thích hợp cho câu tay lắm nhưng anh chỉ muốn thử xem sao, dù sao thời gian trôi qua thật chậm nếu không có cảm giác kéo cá.

Anh nhớ lại những điều thuyền trưởng dạy trước khi ra khơi, đợi lưỡi câu chìm xuống, anh thu vài vòng dây, rồi kéo nhẹ sợi dây thỉnh thoảng giật một chút để cảm nhận xem có lực kéo không.

Triệu Bình đào xong hố, đi xem cái hố bên cạnh, hố này sâu hơn và rộng hơn, chắc phải bốn mươi phút nữa mới cạn.

Anh đi đến chỗ Triệu Cẩn đang câu cá, thấy anh ngồi xổm rất chăm chú, liền nói: "Anh thấy mỏi quá, thôi bỏ đi, ngồi xổm lâu chân tê lại nguy hiểm."

Triệu Cẩn chưa kịp trả lời thì đột nhiên cảm thấy dây câu bị kéo mạnh, anh nhanh chóng giật mạnh lên, xác định cá đã cắn câu, anh cười lớn: "Tuyệt vời! Không trượt phát nào. Đã nói không bao giờ về không mà."

"Đừng khoe khoang vội, kéo lên xem là cá gì,"

Triệu Cẩn kéo hai lần đầu thì thấy hơi tốn sức, anh vốn tưởng cá không lớn, nhưng lúc này con cá bỗng nhiên vùng vẫy mạnh mẽ khiến Triệu Cẩn luống cuống, không dám kéo mạnh mà phải nới lỏng dây ra một chút.

"Ồ, không nhỏ đâu, có cần anh giúp không?" Triệu Bình thấy vậy cũng phấn khích.

"Anh đừng xuống đây, chỗ này không đủ cho hai người đứng đâu." Triệu Cẩn nói, tay bắt đầu kéo cá lên, thấy con cá không giãy giụa nhiều, anh thu dây vào một chút, thấy nó vùng vẫy thì lại nới dây ra.

Anh tin tưởng vào dây câu mà hệ thống thưởng, không sợ đứt dây mà chỉ sợ kéo quá gấp cá sẽ tuột mất. Anh muốn làm cho con cá mệt lử, nhưng không có lưới và địa hình lại cao, kéo lên sẽ càng nguy hiểm.

Sức của cá biển khác xa cá nước ngọt, một cân cá biển đôi khi còn khó kéo hơn bảy tám cân cá nước ngọt.

Triệu Cẩn cứ ghìm dây rồi lại thả, lúc này cũng mệt đến toát mồ hôi.

Anh chẳng còn cảm thấy nóng nực gì nữa, sợ nóng thì đã chẳng đi câu cá.

"Sao còn chưa kéo lên?" Triệu Bình thấy lực giãy giụa của con cá yếu đi thì thúc giục Triệu Cẩn.

"Anh cứ để nó đuối thêm chút nữa, kéo lên cao thế này mà rớt xuống thì tiếc lắm."

"Ừ đúng, ai bảo chú mày không tìm chỗ nào bằng phẳng mà câu."

Triệu Cẩn lười trả lời, chỗ bằng phẳng thì nước cạn, chắc chỉ câu được mấy con cua với ốc thôi.

Kéo thêm vài phút, Triệu Cẩn bắt đầu thu dây đều đặn, con cá ngoi lên mặt nước, anh vì đứng ở chỗ cao nên không nhìn rõ là cá gì, chỉ cảm thấy nó nặng chừng ba bốn cân.

"Trời ơi, là cá ba đao, cẩn thận đấy!" Triệu Bình đứng bên cạnh nhìn rõ nên hoảng hốt kêu lên.

Sau bao vất vả, Triệu Cẩn cũng kéo được cá lên, anh lau mồ hôi trên mặt, ôm cá cẩn thận bước lên chỗ bằng phẳng, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, con cá này là của mình rồi.

Đặt con cá xuống, may mà chỗ này nước không sâu nên không có sự thay đổi áp suất, con cá không những còn sống mà còn không bị phình bụng. Lúc này nó có lẽ cũng mệt lả rồi nên chỉ há miệng thở chứ vây cũng không thèm vẫy.

Triệu Cẩn vui sướng khôn tả, khi nãy ôm cá anh đã ước lượng, nó nặng khoảng bốn cân, mình màu nâu đỏ, trên thân có những vệt vân cam xiên từ mắt xuống, trông như vết đao chém.

Trên vây đuôi màu cam có những chấm trắng nhỏ li ti, phải nói là ngoại hình rất đẹp.

"Anh chưa thấy con ba đao nào lớn như vậy đâu, đây chính là ngư vương mà dân bên cảng hay nói đến. Mau xem lưỡi câu có lấy ra được không, phải nuôi sống nó mới đáng tiền."

Triệu Bình mang theo một cái thùng đã đựng sẵn nước, anh sợ Triệu Cẩn ôm cá làm nó bị thương.

Triệu Cẩn gỡ lưỡi câu ra, cẩn thận thả cá vào thùng, "Anh, to như vậy chắc là bán được giá hơn ha?"

"Không biết nữa, năm ngoái giá thị trường khoảng 100 tệ một cân, năm nay chắc chắn tăng, mà con này lại lớn như vậy, anh đoán phải bán được trên 200 tệ."

"Vậy là con cá này cũng đáng giá cả bảy tám trăm tệ rồi."

"Đúng vậy, chú cứ câu tiếp đi, anh mang cá đi tìm chỗ nuôi, không có lồng bè gì cả nhưng nhất định phải giữ cho nó sống."

Nhìn đại ca xách thùng đi, Triệu Cẩn rót một chén nước từ bình thủy ra uống, anh không quen uống chung bình, nên đã mua ba cái chén ở tiệm tạp hóa của Lão Chu, còn nhờ A Viễn đánh dấu để mỗi người dùng một cái.

Anh lại móc mồi vào lưỡi câu, tiếp tục câu, có con cá ba đao kia làm vốn thì hôm nay chắc chắn không lỗ.

Thả dây câu xuống, anh mở bảng hệ thống, cá biển nheo cho anh thêm 40 điểm cống hiến, hệ thống cũng tính con cá hổ kia là do anh bắt nên thưởng 120 điểm cống hiến, còn con cá ba đao thì được thưởng tận 300 điểm, thật sảng khoái.

A Hòa mang theo ba cái lưới, nhà Triệu Bình chỉ có hai cái nên anh phải chạy ra tiệm tạp hóa của Lão Chu mua thêm một cái nữa.

Nghe Triệu Bình nói có con cá ba đao lớn, anh cũng chẳng thiết tha bắt cá nữa mà tìm đến chỗ Triệu Bình chỉ, thấy con cá, mặt anh nở hoa.

Ngắm nghía một hồi, anh mới quay lại bờ, cùng Triệu Bình bắt cá.

"Oa, Bình ca, có một con cá hổ kìa." A Hòa vung lưới mấy lần, vớt lên thì kinh ngạc nói.

Triệu Bình liếc mắt nhìn, cũng mừng rỡ nói: "Cẩn thận một chút, hất thẳng vào thùng, nhỏ hơn con A Cẩn bắt lúc nãy, nhưng ít ra cũng được nửa cân."

"Anh ta cũng bắt được một con."

Hai người vừa nói vừa bắt, hố này có lẽ do địa thế bằng phẳng nên không có nhiều cá, ngay cả cá đối nước và cá bống đá thông thường cũng chỉ có vài con.