"Cẩu tử' xoắn ốc tổng cộng 17 cân 6 lượng, một cân 320 đồng, xương đấu 3 cân hơn một chút, một cân 100 đồng, lông đen tính 140 đồng, hai đuôi 2 cân 1. Cuối cùng, cá mùi Triệu Cần không tính tiền, xem như tặng Diệp Tổng, tổng cộng là 6240 đồng.
Giá cả toàn bộ do Triệu Cần báo, so với giá bán lẻ Trần Đông đưa ra thì thấp hơn, nhưng giá thu mua lại cao hơn, coi như lấy giá trị trung bình. Diệp Tổng không trả giá một lời, lúc này sảng khoái đồng ý.
"A Cần, hải sản mang đến nhé, tối nay tôi ăn cơm ở đó, cậu chờ chút giúp tôi mang qua."
"Được rồi, Diệp Tổng."
Diệp Tổng nói xong định đi, Quang Đầu Nam tiến đến trước mặt Triệu Cần, "Anh bạn trẻ, phản ứng nhanh đấy."
"Lão bản, đôi giày này thật sự là xưởng tặng, hiện tại còn chưa bán ở thành phố.”
Quang Đầu Nam cười ha ha, quay người lên xe.
Hắn nói vậy là để A Cần biết, hắn không ngốc đến thế, sở dĩ không so đo nữa là vì Triệu Cần vừa rồi ứng xử cũng không tệ.
Tiễn xe đi rồi, Tiển Khôn vỗ vai Triệu Cần nói: "Nói thật, với cái năng lực phản ứng này của cậu mà không làm sale thì thật là lãng phí nhân tài. Tôi đoán chừng, ngày mai Lão Diệp chắc chắn sẽ gọi điện cho cậu."
"Vừa rồi cũng bị ép thôi, đôi giày này là lần trước đưa cua cho Diệp Tổng, anh ta tặng lại. Nếu vì tôi mặc đi biển bắt hải sản mà làm hỏng một đơn hàng của Diệp Tổng thì trong lòng tôi áy náy lắm."
"Đó là do đầu óc cậu nhanh nhạy. Các cậu còn phải bán cá, tôi không làm phiền, các cậu cứ bận đi."
Lại lần nữa nói cám ơn Tiển Khôn, Triệu Cần tự mình lái xe xích lô, định đem hàng của Diệp Tổng đưa đến khách sạn trước, rồi để đại ca cùng A Hòa đi trạm thu mua sau.
Đến nhà hàng, anh gọi điện thoại cho Diệp Tổng, bảo đối phương nói với người phụ trách của nhà hàng một tiếng, sau đó mới để nhà hàng cân và viết biên lai. Đồ đắt như vậy, anh cũng sợ nhà hàng tự ý bớt xén.
Đến lúc ăn, nếu nhà hàng nói với Diệp Tổng là anh đưa thiếu thì dù anh có giải thích thế nào cũng không xong. Có biên lai thì tin rằng nhà hàng cũng không dám làm bậy, nếu có làm bậy thì còn có thể đối chất.
Chuẩn bị xong xuôi, anh mới đến nhà Trần Đông.
"Hàng ngon bán hết rồi chừa lại phế liệu cho tôi đúng không?" Từ khi quen biết, Triệu Cần phát hiện Lão Trần không chỉ keo kiệt mà còn hay nói móc, sớm muộn gì cũng phải khiến hắn tự nguyện mời mình ăn một bữa ra trò.
"Đông ca, tôm hùm tôi không bán, mang về nhà ăn."
Trần Đông nghe xong câu này, tròng mắt suýt lồi ra, "Tôi đã cân rồi, lại còn gọi điện cho khách, tối nay phải giao hàng, cậu đừng đùa tôi."
Triệu Cần thấy bộ dạng đó của hắn thì bật cười, đem toàn bộ hải sản còn lại cân. Con cá mú sao xanh nặng 26 cân, tôm hùm tổng cộng chín con, nặng 7 cân 7 lượng, các loại cá tạp khác cũng khoảng ba mươi cân.
Trần Đông đang tính tiền, Triệu Cẩn bảo hắn chờ một chút, chọn hai con tôm hùm to nhất đặt lên cân điện tử.
"Cậu muốn làm gì?"
"Món này tôi cũng thích, để lại hai con mang về ăn."
"Cậu... cậu ăn cái khác đi, chín con này chủ hàng đều đặt trước rồi." Trần Đông không khách khí, nói rồi lại bỏ tôm hùm xuống giỏ.
"Đông ca, cái này coi như tôi xin đi." Triệu Cần vô cùng tiếc nuối, lúc bắt anh đã nghĩ đến món mì tôm tôm hùm nghe nói rất ngon, muốn thử xem.
Đúng lúc này, Trần Tuyết từ trên lầu đi xuống, "Hai người làm gì mà ầm ĩ thế?"
"Muội tử, tôi nói cho cô biết, hôm đó tôi với anh trai cô đi tắm, nửa đường..."
Trần Đông nhanh tay lẹ mắt, chộp lấy một miếng dưa hấu trên bàn trà, nhét thẳng vào miệng anh, "Được rồi, không phải muốn ăn dưa hấu sao, cho cậu đấy."
Nhìn hai người, Trần Tuyết che miệng cười, rồi nhìn Triệu Cẩn nói: "Lần trước anh mang dưa hấu không hạt đến ngon thật đấy, em vẫn muốn ăn."
"Đơn giản, hai hôm nữa em qua nhà anh, vườn rau nhà anh đầy dưa."
"Ngày mai em không có thời gian, hai người đừng ngắt lời tôi, để tôi còn tính tiền." Trần Đông rất vô duyên đứng giữa hai người, kết thúc cuộc trò chuyện.
Tôm hùm một cân 100 đồng, cá mú sao xanh to nên tính 70 đồng một cân, thêm các loại cá tạp khác, tổng cộng bán được 3120 đồng.
Thu tiền xong, Trần Đông bảo đại ca bọn họ đem thùng và cá còn lại lên xe trước, còn hắn thì kéo Triệu Cần lại nói chuyện riêng.
"Đông ca, việc này tôi không tiện ra mặt nữa, vậy phiền anh, đến lúc đó cần bao nhiêu tiền, tôi đưa trước cho anh."
"Chuyện nhỏ thôi, cậu gọi điện cho tôi là được."
Hai người nói chuyện không lâu, Triệu Cẩn lại chào Trần Tuyết rồi lên xe máy về nhà.
Nhìn theo chiếc xe rời đi, Trần Đông liếc em gái mình, khẽ hừ một tiếng, chỉ vào chiếc xe đi xa nói: "Tên đó không phải người tốt, em... em sau này đừng liên lạc với nó."
"Hừ, cả thế giới này mỗi anh là người tốt. Thu hàng của người ta, kiểm tiền của người ta rồi còn nói người ta không tốt, coi chừng em mách bố đấy."
"Anh có nói sai đâu..."
"Anh, anh sợ Triệu Cần nói với em chuyện anh hay đến Táo Đường Tử làm bậy chứ gì."
"Nói bậy, làm gì có."
Trên đường về, A Hòa hỏi Triệu Cần về chuyện của Quang Đầu Nam, "Ca, cái thằng đầu trọc đó cũng không thông mình lắm, hắn lại tìn anh thật."
"Không phải hắn tin, chỉ là chuyện này giải thích với cậu không rõ ràng được."
Quang Đầu Nam khi nhìn thấy Triệu Cẩn đi đôi giày đó, ngay lập tức cảm thấy Diệp Tổng lừa gạt hắn, cho nên mới vạch trần ngay tại chỗ. Nhưng vừa nói ra khỏi miệng hắn đã hối hận, vì hắn đã tự mình đến xưởng.
Chắc chắn là hắn muốn thúc đẩy vụ làm ăn này, lúc này chỉ cần một cái cớ, mà Triệu Cẩn chỉ là đúng lúc đưa cho cả hai bên một cái cớ thích hợp.
Triệu Cẩn sở dĩ hiểu được những điều này là nhờ trước kia khi làm ở hội quán đã tiếp xúc với đủ loại người. Lúc ấy, anh nói chuyện phiếm với một ông chủ bất động sản, ông ta kể cho anh nghe một chuyện.
Ông ta có một cô bồ nhí ở công ty, vốn dĩ cô ta đến với ông chỉ vì tiền, cả hai đều chỉ coi đó là trò chơi. Nhưng một năm sau, cô bồ nói với ông rằng cô ta đã yêu ông thật lòng, muốn ở bên ông trọn đời.
Cô ta còn ép ông ly hôn với vợ, nếu không thì sẽ làm ầm lên cho mọi người biết.
Triệu Cẩn hỏi ông ta cuối cùng đã làm gì, ông chủ kia cười ranh mãnh, nói ông ta bảo cô bồ muốn trở thành trợ thủ đắc lực của ông thì còn chưa đủ, phải tiếp tục trau dồi thêm.
Ông ta dùng tiền cho cô bồ đi học MBA, nghĩ rằng tốn ít tiền trước mắt để cô ta bình tĩnh lại.
Kết quả, trong lúc đi học, cô bồ lại quen một người đàn ông khác. Lần này, cô ta sợ ông chủ kia lắm, sợ không chỉ mất tiền học MBA mà còn bị đòi lại cả căn nhà mà ông ta đã cho trước đó.
Thực ra, Triệu Cẩn đoán được rằng ông chủ kia còn che giấu điều gì đó, có lẽ chính ông ta đã sắp xếp người dụ dỗ cô bồ nhí.
Rất nhanh đã về đến nhà, Triệu Cẩn không khỏi cảm thán, quyết định mua xe xích lô là quá đúng đắn.
Nghe thấy tiếng xe xích lô, Hạ Vinh và A Viễn đều ra đón, "Hôm nay về sớm thế, vào nhà nghỉ ngơi đi, thùng để tôi lo."
Sau khi vào nhà, A Viễn rất nhiệt tình rót trà cho ba người.
"Ồ, nhiều tôm cá tạp thế này, lại đi bơm nước vét rồi à?" Hạ Vinh cười nhìn đống cá tạp trong thùng, tất cả đều chết hết rồi, bèn lấy chút đá từ chỗ Trần Đông bỏ vào.
Triệu Cẩn xoa trán, nói quên mua thùng đá.
"Tấu tử, chia ba bốn cân cá tạp cho A Hòa mang về cho bà nội ướp."
"Được, cũng không có nhiều, tôi làm sạch hết cho, A Hòa chờ một chút."
