Logo
Chương 148: Lại lần nữa ra biển

Lão thái thái cùng A Hòa không dừng lại lâu, cũng là sợ Triệu Bình sốt ruột, muốn đem sự tình nói rõ ràng tồi đi.

"A Nãi, ta cũng có việc muốn nói với người, chuyện của A Hòa cứ từ từ, ta cũng dự định lợp nhà, đến lúc đó ta cùng làm một thể."

"Vậy thì tốt, trước đó ta còn lo, một mình ta là bà già cái gì cũng không hiểu, giao cho người ta làm không biết xử lý thế nào, có con cùng làm thì ta yên tâm rồi."

Lão thái thái và cháu vừa đi, Triệu Cần liền khách khí chào hỏi những người đang đi dạo gần đó.

"Nha, La thúc, ăn cơm chưa, vào nhà ngồi chơi ạ."

Lão La vào ngồi, Triệu Cần nhiệt tình mời thuốc, Triệu Bình muốn pha trà thì bị ông ngăn lại.

"A Cần, Cổ gia tiểu nhị đang đi rêu rao khắp nơi, nói cái thuyền của Lão Tiết là do cậu mua đấy."

Triệu Cần cười, "La thúc, cháu không mua thuyền của Lão Tiết đâu, thuyền này là cháu mua từ một ông chủ trên trấn, không tin để bọn họ đi xem thuyền, không giống của Lão Tiết đâu.

Huống hồ, cho dù là thuyền của Lão Tiết thì sao, cháu đâu có cướp, cháu mua hẳn hoi với giá hơn một vạn mà."

Lão La nhìn sắc mặt của hắn, khó phân biệt thật giả, cười đứng lên nói: "Tôi chỉ thuận miệng nói thôi, các cậu cứ bận, tôi về trước."

Triệu Cần kéo ông lại, bảo đại ca lấy hai bao thuốc lá ra.

"A Cần, cậu làm gì thế?"

"La thúc, lần trước cháu hứa cho thuốc lá mà cứ thiếu mãi, hôm nay vừa hay có, chú mà từ chối là chê thuốc không ngon đấy."

Lão La cười chỉ vào hắn, "Lời tôi muốn nói đều bị cậu chặn họng hết rồi, được thôi, vậy tôi nhận."

Cầm hai bao thuốc, Lão La huýt sáo rồi đi.

Đây chính là đạo đối nhân xử thế, trên mặt luôn phải tươi cười.

"A Cần, không sao chứ?"

"Có gì đâu đại ca, thuyền là em mua chứ có phải trộm đâu, mình có làm gì trái với lương tâm đâu." Triệu Cần nhịn không được cười.

Chờ đến khi đại ca ra sau vườn làm cá, mặt hắn mới trầm xuống, năm nay sợ nhất là có người xúi giục, thêm người khác thêu dệt, nói không chừng chỉ vài ngày nữa, trong thôn nghị luận sẽ khác xa chân tướng.

Trước đó hắn nghĩ vấn đề đơn giản, cho là chỉ cần phủ nhận là được, đó là khi không có ai xúi giục.

Hiện tại Cổ gia rõ ràng muốn lợi dụng việc này, làm cho hắn bẽ mặt một phen, hoặc là bôi nhọ thanh danh của hắn.

Nghĩ một lát, hắn định đứng dậy đi ra ngoài thì gặp Lão Hình đi tới.

"A Cần, Cổ Đạo Hằng chập tối vừa ra biển trở về liền đến nhà Lão Tiết, sau đó tôi nghe thấy vợ Lão Tiết chửi ầm ĩ trong sân."

Triệu Cần mời ông điếu thuốc, cười nói: "Cháu cũng vừa nghe nói hắn muốn bôi nhọ thanh danh của cháu. Không quan trọng, dù sao cháu trước đó cũng có thanh danh gì tốt đẹp đâu."

"A Cần, việc này không đơn giản như vậy, sợ nhất là người ta suy diễn lung tung, còn nữa, Cổ Đạo Hằng lại đến thôn ủy gặp Lâm bí thư, hai người nói chuyện riêng rất lâu trong phòng làm việc của Lão Lâm."

"Không nghe thấy gì sao?"

"Lão Lâm nghênh người vào phòng, còn bảo tôi đạp xe giúp ông ấy lên trấn mua một thùng rượu, nói rượu ở chỗ Lão Chu không ngon lại còn đắt hơn."

Triệu Cần nhíu mày, biết Lão Hình thân với mình, đây là cố ý báo tin cho mình.

"Được, cháu biết rồi, tối nay ở lại uống một chén nhé?"

"Không được, hắc hắc, lần trước Lão Lâm muốn lôi kéo tôi, bảo tôi sang nhà Lão Trương làm thủ kho, ghi chép sổ sách cho thôn, bảo là một tháng 150 tệ, dù sao tôi cũng chỉ biết đếm, trưa nay không ăn no, tối không có sức làm việc, cậu mau lên, tôi đi trước."

Triệu Cần giơ ngón tay cái lên khen ông, hai người lập tức cười ha ha.

Tiễn Lão Hình, Triệu Cần hiểu ra, trước đây tính toán Lão Lâm, giờ quả báo tới rồi.

Hắn đứng dậy đi tới tiệm tạp hóa của Lão Chu, kết quả Lão Chu kéo hắn vào trong tiệm, ngay lập tức cũng nhắc đến chuyện này, "A Cần, hai anh em Cổ gia vừa về bến tàu đã rêu rao chuyện cậu mua thuyền của nhà Lão Tiết."

"Được rồi, cháu nghe nhàm tai rồi, chú là người thứ N nói cho cháu tin này, có tin gì mới không?"

"Mới mẻ?" Lão Chu nghĩ một chút nói: "Vợ của Cổ Đạo Thanh, thực ra là bạn học của Cổ Đạo Hằng, thế có được coi là mới mẻ không?"

"Mới mẻ cái gì, cả thôn ai chả biết, nếu là bạn gái cũ của Cổ Đạo Hằng thì mới gọi là mới mẻ.”

Lão Chu trợn mắt, "Mấy đứa còn để chỏm thì biết cái gì, lông còn chưa mọc đủ."

Nói chuyện tào lao với Lão Chu vài câu, Triệu Cần mua một bao thuốc lá rồi về nhà đại ca, cũng đến giờ ăn cơm chiều rồi.

Ăn cơm xong, cùng đại ca hẹn ngày mai đúng năm giờ ra biển, rồi về nhà cũ, một ngày mệt mỏi, rửa mặt xong mở điều hòa rồi nằm xuống giường.

Bật TV xem, không bao lâu thì nhận được tin nhắn của Trần Tuyết, nói cô muốn ra biển.

Triệu Cần cũng không ngạc nhiên, nói đợi thuyền của anh kiểm tra xong, sẽ chọn ngày đẹp trời, đưa cô ra biển một chuyến, trời nóng thế này, có thể tìm chỗ nào đó tắm nữa.

Trò chuyện một lúc, Triệu Cần thấy mí mắt nặng trĩu, nói mệt quá, Trần Tuyết biết anh bận cả ngày, cũng quan tâm chúc ngủ ngon.

Tắt điện thoại, tắt TV, đang định ngủ thì điện thoại lại rung, lần này là số lạ, hắn hơi bực, nhưng vừa định cầm điện thoại lên thì đối phương lại tắt máy.

Hắn mặc kệ, trở mình kẹp chăn giữa hai chân, ngủ thế này rất an tâm, ai ngờ một lát sau điện thoại lại rung.

Hắn tưởng là A Hòa, nếu đúng là cậu ta, hắn sẽ sang nhà đánh cho một trận, nhưng hắn nhanh tay, đối phương còn nhanh hơn, chưa kịp nghe máy đối phương đã tắt.

Bực thật!

Liếc qua số điện thoại, phát hiện là Cận Tiểu Công, chắc thằng nhóc này say rượu đụng nhầm rồi?

Nhìn chằm chằm điện thoại, đợi một lúc lâu không thấy gọi lại.

Rồi nằm xuống, nhưng không bao lâu hắn bật đèn ngồi dậy, pha cho mình chén trà, đốt điếu thuốc, đầu óc vận động hết công suất.

Đến hơn hai giờ sáng, hắn đứng dậy đi vệ sinh rồi tắt đèn đi ngủ.

Sáng sớm, mở hệ thống, phát hiện hôm nay vận may rất tốt, có 33 điểm may mắn.

Đến nhà đại ca, hôm nay không dùng lưới, nên ba người cùng ra bến tàu trên trấn rồi mang đồ lên thuyền, Triệu Cần bảo hai người chờ một lát, hắn đi lấy con mồi.

Lấy được con mồi, lại trò chuyện với Trần Đông một lúc, hắn mới chạy về bến tàu, ba người ra biển.

Hôm nay thời tiết đẹp, ba người trên thuyền cười nói vui vẻ.

"Đại ca, hôm nay mình chuyển sang chỗ khác thả câu nhé." Thuyền chạy được nửa giờ, Triệu Cần mới nói với Triệu Bình muốn thay đổi địa điểm làm việc.

"Sao thế, hôm qua thu hoạch không tệ mà."

"Có người để ý đến em, lại sang bên kia rất dễ bị phát hiện, nếu hôm nay thu hoạch cũng không tệ, có khi người ta cũng sang đó thả câu, họ thả câu thì không sao, chỉ sợ họ phát hiện ra cái động đá vôi."

Nghe nói có nguy cơ, Triệu Bình cũng đồng ý.

Ba người bàn bạc, rồi chuyển đến gần hòn đảo có cái hố bơm nước trước kia, vừa hay ở đó còn có lồng, cũng không cần đi đâu xa.

Lại đi một lúc, quả nhiên thấy từ xa có một chiếc thuyền bám theo, đợi đến khi Triệu Cần đến khu vực thả câu, thấy thuyền Triệu Cần đang thả dây câu, đối phương mới biến mất.

"Của Cổ gia?" Triệu Bình không chắc chắn hỏi.

"Hai anh em đó muốn tìm cảm giác mạnh thôi, đợi mấy ngày nữa xong việc em sẽ nghĩ cách trị bọn chúng." Triệu Cần lạnh giọng, đúng là muốn gây sự mà.