Hai người hăm hở chạy một mạch đến ruộng, bò xuống, trên mặt đều mang theo vẻ hưng phấn, ngó nghiêng nhìn lại, phát hiện đèn hai nhà đều sáng, trước sau không cùng lúc.
"Con mẹ nó đứa nào làm, dám ném vỡ pha lê nhà tao!" Tiếng con dâu Lại Bao vang lên, lập tức có người đáp lại.
"Thằng nào ác ôn, nửa đêm ném đá vào nhà người ta!" Con dâu Lâm lão Nhị cũng quát mắng.
Con dâu Lại Bao nghe xong càng tức, giọng càng lớn hơn: "Đồ chó má nhà mày, vừa ăn cướp vừa la làng, ban ngày không dám hó hé, ban đêm giở trò ám muội, thứ không ra gì."
Đây rõ ràng là "chửi chó mắng mèo", chỉ thẳng vào nhà Lâm lão Nhị mà chửi. Con dâu Lâm lão Nhị đương nhiên không chịu, "Sinh ra không có lỗ đít, không đúng, có nhà còn không sinh được mụn con nào ấy chứ..."
Câu này xem như đâm trúng chỗ đau của con dâu Lại Bao, nhà cô ta liền tù tì hai đứa con gái.
Hai người chẳng sợ ai, cứ thế ầm ĩ, tiếng chửi trong đêm khuya tĩnh mịch nghe rõ mồn một.
Triệu Cẩn nhìn hai nhà người đứng trong hậu viện, cách tường rào chửi nhau, có chút xấu hổ.
"A Hòa, nhà Lâm lão Nhị con vịt đừng trộm nữa."
"Ca, vì sao ạ?"
"Nhà Lại Bao bị trừng phạt là đáng tội, nhưng Lâm lão Nhị dù sao cũng bị chúng ta làm cho muộn mất mười lãm đồng kia, coi như chúng ta trả tiền công đi."
"Ca, ý này của huynh không ổn, chúng ta cho Lâm lão Nhị cơ hội báo thù, hắn lại mở tiệc mời hai ta đừng đến nữa thì sao."
Triệu Cẩn ngẫm nghĩ, thấy cũng có lý.
Nhà Lâm lão Nhị ban đầu không có động tĩnh gì, dường như phát hiện ra nội dung trên giấy nên không lâu sau liền tắt đèn, ngược lại con dâu Lại Bao vẫn tiếp tục chửi bới thêm mấy phút, thấy một mình chửi cũng chán nên thôi luôn.
"Ca, đi thôi, hết náo nhiệt rồi."
Hai người xách theo thùng, còn cố ý đi vòng qua bãi bùn một lượt rồi mới ai về nhà nấy.
Về đến nhà lại tắm qua loa, Triệu Cẩn buồn ngủ rũ rượi, cả ngày hôm nay cũng chỉ chợp mắt được chút ít trên xe. Hắn hạ quyết tâm, dù ngày mai giá trị may mắn có tốt đến đâu, cũng phải ngủ một giấc đã đời mới được.
Có tiền mua mệnh kiếm, thật mất mạng mà tiêu.
Tựa hồ đã quyết tâm, nên đêm đó hắn ngủ rất ngon, mãi đến tám giờ rưỡi sáng hôm sau mới rời giường.
Sau khi rửa mặt xong, mở bảng hệ thống, phát hiện giá trị may mắn là 1411+5, giá trị may mắn thực tế chỉ có 5, đoán chừng hôm nay không vớ được món hời nào, dứt khoát nghỉ một ngày.
Đứng dậy đi về phía bến tàu, định đến quán của Bành lão Lục ăn một tô mì.
Hắn vừa đi vừa lắc lư về phía bến tàu, trên đường thấy người ta vẫn như mọi khi xì xào bàn tán sau lưng vài câu.
Có người nói hắn đi đứng không vững, có người nói hắn phá gia chi tử, tóm lại chẳng có câu nào tử tế. Triệu Cẩn nghe được trong lòng lại rất vui vẻ.
Không phải hắn biến thái, mà là chứng tỏ mình giữ bí mật rất tốt, chí ít đến bây giờ vẫn chưa ai biết hắn đã kiếm được bao nhiêu tiền trong khoảng thời gian này.
"A Cẩn, hôm nay sao dậy muộn vậy?" Lão Chu ngồi ở cửa, từ xa đã thấy hắn đến gần, liền chào hỏi một tiếng.
"Vừa mới tỉnh, đến kiếm chút gì bỏ bụng." Hắn tùy ý đáp một câu rồi đi luôn, không nán lại.
"Nghe nói hôm qua cậu bị bắt đi, tình hình thế nào?"
"Phái ra toàn việc không làm được, biết tôi học đại học nên lái xe đến đón tôi qua giúp đỡ."
"Cậu toàn bốc phét."
Triệu Cẩn không phản ứng lại Lão Chu, đi đến quán của Bành lão Lục ăn một tô mì. Lúc gần đi, lão Lục thở dài nói: "Muốn ăn mì thì tuần tới đừng đến, tao phải vào thành phố chăm sóc lão già."
"Ông cụ làm sao rồi?"
"Hôm qua thằng em tao đưa đi khám, kết quả chưa có, nhưng bác sĩ nói chắc là ung thư phổi, không trật được."
Triệu Cẩn vốn không giỏi an ủi người, chỉ có thể bảo đối phương giữ gìn sức khỏe rồi đi.
Lại đi đến nhà đại ca, không thấy chị dâu, chỉ thấy A Viễn đang trông Miếu Miếu ở cửa. Anh tiến lên trêu Miếu Miếu, con bé mừng rỡ chảy cả nước miếng.
"Cha mẹ mày đâu?"
Thấy anh, A Viễn như nhìn thấy cứu tỉnh, "Cha tao đi lên núi chăm sóc cây ăn quả, mẹ tao đi biển bắt hải sản rồi. Tiểu thúc, nếu chú không có việc gì thì giúp cháu trông Miếu Miếu đi."
"Mày nghĩ sao vậy, em gái mình thì tự mà trông, tao đến mượn xe máy."
"Chú lại muốn đi lên trấn à?"
Triệu Cẩn không nói gì, đi ra phía sau nhà dắt xe máy ra, nổ máy rồi đi.
Đến siêu thị, hắn tìm mua hương, sau đó lại mua một hộp bánh ngọt, lúc này mới đến quầy thu ngân tính tiền. Thấy nhân viên thu ngân, hắn ngạc nhiên, đây chẳng phải cô gái hay thu mua đứng kia sao?
"Là anh, mua hương mai tế Mụ Tổ à?" Đối phương hiển nhiên cũng nhận ra hắn.
"À, đúng rồi, cô làm ở đây à?"
"Đây là nhà tôi mở mà, hôm nay nhân viên thu ngân có việc bận, tôi ra làm thay một hôm. À đúng rồi, hôm qua đi bán ốc hương là anh trai anh đúng không, sao anh không đi?"
Chưa đợi Triệu Cẩn trả lời, cô gái lại nói: "Tôi tên Trần Tuyết, anh tên gì?"
"Triệu Cẩn, hôm qua tôi có việc nên nhờ anh trai đi bán." Trong lòng anh thầm nghĩ, cô nương này nhà có tiền ghê, cái siêu thị này gần ngàn mét vuông, ít nhất cũng phải trên dưới một trăm vạn.
"Tổng cộng 16 đồng "
Triệu Cẩn móc túi trả tiền, đang định đi thì bị Trần Tuyết gọi lại. Cô mở tủ lạnh lấy ra một chai nước khoáng đưa cho anh, "Mời anh uống, anh mua hương tế Mụ Tổ tôi không tiện giảm giá, uống chai nước cho đỡ khát, trời nóng quá."
Cô nương này cũng biết điều đấy chứ.
"Không cần đâu, hay là tôi trả tiền..."
"Cầm đi, có đáng gì đâu. Sau này có hải sản cứ việc đưa đến nhà tôi, anh trai tôi có đường mối xuất hàng, nên giá thu vào không thấp hơn bên ngoài bao nhiêu đâu."
Ừm, cô nương này biết anh mang hàng tốt ra ngoài bán rồi à?
Thấy anh nghi hoặc, Trần Tuyết cười nói: "Hôm qua anh chở hai cái túi to đến chỗ xe hàng nhỏ kia, vừa vặn tôi đứng không xa nhìn thấy."
"Vậy cô còn hỏi tôi hôm qua vì sao không đi." Triệu Cẩn có chút khó chịu, cảm giác cô gái này đang trêu chọc anh.
"Tôi chỉ hỏi thử thôi, xem anh có nói thật không, quả nhiên, anh đúng là hay nói dối."
Triệu Cẩn: ...
Nhìn thấy chỗ bán dưa hấu ở cổng, anh tiến lên vỗ vỗ vào một quả, hỏi: "Dưa này đảm bảo chín chứ?"
"Đương nhiên rồi, cha tôi tự tay nhập hàng đấy."
"Tôi hỏi cô, dưa này có đảm bảo chín không?" Triệu Cẩn nhún chân hỏi lại một câu, hỏi xong tự mình bật cười, Trần Tuyết thì không hiểu ra sao.
"Yên tâm, chắc chắn đảm bảo chín, nếu không chín, anh mang ra trả."
"Tuy không xa, nhưng chạy đi chạy lại một chuyến còn mất công hơn."
"Vậy thế này đi, hai ta cho nhau số điện thoại, anh về nhà bổ ra nếu không chín thì gọi cho tôi, lúc nào đi qua trấn tìm tôi, tôi chịu hết, được không?”.
Triệu Cẩn ngẩn người, nhưng thấy đối phương đã lấy điện thoại ra, ngón tay trắng nõn đang chờ anh đọc số, anh do dự một chút, vẫn đọc ra. Lát sau, điện thoại trong túi anh cũng vang lên.
"Số điện thoại của tôi, anh cũng lưu lại đi, sau này có nhiều hải sản không tiện chuyển tới, tôi có thể bảo anh trai tôi đến xe chở."
"Được rồi, cảm ơn."
Dưa hấu hết bảy đồng mấy, Trần Tuyết thu bảy đồng, anh mang đồ lên xe, lại tìm một cửa hàng bán thịt, mua sườn và thịt.
Buổi trưa có thể nấu canh sườn, thêm chút rong biển vào, uống không hết thì buổi tối dùng để chan cơm. Hôm nay hai bữa cơm coi như xong, chứ anh cũng không tiện ngày nào cũng đến nhà đại ca ăn.
Mua thêm sườn và thịt, thì chia cho hai nhà một ít, nhà đại ca một phần, nhà A Hòa một phần.
