Logo
Chương 43: Ngoài ý muôn

Sáng sớm hơn bốn giờ, Triệu Cẩn đã rời giường rửa mặt, tranh thủ xả nước lạnh để đổi lấy sự tỉnh táo, rồi thay quần áo sạch sẽ.

Chuẩn bị xong xuôi, anh xách một cái giỏ trúc đựng hương và mâm bánh ngọt đã chuẩn bị sẵn, rồi đi về phía miếu Mụ Tổ.

Mụ Tổ là hải thần, nên miếu được xây ở bờ biển từ đầu những năm tám mươi. Sau này, miếu được tu sửa nhiều lần, có khi do mọi người trong làng cùng nhau đóng góp, có khi lại nhờ những phú thương sùng đạo đến làng quyên tiền.

Vì hôm nay là ngày chính tế, nên có rất nhiều người đến thắp hương, một số người già trong làng đã đến từ rạng sáng.

Triệu Cẩn vừa đến thì gặp A Hòa và bà nội của cậu đang xách rổ đi ra. Hai người chào hỏi, bà cụ bảo anh về nhà ăn điểm tâm rồi đi.

Bước vào trong sân, có mười cái lư hương lớn để đốt hương. Nhưng người trong thôn thường vào chính điện trước, bái Mụ Tổ xong mới ra đốt mỗi lư hương một nén.

Tuy nhiên, vào trong cũng phải xếp hàng. Phía trước Triệu Cẩn còn cả chục người. Người nhanh thì ba, năm phút đã ra, người chậm thì phải đợi hơn mười phút.

Chẳng biết có phải do làm nhiều chuyện xấu hay lòng tham không đáy mà ra.

Cũng may hôm nay trời không nắng, nên ngoài sân cũng không quá nóng. Người đứng trước Triệu Cẩn là một bà lão nhỏ thó, vợ của Lão Trương bán khoai. Bà vào trong mười phút mà không có động tĩnh gì.

Mấy phút sau, Triệu Cẩn định gọi số 120 thì bà lão mới xách cái rổ không đi ra. Đến cửa, bà còn ngoái đầu lại lẩm bẩm vài câu.

Cuối cùng cũng đến lượt Triệu Cẩn vào bái. Anh thành kính vái lạy.

Trước tiên, anh đặt bánh ngọt lên kệ cúng bên cạnh. Nhà nào cũng mang bánh đến, nên không thể bày hết trước mặt Mụ Tổ, vì vậy người ta dựng một cái giá gỗ để mọi người bày bánh.

Thường thì sau khi mọi người tế bái xong, Trịnh đầu – người trông miếu lâu năm – sẽ đem bánh ngọt chia cho người già trong thôn, còn đám thanh niên thì đừng hòng.

Sau khi đặt đĩa bánh xong, anh quỳ xuống bồ đoàn, dập đầu vái ba cái, rồi đứng dậy lấy ba nén hương. Tay trái cầm hương, anh đưa đến bên cạnh đèn để đốt. Khi hương bắt lửa, không được dùng miệng thổi hoặc dùng tay trái vẩy cho tắt lửa mà phải dùng tay phải phẩy cho tắt.

Khi hương đã cháy, anh chắp tay vái lạy tượng Mụ Tổ.

Kết thúc nghỉ lễ, anh cắm từng nén hương vào lư hương. Mỗi nén phải cắm thẳng, không được nghiêng, và khoảng cách giữa các nén hương không được quá một tấc, để thể hiện tấm lòng thành.

Sau khi làm xong, anh mới quỳ xuống bồ đoàn, chắp tay cầu nguyện.

Mụ Tổ là Chân Thần của Đạo giáo. Có nhiều người không biết, cứ vào cửa là chắp tay trước ngực, lẫn lộn việc kính Phật với việc đối đãi Mụ Tổ. Dù tâm có thành thì Mụ Tổ cũng không giúp được, vì hai bên không cùng hệ thống.

"Mụ Tổ ơi, trước mặt ngài con không dám nói điều gì lớn lao, xin ngài từ bi, phù hộ cho gia đình con được bình an…"

Đang nói thì có hai đứa trẻ chạy vào, nô đùa ầm ĩ bên cạnh bàn cúng, làm anh bị ngắt lời.

Anh đành đứng dậy, định đuổi hai đứa bé ra ngoài, đây đâu phải chỗ để đùa giỡn.

"Ngoa tào!" Anh vừa đứng lên thì thấy một đứa lớn hơn đang lắc lư cái bàn, khiến mấy đĩa bánh trên bàn suýt rơi xuống. Thấy vậy, Triệu Cẩn kinh hô một tiếng, rồi lao tới.

Anh vừa nhảy tới, dùng thân mình che cho đứa bé, thì ngay sau đó, toàn bộ giá đỡ đổ ập xuống người anh.

Anh bị kẹp giữa tượng Mụ Tổ và pháp đàn, suýt ngất đi. Đã vậy, một cái đĩa rơi trúng trán khiến anh đau đến trào nước mắt.

Hai đứa bé sợ hãi đứng im không dám nhúc nhích. Người bên ngoài nghe thấy tiếng động, ló đầu vào xem, rồi lập tức gọi người vào giúp.

Khi họ bắt đầu nhấc cái bàn lên, ý thức của Triệu Cẩn bắt đầu mơ hồ. Anh thầm nghĩ, chẳng lẽ Mụ Tổ biết mình là người trùng sinh, nên vừa cầu nguyện xin bình an đã gặp phải kiếp nạn này?

Tỉnh lại, Triệu Cẩn thấy mình đang nằm trong bệnh viện của trấn. Triệu Bình và Hạ Vinh đang vây quanh giường bệnh.

Triệu Bình lẩm bẩm: "Bác sĩ bảo không sao mà, sao vẫn chưa tỉnh?"

"Đại ca, có chuyện gì vậy?" Triệu Cẩn nhìn rõ mình đang ở đâu rồi lên tiếng hỏi.

Thấy anh tỉnh, Triệu Bình và Hạ Vinh mừng rỡ. Triệu Bình vội hỏi: "A Cẩn, người thấy khó chịu ở đâu không?"

Hạ Vĩnh chạy ra ngoài gọi bác sĩ. Một lát sau, một bác sĩ khoảng năm mươi tuổi đi vào, hỏi Triệu Cẩn mấy câu như đau ở đâu, có choáng đầu không, có buồn nôn không...

Sau đó, bác sĩ bảo Triệu Cẩn cẩn thận xuống giường, đi thử vài bước, rồi nói:

"Cậu ta không sao đâu. Nếu hai người không yên tâm thì đưa lên huyện chụp phim xem, ở trấn không có điều kiện."

"Không cần đâu, con không sao, chỉ bị cái đĩa rơi trúng đầu thôi."

Bác sĩ bật cười: "Ngươi thành tâm như vậy, ta lần đầu thấy có người đi bái Mụ Tổ mà ngất xỉu."

Nói xong, ông đi. Triệu Cẩn định nói gì đó thì A Hòa vội vã chạy vào, thấy Triệu Cẩn không sao thì thở phào nhẹ nhõm.

"Anh, anh làm sao vậy? Em vừa nghe tin đã chạy tới rồi."

"Không sao, em nghe ai nói?"

"Lão Trương đánh con ở nhà, em mới biết nó và thằng con nhà lão Vu chạy loạn trong miếu Mụ Tổ, xô đổ cả bàn cúng. Giờ ngoài kia người ta đồn ầm lên là anh giúp tượng Mụ Tổ gánh tai đấy."

Triệu Cẩn nghĩ, cũng đúng là như vậy. Nếu không có mình, cái đài cao kia chắc chắn đã đập vào tượng Mụ Tổ. Nghĩ vậy, anh thấy có chút tự hào.

Thực ra A Hòa chỉ kể những điều hay ho thôi, còn có mấy bà còn xì xào bàn tán là anh làm nhiều chuyện xấu nên Mụ Tổ không chịu được, đích thân ra tay trừng trị..

"Đại ca, em không sao, về nhà thôi."

"Hay là mình cứ lên huyện kiểm tra cho chắc?"

"Thật sự không sao mà, đi thôi."

Bệnh xá ở trấn cũng đơn giản, Triệu Bình đi trả tiền là có thể về, không có thủ tục rườm rà gì.

"Gọi xe xích lô đi." Triệu Bình đề nghị. Nếu không phải vì Triệu Cẩn, với tính tiết kiệm của anh thì chắc chắn sẽ không gọi xe.

Ngồi lên xe ba gác, chẳng mấy chốc đã về đến nhà.

"Trưa nay ăn ở đây luôn, tôi xào tạm mấy món ăn cho xong bữa." Vừa về đến nhà, Hạ Vinh đã tất bật vào bếp.

Triệu Cẩn kể lại chi tiết mọi chuyện xảy ra ở miếu Mụ Tổ cho anh trai và A Hòa nghe. Nghe anh nói vì cứu con của lão Vu mà bị nạn, A Hòa liền mắng cho một câu: "Đồ ngốc!"

"Không sao, em thay Mụ Tổ gánh mà, có gì đâu."

"Đúng đúng đúng, Mụ Tổ nhất định sẽ phù hộ cho con." Hạ Vĩnh đi vào nhà chính, vừa nghe thấy câu này của Triệu Cẩn liền vội tiếp lời.

Nếu A Cẩn bị thương nặng thì trong lòng cô cũng áy náy, dù sao chính cô là người gợi ý A Cẩn hôm nay đi bái Mụ Tổ.

Sau bữa ăn, Triệu Bình muốn lên núi xem, Triệu Cẩn cũng đòi đi theo. Triệu Bình không lay chuyển được, đành phải dẫn anh đi cùng.

Nhớ đến chỗ rãnh nhỏ hôm trước có hàng, anh lại chạy về nhà lấy thùng và xẻng. A Hòa hỏi rõ anh định làm gì, nên cũng muốn đi theo.

Vừa chuẩn bị xong đồ đạc thì họ thấy một chiếc xe cảnh sát chạy ngang qua nhà.

"Anh, xe đi về phía thôn dưới!" A Hòa mừng rỡ nói.

"Đi, đuổi theo xem sao!"