Triệu Cần lại lặn xuống nước, mọi người kết thành đội hình, chậm rãi tiến về phía trước.
Cái lồng thứ tư ít hàng hơn mấy lồng trước, nhưng lại có một con cá chình biển, chừng ba bốn cân, loại này càng lớn càng ngon, đặc biệt là phần bụng.
Triệu Cần nghĩ bụng con này chắc chắn không bán, để lại hoặc là chưng với tương, nếu không thì kho tàu.
Lần này tìm mất gần nửa tiếng mới thấy cái thứ năm, vẫn là Triệu Bình tìm được. Có lẽ mẻ lưới trước không được, lần này tìm được lồng, anh ta gọi Triệu Cần đến kéo lưới.
"Vẫn là chú mày gặp may, mẻ này nhiều hàng hơn mấy mẻ trước." Thấy thu hoạch, Triệu Bình không giấu được vẻ phấn khích.
"Anh hai kéo lên đi, em tìm tiếp."
"Ừ."
Triệu Cần nghe thấy tiếng reo của chị dâu và A Viễn trên bờ, còn Lão La thì ngồi một bên phiền muộn hút thuốc, ngắm nghía đã đời mà chẳng được con nào.
Triệu Cần đi chưa được mấy bước thì đụng phải cái lồng thứ sáu, vẫn chắc chắn như cũ, hàng cũng không ít.
Tiếp đó, ba người tìm hồi lâu, đến chỗ trước đây anh và A Hòa thả lồng mới tìm thêm được hai cái, hàng đều khá, nhưng hai cái còn lại thì tìm mãi không thấy.
"Anh, còn thiếu mấy cái?" Giọng A Hòa có chút thất vọng.
"Hai cái."
Mặt Triệu Bình cũng lộ vẻ lo lắng, vì lúc này nước triều đang lên, sóng cũng lớn dần, nước đã đến ngang hông anh.
"Anh hai, nếu không tìm không thấy thì đợi mai nước rút rồi thử lại vận may, dù sao cũng chỉ có ốc và hải sâm, để một đêm trong lồng cũng không sợ chết."
Triệu Bình vẫn không cam tâm, tìm được một cái coi như cũng được một hai ngàn, mất một cái tiếc quá, mà còn có Lão La ở đó nhìn, nhỡ đâu bọn họ vừa đi, người ta mò mất thì sao.
"Hay là hai chú lên trước đi, anh tìm tiếp."
"Nước lên nhanh lắm, hay là..." Triệu Cần nói được nửa câu thì chân vướng phải lưới, anh không chắc chắn, lặn xuống sờ soạng rồi ngoi lên vui vẻ nói: "Anh hai, em tìm thấy một cái rồi."
"Tuyệt quá, lại tìm được một cái." Triệu Bình mừng rỡ, vội lội đến hỗ trợ, tay phải nắm đấm vung lên trước ngực.
Sau đó, cái lồng cuối cùng tìm thế nào cũng không thấy, nước càng lúc càng dâng cao, đêm khuya gió biển lớn dần, Triệu Bình dù muốn tìm nữa cũng không thể.
"Lên bờ thôi, sáng mai anh ra xem." Triệu Bình không cam tâm nói.
Lúc này trên bờ, Lão La nhìn đống hải sản càng xem càng sốt ruột, biết xem nữa chắc đêm nay mất ngủ, dứt khoát quay đầu về nhà.
Triệu Cần vừa lội vào bờ vừa mở bảng hệ thống, rồi khựng lại, vì hôm nay giá trị may mắn còn tận 47 điểm, mới mười một giờ bốn mươi, sắp sang ngày mới.
Anh thầm chửi một tiếng trong bụng, nghĩ bụng hôm nay chắc phải lãng phí hết.
Thực ra hôm nay anh thu hoạch đã không ít, nhưng theo giá trị may mắn tiêu hao, phần lớn là nhặt được ốc hương, còn hải sâm có lẽ là hiện tượng tự nhiên, bão thổi dạt vào nhiều như vậy.
Lại thêm giá trị may mắn vĩnh viễn của anh tăng lên, mới khiến anh nhặt được nhiều như vậy, dù sao trước đó anh đã mở khóa hải sâm, nên lần này vẫn chưa lãng phí giá trị may mắn.
Chỉ là 47 điểm may mắn còn lại sẽ rơi vào đâu đây?
"A Cần, mày ngẩn người ra đấy làm gì?" Triệu Bình từ chỗ sâu nhất đi lên đuổi kịp anh, thấy anh đứng bất động liền hỏi.
"Không có gì anh hai, nghỉ một lát thôi."
"Muốn nghỉ thì lên bờ mà nghỉ, ngâm nước lâu không tốt."
Triệu Cần thầm than, xem ra chỉ có thể lãng phí thôi, anh theo anh hai lên bờ, nước xuống đến bắp chân, anh quay đầu lại nhìn làn nước vẫn còn đục ngầu.
Ngoài xa có một đợt sóng dâng lên, cao chừng nữa mét, khi đến chỗ anh đứng sẽ trở nên rất thấp.
"Mày lại nhìn cái gì đấy?" Triệu Bình thấy anh lại dừng bước, thúc giục, A Hòa đã ngồi trên bờ châm hương.
"Không có gì..."
Nói được nửa câu, anh dừng lại, như thể thấy một vệt vàng phản quang, bị hoa mắt chăng?
Anh đứng im, chờ đợt sóng thứ hai ập tới, một lúc lâu, anh có thể chắc chắn không phải mình nhìn nhầm, thật sự có một vệt vàng theo sóng biển nhấp nhô.
Anh không khỏi lội ra biển một chút.
"A Cần, lên đi, mày lại ra giữa làm gì?" Triệu Bình gọi, thấy Triệu Cần không để ý, anh đang ngồi nghỉ cũng lội ra.
Đến trước mặt Triệu Cần, anh nhìn theo hướng đèn của đối phương chiếu, anh cũng thấy vệt vàng đó.
"A Cần, thấy rõ là cái gì không?"
"Không, nhìn như cá."
"Tao cũng thấy giống, hay là ra trước một chút." Triệu Bình nói rồi định ra trước, nhung bị Triệu Cần giữ lại, lúc này hai người dang đứng ở chỗ nước ngập đến đùi, ra trước nữa sẽ nguy hiểm.
"Anh hai đừng nóng vội, đợi sóng đánh vào là được."
Triệu Bình dừng bước, mặt lộ vẻ lo lắng và phấn khích, thỉnh thoảng còn quay đầu nhìn xem có ai không, như sợ có người đến tranh.
Cuối cùng thì liên tiếp mấy đợt sóng, bóng dáng con cá đã gần trong gang tấc, theo dòng nước nhấp nhô.
Lần này hai anh em không đợi được nữa cùng tiến lên, Triệu Cần nhanh tay lẹ mắt, lợi dụng lúc cá lại hiện lên, đột nhiên chụp một cái, trực tiếp lặn xuống đè nó lại.
Rất lớn, anh dùng hai tay ôm lấy con cá đã chết rồi, dù sao lúc ôm không thấy nó giãy giựa, ngoi lên mặt nước, chưa kịp mở mắt đã nói nhỏ: "Anh hai, em bắt được rồi, về thôi.”
"Ừ, nhanh về nhà, ôm chặt đừng để nó chạy."
"Chết rồi, không sao." Triệu Cần đưa tay lau mặt, rồi chậm rãi lội vào bờ.
Mấy chục mét, Triệu Cần có cảm giác như đi đến chân trời góc biển, cuối cùng cũng lên bờ, Triệu Bình đã cầm sẵn một cái bao tải rắn, hai người không kịp nhìn kỹ liền nhét cá vào bao.
Lúc này Triệu Cần mới phát hiện cá chưa chết hẳn, vây cá vẫn phe phẩy.
"Hai người lại phát hiện cái gì đấy?" Hạ Vĩnh thấy hai người thần thần bí bí vội đến gần nhìn.
"Về rồi nói." Bao tải không kín, Triệu Bình cẩn thận chuyển nó lên xe ba gác, kéo xe đi.
"Anh hai, các anh bắt được cá à?" A Hòa không tin.
"Cá gì, xem cái đầu không nhỏ đấy." Hạ Vĩnh hào hứng nói, chị không thấy rõ là cá gì, nhưng thể tích và trọng lượng Triệu Bình mang theo thì chị thấy.
"Không chắc, em cũng không nhìn kỹ, anh hai chắc thấy rõ."
Triệu Cần không phải không thấy rõ, mà là anh không dám chắc chắn, anh từng xem video bắt hải sản, nhưng cá biển nhiều loại giống nhau, anh sợ mừng hụt.
"Tao cũng không thấy rõ, đi nhanh thôi, về nhà rồi nói." Lúc nói chuyện, lưỡi Triệu Bình run run, nếu đúng như anh nghĩ thì... anh không dám nghĩ tiếp, quay đầu lại thấy Triệu Cần lại lội ra biển.
PS: Sách mới mong mọi người ủng hộ, Sơn Phong sẽ cố gắng hơn nữa.
