Logo
Chương 57: Hưng phân lại bận rộn một đêm

Triệu Cần xé túi lấy điện thoại di động ra, mở danh bạ lại do dụ, liên hệ ai đây?

Có nên hỏi Diệp Tổng không?

Giờ này đã nửa đêm rồi, mà giá trị con cá này chắc chắn không thấp. Nếu bán cho Diệp Tổng, coi như mình ăn bám đại lão bản, có lẽ có hơi xa xỉ quá.

Lỗ Tổng với Dương Tổng đều ở thành phố, giờ này chắc cũng đang nghỉ ngơi. Với lại, một người chuyên thu ốc xoắn, một người chuyên thu con cua, hỏi họ thì cũng phải qua trung gian một tay, mang ơn không nói, còn không chừng lại làm phiền người ta đang ngon giấc, trong lòng khó chịu.

Một bên khác, Triệu Bình và A Hòa đã cân xong: "A Cần, mười chín cân bốn lạng, trời ạ, cái này đáng giá lắm đây..."

Triệu Bình nói đến tiền thì ngập ngừng, vì anh cũng không biết nên nói giá bao nhiêu. Theo giá thị trường hiện tại, một cân cá đỏ da loại thường chắc cũng phải hơn hai trăm tệ.

Nhưng cá hai cân trở lên, nói không chừng đã hơn bốn trăm tệ một cân. Về phần con cá này bán được bao nhiêu, anh cũng không biết nữa.

Triệu Cần ậm ừ, cuối cùng vẫn quyết định liên hệ Trần Đông, xem đối phương nói thế nào.

Anh chỉ có số điện thoại của Trần Tuyết, bấm một hồi lâu đối phương mới bắt máy, giọng lười biếng hỏi: "Alo, ai đấy?"

"Xin lỗi, muộn vậy còn làm phiền."

Nghe thấy giọng anh, đầu dây bên kia ngẩn người, lát sau ngữ khí tỉnh táo lại: "Triệu Cần hả? Giờ này... nửa đêm rồi sao anh còn chưa ngủ?"

Triệu Cần suýt buột miệng "Tại nhớ em nên ngủ không được", nhưng hai người chưa thân đến mức đó, không thể trêu chọc lung tung. Anh nói thật: "Tôi bắt được một con cá đỏ da, mười chín cân bốn lạng, muốn hỏi nhà cô có thu không? Nếu không tôi đi vào thành phố luôn đây."

"Bao nhiêu cân? Chín cân tư lạng hả?"

"Không, mười chín cân bốn lạng."

"Oa, to vậy! Anh chờ một chút, chậm nhất năm phút nữa tôi bảo anh ấy gọi lại cho anh."

Cúp điện thoại, Trần Tuyết bật dậy khỏi giường, đi xuyên qua phòng khách, đến gõ cửa phòng anh trai. Không lâu sau liền nghe thấy tiếng chị dâu hỏi ai đấy.

"Chị dâu, gọi anh hai dậy đi, có người liên hệ muốn bán hàng."

"Ai thế?" Lần này là giọng Trần Đông.

Không lâu sau, Trần Đông rời giường ra phòng khách hỏi: "Muộn vậy ai đấy? Có hàng gì mà còn liên hệ đến chỗ em?"

"Triệu Cần, chắc anh ấy không có số của anh. Nghe nói bắt được cá đỏ da trong đêm."

"Vậy mai hẵng..."

"Không phải anh hai, anh ấy nói mười chín cân tư lạng. Nếu anh không thu, anh ấy đưa luôn vào thành phố trong đêm đấy. Chắc là nhà không có chỗ giữ tươi."

"Bao nhiêu! Mười chín cân tư lạng thật á?"

Sau khi xác nhận lại lần nữa, anh liền quyết định mua. Rồi nhìn lại quần áo trên người, vội vàng trở về phòng định thay đồ.

"Anh hai, anh có mua không? Mua thì gọi lại cho anh ấy trước đi, để anh ấy khỏi đem vào thành phố."

"Đúng đúng đúng, không thể để anh ấy đưa đi." Trần Đông vội vàng đi ra, bảo em gái bấm số điện thoại, cầm điện thoại di động trong tay. Nghe thấy Triệu Cần bắt máy, anh vội nói: "Con cá kia tôi mua. Giá cả dễ nói thôi. Anh ở nhà chờ tôi, khoảng nửa tiếng nữa tôi qua.”

Nghe Triệu Cần đồng ý, mặt anh rạng rỡ, cúp điện thoại rồi ba chân bốn cẳng thay quần áo, cầm chìa khóa xe rồi đi ra cửa.

Thực ra Trần Tuyết muốn đi cùng anh trai, nhưng giờ này đã quá nửa đêm, cô lại không tiện mở miệng. Cô khẽ hừ một tiếng, trở lại phòng rồi nằm xuống giường, nghĩ ngợi rồi nhắn tin cho Triệu Cần.

"Triệu Cần, anh tôi xuất phát rồi đấy. Anh giỏi thật, sao bắt được con cá to thế?"

"Cảm ơn, tôi đang bận, có thời gian trò chuyện sau."

Nhìn thấy Triệu Cần trả lời tìn nhắn, cô lại khẽ hừ một tiếng, rồi lãn qua lộn lại trên giường, lát sau oán giận: "Hù, một cuộc điện thoại đánh thức mình dậy, làm mình mất ngủ, lại không thèm nói chuyện phiếm với mình."

Triệu Cần để điện thoại xuống, kể cho mọi người nghe chuyện Trần Đông muốn đến.

"Hả, hay là bảo anh ta đến muộn chút đi, trong lồng còn chưa lựa xong nữa kìa?" Vừa nãy mọi người chỉ lo vui mừng, không ai để ý đến hàng trong lồng. Giờ nghe nói người mua sắp đến, Triệu Bình mới nóng nảy.

"Anh hai, hàng trong lồng không sao, cứ để đó một đêm mai lại thu cũng được. Đến lúc đó lại nhờ Trần Tổng đến một chuyến, có hàng tốt chắc chắn anh ấy sẽ mua."

Đúng lúc này, bà cụ nói với ba người: "Cơm xong rồi, các con ăn trước đi, lồng để mẹ với A Vinh nhặt."

"Đúng đúng đúng, ăn cơm trước đi, chắc ai cũng đói rồi." Hạ Vinh cuối cùng cũng xong việc bếp núc, lại đắc ý liếc nhìn con cá đỏ da kia.

"Anh hai, ăn cơm trước đi."

"Các cậu ăn trước đi, tôi đổ hết hàng trong lồng ra đã, tiện thể để chị dâu lựa."

Triệu Cần và A Hòa đứng dậy, giúp đỡ đổ lồng xuống đất. Chẳng mấy chốc là xong.

Ba người không để ý đến người dính đầy bùn đất, rửa tay qua loa rồi mỗi người bới thêm một bát cơm, lại gắp chút đồ ăn cho vào bát, bưng ra sau vườn, vừa ăn vừa nhìn hai người phân loại.

A Viễn là một thằng bé lanh lợi, lại cũng buồn ngủ thật rồi. Thấy mọi người trở về, nó tự đi rửa mặt rồi ngủ trước. Nó biết, nếu tỏ ra hưng phấn quá, chắc chắn lại bị mẹ bắt phụ giúp phân loại hàng.

Triệu Cần ăn xong cơm, nghĩ đến đã sang ngày mới liền mở bảng hệ thống ra xem giá trị may mắn hôm nay. Chỉ có hai điểm, anh cũng không bực bội chút nào. Hôm nay thu hoạch đã rất khá rồi.

Anh nghĩ bụng ngày mai sẽ không đi biển bắt hải sản, nghỉ ngơi cho khỏe một ngày.

Nghĩ đến nghỉ ngơi, anh đột nhiên động tâm, móc chìa khóa nhà ra nói với A Hòa: "Cậu về nhà lấy một bộ quần áo sạch đi, tiện thể đến nhà tôi lấy cho tôi một bộ luôn."

Triệu Bình nghe vậy cũng không để ý. Quần áo ba người đều ẩm ướt, chắc chắn phải thay một bộ. Hiện tại người thu mua còn chưa tới, anh lại không thể để hai người về nghỉ trước được.

A Hòa cầm chìa khóa rồi đi. Vừa đến cửa lại quay đầu gọi: "Anh hai, em thấy đèn xe rồi, chắc là người đến đấy."

Triệu Cần đứng ra cửa, thấy đèn xe từ xa càng lúc càng gần, rất nhanh đã dừng lại ở cổng.

"Cá đỏ da đâu? Còn tươi không?"

Trần Đông vừa xuống xe đã vội vàng hỏi. Trên đường đi anh đã nghĩ, liệu cá có còn tươi không, rồi hối hận vì vừa nãy kích động quá nên không hỏi rõ ràng.

"Vừa bắt lên còn sống, giờ cũng mới được một tiếng."

"Vậy thì tốt, vậy thì tốt."

Hai người đi vào hậu viện. Trần Đông nhìn thấy đống hải sản xếp thành núi nhỏ, không khỏi kinh hãi: "Tôi đi, sao lại nhiều thế này? Lúc nãy trong điện thoại không nói rõ."

"Trần Tổng, cái này không vội, đêm nay chọn xong, ngày mai anh đến một chuyến nữa cũng được. Chỉ là cá đỏ da không để lâu được, tôi sợ không còn tươi."

"Đúng đúng đúng, mười chín cân tư lạng đúng không?"

"Không sai, mười chín cân tư lạng. Anh mang cân đi chứ?"

Trần Đông nhìn Triệu Bình cười nói: "Cậu em, giúp tôi lấy cái cân trên xe xuống đây một chút, tôi xem hàng trước."

Hai người tuổi tác không chênh lệch nhiều, Trần Đông có lẽ lớn hơn hai ba tuổi.

"Cá đâu?"

Triệu Cần dẫn Trần Đông đi đến chỗ khuất, dỡ tấm da rắn đắp trên mình cá ra. Cá đỏ da dù đã chết rồi, nhưng vẫn dễ bị biến sắc.

Bình thường mà nói, màu sắc càng vàng thì phẩm chất càng tốt. Hôm nay nước biển hơi đục, nên lúc vừa bắt lên nhìn như một khối vàng lớn, kim quang lóng lánh.

Triệu Bình lo ánh sáng mạnh quá làm cá đỏ da phai màu, nên chờ mọi người xem xong liền đắp da rắn lại.

"Đây là mười chín cân tư lạng hả?"

"Đúng đấy, mười chín cân tư lạng, để chúng tôi lấy cân."

Hai người mắt lớn trừng mắt nhỏ, đều ngơ ngác cả ra.