Logo
Chương 77: Chia cắt lưu hàng

Trên lầu, trong một lô ghế lớn, Trần Tuyết thấy bọn họ đến liền chủ động đứng dậy rót nước mời khách.

"Cha tôi lấy trà ngon cất kỹ của Tẩn thúc ra đãi khách, mọi người nếm thử xem."

"Cảm ơn tỷ, để tôi tự rót cho." A Hòa chủ động cầm ấm rót nước cho mọi người. Trần Tuyết cũng không khách sáo, cười nói: "Em là A Hòa phải không?"

A Hòa đáp lời.

Lát sau, Trần phụ cũng đến, không khách khí ngồi vào vị trí chủ tọa, vỗ vào chỗ bên cạnh nói với Triệu Cần: "Đến đây, ngồi cạnh ta uống hai chén."

"Vâng, tôi nghe theo thúc."

Lẽ ra Triệu Cần không thể ngồi ở vị trí đầu bàn khi có cả Trần Đông và anh trai ở đây, nhưng Trần phụ đã lên tiếng, anh cũng lười từ chối.

Trần phụ nhìn mọi người cười nói: "Học hỏi đi, lúc nào không nên từ chối thì đừng có khách khí mù quáng, kẻo lại thành ra xa cách."

"Nếu ngài đã khen vậy, lát nữa tôi phải kính ngài thêm hai chén mới được."

"Ha ha ha, đúng là người thi đỗ Kinh Đại có khác, đầu óc nhanh nhạy thật. Cậu có định ra ngoài làm ăn không?"

"Thôi ạ, không có vốn liếng thì không được phép thất bại. Hơn nữa, quê tôi núi cao nước trong, chắc gì đã kém bên ngoài.”

Đồ ăn được dọn lên. Trần phụ hỏi chuyện tương lai của Triệu Cần chỉ là nói xã giao, mỗi người có một cuộc sống riêng, khó mà phán xét đúng sai.

"Nào nào nào, động đũa đi, chắc các cậu bận cả ngày đói meo rồi, đừng khách khí."

Trần phụ vừa nói vừa gắp thức ăn. Triệu Cần khó chịu vì tay phải cầm đũa không vững, đành đổi sang tay trái, nhưng vẫn không được linh hoạt. Trần Tuyết đã sớm để ý thấy anh cầm chén nước không bình thường, thấy vậy liền đi lấy một chiếc thìa đưa cho anh.

"Dùng cái này đi, không tôi sợ cậu không kịp gắp đồ ăn, về nhà lại bảo nhà tôi đãi không chu đáo."

Triệu Cần cảm ơn rồi nhận lấy, dùng thìa ăn tiện hơn nhiều.

Bữa cơm kéo dài gần hai tiếng, ai nấy đều no nê. Mọi người lại trở về trạm thu mua. Triệu Cần cùng mọi người cầm công cụ và cá, nói lời cảm ơn rồi ra về.

Lần này họ không thuê xe. Ba người tuy mệt nhưng vừa ăn no, nên thong thả đi bộ về nhà coi như vận động sau bữa ăn.

"A Cần, cậu thấy Trần Tuyết thế nào? Sao tôi cứ cảm thấy cô ấy hay nhìn cậu." Trên đường, Triệu Bình vừa cười vừa nói.

"Đúng đó anh, em cũng thấy, Tuyết tỷ thỉnh thoảng lại liếc anh một cái."

"Thôi đi, đùng tự mình đa tình. Chẳng qua là tôi thuận tay trái gắp thức ăn vụng về nên bị coi là trò cười thôi.”

"A Cần, cứ chắc chắn trong lòng đi. Cậu xem, Trần thúc với cha mình là bạn già, hay là đợi cha về rồi mình nhờ cha sang hỏi Trần thúc xem ý họ thế nào. Dù sao cậu cũng không còn nhỏ nữa."

Người ở đây thường kết hôn sớm. Trước đây trong thôn có người 35 tuổi đã lên chức ông nội, do con trai của người đó lấy vợ năm 17 tuổi.

"Anh à, hay là ngày mai em nghỉ một ngày đi mua đồ ăn, anh với chị dâu đừng lo." Triệu Cần chủ động đổi chủ đề, anh chưa có ý định gì về chuyện tình cảm.

Cũng không phải anh muốn "bắt cá hai tay", chủ yếu là chưa gặp được ai khiến anh rung động.

Trần Tuyết nếu là một cô gái thích chơi bời thì có thể, nhưng rõ ràng cô ấy không phải người như vậy, vậy thì anh không nên làm hại người ta.

"Ừ, không biết tỷ cậu ngày mai mấy giờ về đến nhà. Nếu mà đi chuyến xe buýt sớm nhất thì khoảng chín giờ, mười giờ hơn là về đến trấn rồi."

Khi về đến nhà, trời đã hơn chín giờ.

Hạ Vinh chạy ra đón hỏi: "Sao còn ăn cơm ở trạm thu mua? Hôm nay đi có thu hoạch gì không?"

"Không có thu hoạch thì chúng tôi ăn cơm ở trạm thu mua làm gì." Triệu Bình vừa đặt thùng đồ xuống vừa trả lời.

"Trời ạ, các anh bắt được cả mấy con Thổ Long, thứ này hiếm lắm đó, họ mua thế nào? Có thu mua không? Hay là ngày mai mang đi hỏi Lão Lâm xem sao?"

"Ủa, còn có cả đống tiểu Bát Trảo nữa, tôm này là sao?"

"Chị dâu cứ từ từ đã, đó là đồ chúng tôi giữ lại, đồ to đều bán hết rồi."

"Vậy là đây vẫn chỉ là đồ giữ lại thôi à? Hôm nay thu hoạch được bao nhiêu? Đảo nhỏ đó nhiều đồ thế cơ à? Sao không nhặt cả ốc biển với hải sâm về?"

Triệu Bình kể vắn tắt tình hình trên đảo. Hạ Vinh có vẻ không nghe kỹ lắm, bởi vì sự chú ý của cô đã bị xấp tiền mà Triệu Cần vừa lấy ra thu hút.

"Đây là tiền bán được hôm nay à?"

"Tổng cộng 15.260 tệ, hai thành là 3.052 tệ. Cái hố nước kia, nói đúng ra thì không liên quan đến em, nên lần này anh chị mỗi người ba nghìn rưỡi..."

"Sao lại thế? Đã nói nhiều ít gì cũng chia đều mà." Triệu Bình nhíu mày, anh vẫn cảm thấy dạo này đang chiếm tiện nghi của em trai, giờ nghe em trai muốn chia nhiều hơn, anh đương nhiên không đồng ý.

"Anh à, đã nói là quy tắc thì không ai được phá vỡ, huống hồ 3.000 tệ cũng đâu ít."

"Không phải, ý anh là..."

"Ý anh là gì không quan trọng, chuyện này em quyết định, cứ theo hai thành mà chia." Triệu Bình ngắt lời anh.

"A Cần, anh cậu nói đúng đấy, mấy hôm nay anh cậu đi cùng cậu đã được thơm lây rồi. Cậu làm thế này có phải là sau này không định rủ anh cậu với A Hòa nữa không? Nếu cậu thấy chia nhiều thì chúng ta với A Hòa bớt đi một chút cũng được." Hạ Vinh khuyên nhủ.

Trong lòng cô cũng có chút lo lắng. Tuy đi biển bắt hải sản hên xui, không phải ngày nào cũng có, nhưng nếu cứ được như hôm nay, một tháng một lần thôi cũng đủ cô mừng rồi.

A Cần trọng tình cảm, rủ anh trai đi cùng, nhưng nếu mọi người không biết đủ, đến lúc bị A Cần bỏ rơi thì nhà mình đi biển bắt hải sản còn được bao nhiêu? Trước giờ có ai từ bờ biển trong nửa tháng mà nhặt được hơn chục vạn tệ đâu.

"Thôi được, cứ chia như cũ đi." Triệu Cần cũng không giải thích được, trong lòng anh nghĩ đám tiểu Bát Trảo và Thổ Long có lẽ liên quan đến vận may của mình.

Nhưng mấy con cá hố đen kia đúng là do anh trai phát hiện, mà anh cũng không tốn mấy công sức, toàn là hai người tát nước bắt. Nhưng những lời này anh không thể nói ra miệng.

Mình muốn chia nhiều hơn cho họ, ngược lại khiến họ thấp thỏm, thôi thì cứ vậy đi.

"Đây, tiền ở đây, tự đếm đi."

Đếm tiền xong, Triệu Cần đưa mỗi người 3.050 tệ, thấy chị dâu đang đếm tiền, anh nói với A Hòa: "Thổ Long mang hai con về, một con để bà nội nướng ăn, một con ngâm rượu. Cá hố đen cho một con, tiểu Bát Trảo cũng bắt một ít, cái con tôm hùm ma kia, cậu mang hết về đi, mai nhà cậu tha hồ ăn."

"Thanh Giải thì một con, cậu mang về, bảo bà nội cho thêm chút đảng sâm vào nấu canh bồi bổ, mấy con cá tạp kia mình để lại mai ăn."

A Hòa đếm qua loa số tiền, Triệu Cần nghỉ ngờ cậu ta không đếm mà chỉ làm bộ, sau đó cho vào túi, cầm lấy một cái thùng chia đồ theo lời Triệu Cần.

"Thổ Long cháu chỉ cần một con cho bà ngâm rượu là được, tôm bự cháu lấy hai con, cá hố đen với tiểu Bát Trảo cháu cầm, Thanh Giải để lại cho A Viễn ăn đi, thế là được."

Cậu vừa nói vừa lựa, nhất quyết không chịu lấy con Thổ Long còn lại.

A Hòa hiểu rõ, chỉ có mình cậu, còn A Cần có hai anh em, đồ còn lại không thể chia đều cho hai nhà được, như vậy anh Cần sẽ thiệt thòi, nên cậu nhất quyết không lấy.

"Thôi chị dâu, nó không lấy thì thôi, trưa mai gọi bà đừng có nướng, ra ăn cùng luôn."

"Đúng đúng đúng, nhớ dặn bà đấy nhé."

A Hòa nghĩ nghĩ, dứt khoát để lại hai con tôm đỏ nói trưa mai chắc chắn sẽ đến.