Logo
Chương 79: Không có đàm lũng?

Lão thái thái vừa mới tung tin tức ra hôm trước, hôm nay đối phương đã đến nhà.

"Tiết thúc, A Chính giờ vẫn ở tỉnh thành chứ? Nghe nói tiệm cơm làm ăn khá lắm?" Triệu Cần ngồi xuống, mời Lão Tiết một điếu thuốc.

"Cũng tàm tạm thôi, miễn cưỡng sống qua ngày. Hồi đi học không thấy nó vất vả thế, tôi bảo nó mở tiệm cơm ở huyện mình cho gần, nó lại bảo huyện bé quá, không có không gian phát triển, cứ đòi lên tỉnh. Đấy, mới hôm nọ còn bảo muốn mua nhà, định ở hẳn trên đấy rồi đón tôi với mẹ nó lên, nhưng tôi với mẹ nó không đi, mắt không thấy tâm không phiền, kệ nó muốn làm gì thì làm."

Triệu Cần cạn lời với Lão Tiết, ông khoe khoang thế này có thấy ngại không?

Còn cố tình nhắc đến chuyện đi học, rõ ràng là đang bóng gió rằng con ông dù không học giỏi bằng Triệu Cần, nhưng vẫn thành đạt hơn!

Anh thật muốn hỏi một câu, giờ A Chính còn để tóc dài không?

"Ha ha, thế thì tốt quá rồi, chắc cả thôn mình không ai bằng A Chính đâu. Tiết thúc, cái thuyền thế nào rồi?"

"À, cũng tàm tạm, nó còn bảo sang năm mở thêm chi nhánh, rồi còn tu sửa lại cái tiệm này nữa chứ, kệ nó... à, cậu hỏi cái thuyền đúng không."

Lão Tiết hơi bực mình, mình còn chưa kịp khoe cho đã thì thằng nhóc này đã chuyển chủ đề rồi.

"Tiết thúc, hôm nay chị tôi về, tôi định đi chợ mua đồ ăn sớm. Tôi muốn xem qua cái thuyền thế nào, chú biết đấy, tôi là dân đen, không giàu bằng đại gia như A Chính, giá cao quá thì thôi."

"Giá cả thì cứ yên tâm, người cùng thôn cả, tôi với bố cậu lại chơi với nhau từ bé, không nói thách đâu. Cậu thấy ba vận năm thế nào?

Ôi dào, nếu không phải để không nó rỉ sét hết cả, tôi cũng chẳng nỡ bán đâu. Cái thuyền này theo tôi mười mấy năm rồi, làm sao không có tình cảm được, tôi chăm nó cẩn thận lắm, cậu mua về là dùng được ngay, không phải sửa chữa gì đâu."

Triệu Cần thầm chửi trong bụng, công đạo cái con khỉ, cái thuyền tồi tàn ấy, chạy hơn chục năm rồi mà còn đòi ba vạn năm!

Đâu phải tàu viễn dương, lại còn có hơn chục mét, chỉ đi được loanh quanh gần bờ thôi, đi xa tí là thuyền hết tải ngay.

"Tiết thúc, tôi ra giá luôn nhé, nếu chú thấy được thì mình bàn tiếp, chứ giá chú đưa cao hơn dự tính của tôi nhiều quá. Nếu chú không ưng thì coi như hôm nay hai chú cháu mình ngồi chơi thôi."

"Cậu cứ nói đi."

Triệu Cần ngập ngừng một chút rồi nói: "Một vạn hai. Cái thuyền của chú trước đây là thuyền lưới kéo đúng không? Cái máy kéo lưới chú tháo ra bán riêng đi, tôi cũng không dùng đến."

"Thế thì bèo bọt quá, cậu nâng lên chút nữa đi."

"Tiết thúc, nói thật, cái thuyền này chú chạy mười mấy năm chắc cũng gỡ vốn từ lâu rồi, giờ bán lại cho tôi là có thêm tiền thôi. Chứ cứ để không đấy, năm nào chú cũng phải bảo dưỡng, nếu không thuyền nó mục hết ra.

Đến lúc đấy để hai năm, thì đúng là chẳng đáng đồng nào, chú chỉ có nước đem đi dẹp thôi."

Lão Tiết do dự một hồi rồi vẫn lắc đầu: "Dưới hai vạn là tôi không bán."

"Thế thì thôi vậy, hai chú cháu mình cứ suy nghĩ thêm đã. Chú ngồi uống chén trà đi, tôi đi mua đồ ăn."

"Không phải, cậu định không nói lại gì à?" Lão Tiết thấy anh đứng dậy thật thì cuống lên.

Triệu Cần ngược lại có chút ngớ người, thế này thì còn nói chuyện gì nữa?

Anh cười nói: "Không sao, tôi mua thuyền cũng không vội lắm. Chú cứ về nhà nghĩ mấy hôm, rồi bàn lại với thím xem thế nào. Nếu thấy hợp lý thì chú cứ tìm tôi, còn không thì cũng chẳng sao."

"Hay là cậu trả thêm đi?"

Triệu Cần nhíu mày, rồi vẫn gật đầu: "Thế thì một vạn ba đi, tôi thêm cho chú một nghìn coi như là chút thành ý của thằng cháu."

Lão Tiết vẫn chê thấp. Triệu Cần thấy không có thời gian cò kè nữa, bèn để ông về suy nghĩ lại.

Cái giá này, Triệu Cần đưa ra cũng là có lương tâm rồi. Chủ yếu là thuyền cũ quá. Nếu là thuyền mới trong vòng năm năm thì năm sáu vạn vẫn đáng, chứ cái này mười mấy năm rồi. Tuy là hai loại thuyền, niên hạn sử dụng bắt buộc là ba mươi năm,

Nhưng máy móc cũng như người ấy, lúc trẻ thì cái gì cũng tốt, đến trung niên thì chi phí bảo dưỡng với sửa chữa tốn kém lắm.

Thêm nữa, kỹ thuật đóng tàu giờ phát triển rồi, thuyền mười mấy năm trước, giờ thật sự không mấy ai để ý nữa.

"Không đàm được à?" Thấy người đi rồi Triệu Bình mới ra hỏi. Anh biết em trai mình có chủ kiến nên khi đàm phán anh không hề tham gia, sợ mình lỡ lời lại nói sai.

"Không vội, thuyền của Lão Tiết giờ bán cũng khó."

Triệu Bình gật đầu: "Lão Tiết được cái giữ gìn đồ tốt, cái thuyền kia tuy cũ nhưng chắc cũng không đến nỗi nào. Tùy em quyết định thôi."

"Chị dâu, chị làm xong menu chưa?"

Hạ Vĩnh vẫn đang bận bịu ở sau bếp, sáng sớm đã bắt đầu thịt gà. Nghe anh hỏi thì đáp: "Không có gì đặc biệt, thịthôm trước em mua vẫn còn. Em xem có mua thêm ít gan heo về nấu canh măng không?

Măng thì lát nữa để anh trai em đi mua luôn, kho mất công lắm. À, đừng quên mua bột gạo, vừa hay có măng le xào một đĩa."

"À, thế nhà mình còn nấm hương không?"

"Ừ, mua thêm khoảng hai lạng nấm hương nữa. Lát nữa cho vào canh với bột gạo ăn cũng được."

Triệu Cần đáp lời rồi bảo anh trai dắt xe máy ra. Tay phải của anh không làm được gì, chỉ miễn cưỡng vặn được ga thôi.

"Em đi được không đấy, không được thì anh đi mua cho."

"Được mà, anh trai đừng mua rượu, em mang ở siêu thị trên thị trấn về rồi."

"Cẩn thận đấy."

Triệu Cần vừa nổ máy chuẩn bị đi thì A Viễn chạy ra: "Chú Ba, cháu đi cùng với chú."

"Xéo đi, hôm nay tay chú không tiện, chở người không được đâu. Ở nhà giúp mẹ nhổ lông gà đi, đừng có mà lười biếng."

Vừa vặn ga, xe máy đột ngột lao về phía trước khiến anh giật mình. Không để ý anh trai nói gì, anh phóng xe đi luôn.

Đến thị trấn, anh dựng xe ở trước cửa siêu thị rồi đi mua gan heo. Lạ thật, mấy hàng thịt hôm nay thế nào mà gan heo bán hết veo rồi, đành phải đặt hy vọng vào hàng thứ ba.

Ở thị trấn có ba hàng bán thịt, cũng may vừa đến thì thấy trên quầy còn một miếng gan heo.

"Ông chủ, bán cho tôi miếng gan heo kia."

"Xin lỗi cậu nhé cậu trai, cái này người ta đặt rồi."

Triệu Cần có chút bực mình, thương lượng với ông chủ xin thêm tiền, nhưng đối phương vẫn không lay chuyển, bảo là khách quen đặt hàng rồi, không thể bán.

"Ơ, cậu làm gì ở đây đấy?" Anh đang bực bội thì nghe thấy bên cạnh có giọng nói thanh thúy quen thuộc. Quay đầu lại thì ra là Trần Tuyết.

"Mua gan heo, cũng lạ, hôm nay sao gan heo bán chạy thế."

"Cậu cần bao nhiêu?"

"Siêu thị nhà cô đâu có bán thịt." Triệu Cần nhớ rõ, siêu thị nhà cô không bán rau củ với thịt thà, đồ tươi sống chỉ có hoa quả với đồ đông lạnh thôi.

"Cậu cứ nói cậu cần bao nhiêu đi, nhiều quá thì tôi chịu, ít thì tôi giải quyết được." Trần Tuyết nói với vẻ kiêu ngạo.

Triệu Cẩn phản ứng nhanh, chỉ vào miếng gan heo còn lại nói: "Để lại cho cô à?"

"Chà, cũng không đến nỗi ngốc nhỉ. Nói đi, không cần nhiều chứ gì, hai nhà chia nhau một nửa."

"Đủ nấu canh là được, ba bốn lạng là ổn."

"Chú Trịnh, xẻ giúp cháu đôi miếng gan heo này ra làm hai."

Chia xong, Trần Tuyết bỏ vào túi nylon rồi đưa cho anh một phần: "Cầm lấy đi."

"Bao nhiêu tiền, tôi trả."

"Một vạn đồng, cậu trả đi, ha ha ha."