Logo
Chương 87: Chờ không nổi Lão Tiết

Chuyển tiền vào tài khoản đại t, đưa họ lên xe, Triệu Cẩn thở phào nhẹ nhõm.

Tiền này tuy là mượn nhưng hắn không định tính lãi đại tỷ. Coi như trả lại những lần trước đại tỷ thỉnh thoảng nhét tiền cho hắn. Đương nhiên tình cảm chị em là chính, nói trả thì hơi khách sáo, nhưng giờ khắc này hắn nghĩ vậy thôi.

Để Đồ Mẫn tự về, hắn ghé siêu thị mua bốn trăm tệ được bốn chai rượu, gọi điện cho Trần phụ theo số ông ta cho, xác nhận đối phương đang trên xe buýt lên huyện.

Đến huyện, hắn bắt xe tới cục hàng hải huyện. Vừa hay đối diện có siêu thị, hắn mang đồ vào gửi, để bốn chai rượu vào tủ chứa đồ, cất chìa khóa rồi mới gọi điện cho người kia.

Trần phụ giới thiệu người họ La, dáng người thấp đậm, trung niên, hơi hói đầu. Vừa gặp, Triệu Cẩn đã nhiệt tình: "Chú La, có chút chuyện nhỏ mà phải phiền đến lãnh đạo lớn như chú."

"Triệu Cẩn phải không? Cháu đừng gọi lãnh đạo lớn, tất cả mọi người là làm việc phục vụ nhân dân thôi.”

Ừ, giọng quan nghe thật hay. Triệu Cẩn ít tiếp xúc với kiểu người này, không quen với lối nói của họ.

"Chú La, cháu phải làm những gì ạ?"

"Ảnh chụp, giấy khám sức khỏe, chứng chỉ kinh nghiệm đi biển mang đủ chưa?"

Triệu Cẩn ngơ ngác, không hiểu gì cả, vì chẳng chuẩn bị gì.

Nhìn về mặt hắn, Lão La đoán ngay ra: "Giấy khám sức khỏe thì đơn giản, lát nữa cháu đến bệnh viện huyện khám là có. Ảnh chụp thì ra hiệu ảnh nào chụp cũng được.

Còn chứng chỉ kinh nghiệm đi biển thì bắt buộc phải có, tốt nhất là hai năm trở lên. Nếu thời gian ngắn quá, cháu phải tham gia học tập, thi lấy chứng chỉ thủy thủ với thợ máy, rất phức tạp."

"Chú La, chứng chỉ kinh nghiệm đi biển này phải do đơn vị nào cấp mới được ạ?"

"Thôn cháu xác nhận là được."

Nghe đến thôn là được, Triệu Cẩn âm thầm thở phào. Lão La nói tiếp: "Chuẩn bị xong những thứ này, chú sẽ xếp lịch cho cháu thi. À, luật pháp, quy định, kiến thức máy móc thì tự học nhé. Đến trước ngày thi thì lại tìm chú.

Còn kỹ năng thao tác, ít nhất cháu phải biết lái thuyền.”

Triệu Cẩn mừng thầm, bảo trước ngày thi tìm ông ta, chẳng khác nào cho đáp án. Hắn đưa túi chìa khóa cho Lão La: "Chú La, biểu thúc cháu bảo chú là người từng trải, tửu lượng cao. Cháu không biết phải biếu chú thế nào. Biểu thúc cháu bảo, chú La không phải người ngoài, biếu hai chai rượu là được.

Vẫn là biểu thúc cháu chọn hai chai Lô Châu Lão Diếu, ở tủ chứa đồ siêu thị đối diện, lúc nào tan làm chú tiện đường thì lấy ạ."

"Thôi thôi, cháu đừng làm thế, không hay đâu. Cháu còn trẻ đừng đùa kiểu này."

Triệu Cẩn nhìn sắc mặt Lão La, chợt nhớ đến lời thoại kinh điển của thầy Phạm Vĩ: "Đây là đang khảo nghiệm cán bộ à?"

Trong lòng thầm vui, nhưng mặt lại nghiêm túc: "Chú La, chú đừng hiểu lầm. Cháu mang hai chai rượu đến không phải vì chú giúp cháu đâu, mà là cháu là hậu bối đến thăm chú, không lẽ lại tay không. Không thì biểu thúc cháu mắng chết."

Lão La nghe xong cười ha ha, chỉ tay vào hắn: "Cháu nói thế thì chú không nhận cũng phải nhận thôi. Hôm nào biểu thúc cháu đến, chú cháu mình cùng uống."

Triệu Cẩn mỉm cười gật đầu, thằng nhóc này nói chuyện khéo léo, biết cách ứng xử.

Hẹn ba ngày sau chuẩn bị đủ giấy tờ thì đến, Triệu Cẩn liên tục cảm ơn rồi rời đi.

Sở dĩ hắn nói với Lão La là hai chai rượu chứ không phải bốn chai, là vì trong việc tặng quà có một nguyên tắc: giá trị thực tế lớn hơn dự kiến. Biết là hai chai, khi đi lấy phát hiện là bốn chai, Lão La chắc chắn sẽ rất vui.

Nhưng nếu báo trước là bốn chai, lúc lấy cũng vui thật, nhưng lại không được hiệu quả bất ngờ.

Hỏi thăm đường, biết bệnh viện huyện không xa, Triệu Cẩn đến bệnh viện huyện khám sức khỏe luôn. Hôm nay khám, ba ngày sau đến lấy kết quả. Ảnh chụp thì đơn giản, ở thị trấn cũng có thể làm.

Chuẩn bị xong xuôi, đến xế chiều hắn mới về thôn.

Về đến thôn, nhiều người hỏi mấy hôm nay sao không đi biển đánh cá, hắn chỉ nói đang rủng rỉnh tiền, đi biển mệt quá, khi nào hết tiền thì tính. Nghe vậy, đám người kia lại muốn mắng hắn không đứng đắn, nhưng lại sợ làm hắn phật ý. Trên thị trấn nói mua sữa bò cho thằng cu Tũn, rồi tiện đường ghé qua tiệm tạp hóa của Lão Chu.

"A Cẩn, hai ba hôm nay không thấy mày với Lão Bành ra bến, sao mày cũng không ra luôn?"

"Ông có phải mỹ nữ đâu mà tôi ra. Hai hộp sữa bò, đừng có đưa đồ giả cho tôi đấy.”

Hắn vừa nói vừa lấy tiền trả.

"Nếu tao là mỹ nữ, thì tối đến ngủ với mày, ban ngày mày dẫn tao đi biển đánh cá là được."

Nhìn bộ râu ria xồm xoàm, cái miệng răng vàng của Lão Chu, nghĩ đến hình ảnh Lão Chu vừa miêu tả, hắn giả bộ buồn nôn: "Lão Chu, đây là câu đùa ghê tởm nhất mà ông từng nói."

Xách hai hộp Elie Pure Milk, sau khi trả tiền, hắn định đi luôn, nhưng Lão Chu nhiệt tình hơn mọi khi, cứ nằng nặc đòi nói chuyện thêm. Triệu Cẩn mặc kệ.

"Sao mày lại mua sữa bò thế?" Hạ Vinh nhìn hắn xách hai hộp sữa về, giọng có chút oán trách.

"Một hộp cho A Viễn uống, một hộp cho tôi uống, tôi gầy quá."

"Cũng phải, mày ăn cũng không ít, sao mãi không thấy tăng cân nhỉ. Hay là đi bệnh viện kiểm tra xem sao." Triệu Bình nhìn hắn từ trên xuống dưới rồi phụ họa.

Hạ Vinh cười nói: "Kiếm cô vợ, sinh thằng cu, vợ mày ở cữ một tháng là mày tăng được mấy cân ngay."

Triệu Cẩn cũng cười cười, mấy chuyện trêu ghẹo như vậy, làm chú sao anh đáp lời được.

Từ sớm hắn đã xem vận may hôm nay, có 11 điểm. Vốn định bụng chiều tối vắng người sẽ đưa A Hòa và anh trai đi xem có thu hoạch gì không, nên hôm nay cũng không vội ra khơi.

Triệu Bình biết hôm nay hắn lên huyện làm gì, đang định hỏi kết quả thế nào thì nghe có người đứng ngoài cửa hỏi: "A Cẩn có nhà không?"

Nghe giọng nói, Triệu Cẩn ngẩng đầu lên thì thấy Lão Tiết. Trong lòng thầm cười, ngoài mặt thì nhiệt tình: "Chú Tiết đấy à, mời chú vào nhà chơi."

Đợi Lão Tiết ngồi xuống, Triệu Cẩn không hỏi mục đích, chỉ pha trà mời thuốc.

"A Cẩn, tao đến là muốn hỏi, cái thuyền mày còn muốn mua không?"

"Muốn chứ chú Tiết. Chú cũng biết hoàn cảnh của cháu mà, giá cao quá cháu chịu. Trước cháu trả một vạn ba, giá đó là quá hợp lý rồi."

Lão Tiết lắc đầu: "Giá đó thấp quá. Bán sắt vụn cũng được hai ba nghìn rồi. Mày trả thêm đi."

Ông ta cũng hết cách, thuyền để không càng ngày càng mất giá, ông ta biết rõ. Huống chi giờ ông ta đang cần tiền gấp. Trước ông ta nói với con trai là muốn mua nhà cũng không phải nói suông. Nhưng con trai gọi điện về bảo ông giúp góp 6 vạn.

Trong nhà trước đây có tiền nhưng con trai làm ăn thua lỗ, bị rút ra không ít. Giờ 6 vạn thật sự là gấp.

"Chú Tiết, cháu nói câu khó nghe, chú cứ để đấy hai năm nữa thì chỉ có nước bán sắt vụn thôi. Giờ bán cho cháu chú còn kiếm được hơn một vạn."

"Mày trả thêm chút đi, một vạn ba nghe không lọt tai."

Triệu Cẩn khẽ gật đầu, một vạn ba đúng là không hay: "Chú Tiết, hay là một vạn hai nghìn tám, con số này may mắn."

Lão Tiết: …

May mắn cái nhà mày. Lão tử là bảo mày trả thêm tiền, đằng này mày không trả còn bớt đi hai trăm.

"Không được không được, tao thấy một vạn năm nghìn tám rất đẹp."

"Chú Tiết, cháu không đùa đâu. Một vạn ba nghìn sáu. Chú mà không đồng ý, thì coi như hai chú cháu mình chưa tùng nói chuyện mua thuyền."

Một hồi cò kè mặc cả, cuối cùng hai bên thống nhất giá một vạn ba nghìn tám.