Về đến nhà, Triệu Cẩn nhìn sắc trời, dù đã hơn sáu giờ, nhưng mặt trời vẫn còn cao, đoán chừng đến tám giờ trời mới tối hẳn.
Lúc này gió thổi mạnh hơn, cũng coi như mát mẻ.
Vừa về đến nhà anh cả, đã nghe thấy Lâm Nhị, chị dâu anh ấy, đứng ở sảnh thông ra cổng sau, nghiêng người dựa vào cửa nói chuyện phiếm.
"Ồ, các cậu đi một chuyến mà thu hoạch nhiều thật đấy."
"Cũng là hôm nay vận may, gặp đúng ổ hàu sinh châu." Hạ Vinh có chút hối hận, vừa nãy chỉ nghĩ mở cửa trước sau cho thông thoáng, không thèm đóng cửa, giờ thì hay rồi.
"Mỡ ra hết lãng phí quá, nếu đem bán cũng đáng một hai ngàn đấy."
"A Cẩn nói châu thì giữ lại, còn lại một phần phơi khô để ăn."
"Ôi, nhiều thế giữ lại ăn, thế thì phí của giời quá, A Cẩn nghịch ngợm, các anh chị sao không khuyên nó?" Lâm Nhị vừa dứt lời, liền thấy Triệu Cẩn đứng cạnh mình, ngượng ngùng cười nói: "A Cẩn về rồi à."
"Chị Lâm Nhị, nếu chị rảnh không có việc gì, thì giúp em mở hàu luôn đi."
"Có việc có việc, trong bếp còn đang nấu cơm đấy, vậy em đi trước nhé." Nói xong, quay người bỏ đi.
Triệu Cẩn cũng không để ý, kéo một cái ghế băng ngồi xuống nói: "Không có cái nào à?"
"Đâu có nhiều thế, hối hận chưa, hối hận thì bán lại vẫn kịp đấy." Ở đây có thể nói với cậu như vậy, tự nhiên chỉ có anh trai cậu.
“Mở ra xem đi, em cũng phụ một tay."
"A Cẩn, tay em còn chưa quen thì đừng làm, không cẩn thận lại đâm vào tay đấy."
"Không sao anh, em cẩn thận từ từ là được."
Triệu Cẩn dùng chân đạp lên một con hàu, tay trái lấy dao, chậm rãi nạy ra. Triệu Bình liếc mắt nhìn, cảm thấy không đành lòng nhìn, đứt khoát tập trung mở hàu, không quan tâm đến em trai.
Khó khăn lắm mới mở được một con, cậu cẩn thận sờ soạng bên trong phần thịt hàu, rồi thở dài.
"Mày là em trai tao, mà cứ tưởng mình là cháu đích tôn của Mụ Tổ à, mở một con đã có châu." Nghe thấy tiếng thở dài của em trai, Triệu Bình vẫn không nhịn được mỉa mai một câu.
Triệu Cẩn đưa tay vẫy vẫy bên tai, coi như gió thoảng bên tai, tiếp tục cầm lấy con thứ hai bắt đầu làm.
Con này mở càng khó khăn hơn, làm vỡ cả vỏ, con hàu vẫn không chịu mở miệng. Khó khăn lắm mới nhét được dao vào, cắt đứt phần cơ bám trên vỏ, cậu đã mệt bở cả mồ hôi, trong lòng nghĩ bụng nếu con này cũng không có châu, cậu sẽ không mở nữa.
Vừa chạm vào thịt hàu, mắt cậu lập tức sáng lên, vội vã lấy ra một hạt châu, cười ha ha nói: "Anh hai, em thật nghỉ ngờ hai ta có phải là anh em ruột không đấy."
Triệu Bình nghe câu này lập tức nổi nóng, định giơ tay đánh, kết quả nhìn thấy trong tay em trai có thêm một hạt châu, mặt lập tức chuyển từ giận sang vui, "Ồ, mày thật sự mở được một con à."
Nghiêng đầu nhìn qua, anh lập tức kinh ngạc nói: "Trời ạ, lại còn là màu vàng, đường kính cũng tương đương với cái trước."
"Màu vàng á?" Bà lão cũng ngạc nhiên, Triệu Cẩn đưa cho bà, bà nhìn một cái nói: "Phẩm chất tốt lắm, viên này chắc chắn không rẻ đâu."
Hạ Vinh không ngại bẩn, xoa xoa viên châu lên vạt áo, dưới ánh nắng chiều, nó phản chiếu ánh vàng đến chói mắt, nhìn kỹ lại thấy nó trơn bóng như được bôi mỡ, hình dáng gần như tròn trịa hoàn hảo, không thấy tì vết.
Hạt châu được mọi người chuyền tay nhau xem, bên cạnh, con bé Miểu Miểu đang ngồi xe tập đi cũng trượt đến gần, giơ tay đòi.
"Ôi, bé tí đã bắt đầu thích rồi à, đừng nóng vội, đợi lớn lên chú sẽ cho cháu mấy viên." Triệu Cẩn vừa nói vừa đưa tay véo má phúng phính của con bé, nó lắc đầu trốn tránh tay cậu.
"Cái này không cho cháu được đâu, cháu mà nuốt một phát là xong." Hạ Vinh cười cười, rồi như nhớ ra điều gì đó, đứng dậy đóng cửa trước sau lại.
Sợ mọi người nóng, anh lấy quạt từ trong nhà ra quạt cho mọi người, rồi lấy một cái lọ nhỏ, bỏ trân châu vào, "Xem hôm nay mở được bao nhiêu cái."
Có người mở được châu ngay trước mắt, tinh thần mọi người càng thêm phấn chấn. Triệu Cẩn không mở nữa, thực tế là quá mệt, còn phải giữ sức ăn cơm nữa chứ.
Thần kỳ là, sau khi cậu mở được viên trân châu, như thể đã mở chiếc hộp Pandora, không bao lâu sau bà lão cũng mở được một con, còn to hơn hai viên trước, tuy không tròn lắm, hơi bầu dục, nhưng độ bóng cũng rất tốt.
Tiếp đó, thỉnh thoảng lại nghe thấy tiếng kêu kinh ngạc nho nhỏ, rồi từng viên trân châu rơi vào trong lọ nhỏ, phát ra tiếng leng keng.
"Ôi, vẫn là A Cẩn có vận may, sau này quyết định của nó chúng ta nên ngậm miệng lại." Bà lão mừng rỡ đến mức híp cả mắt, mới mở được mà đã có bảy tám viên, không biết có thể bán được bao nhiêu tiền, nhưng chắc chắn đáng tiền hơn mấy con hàu này.
"Mợ hai, trước kia con thiển cận chỉ nghĩ bán không lỗ, giờ nghĩ lại, nếu bán thật thì lỗ to đấy ạ." Hạ Vinh cũng chủ động thừa nhận mình vừa nãy đã sai.
"Ta cũng chỉ cảm thấy giá thấp thì không đáng bán, vừa nghe nói trên thuyền vớt được một viên, dứt khoát bung hết ra xem, xem ra lần này là cược đúng rồi."
Anh vừa nói, vừa đưa thuốc cho A Hòa và anh trai, giúp họ châm thuốc, rồi lấy ấm nước mang vào, rót nước cho mọi người, anh không mở hàu được nên chỉ có thể giúp đỡ hậu cần.
Nhìn mặt trời lặn dần, lúc này mới mở được một nửa, xem ra tối nay phải mở đến tám chín giờ mất. Bụng Triệu Cẩn cũng không nhịn được mà kêu lên.
"A Vinh, con mở tiếp đi, mẹ nấu cơm, chắc bọn trẻ cũng đói rồi." Triệu Bình như nghe thấy bụng em trai đang biểu tình, liền bảo vợ nấu cơm.
Hạ Vinh có chút chưa thỏa mãn, đặt dao xuống, nhìn sắc trời gật đầu nói với A Hòa và bà: "Bà ơi, con nấu nhiều cơm một chút, bà cứ ăn tạm ở đây nhé."
"Lại làm phiền con rồi, ngày mai ta bảo A Hòa mang chút gạo đến, dạo này ở nhà con..."
"A Nãi, bà khách sáo quá rồi, bà đang giúp con mà, nuôi cơm là phải chứ ạ.”
Triệu Cẩn nói với bà lão một câu, rồi nói với chị dâu đang đi vào bếp:
"Chị dâu, chị xào một món rau, nấu một bát canh, em đi làm hai đĩa đồ kho là được. Tiện thể chọn mấy con hàu béo béo hấp."
Nói xong, liền đi ra ngoài.
Đến nhà ông Trương, cậu mua hết chỗ hàu định để lại ăn của ông ấy, rồi nhờ ông Trương cho vào nửa túi nước chát để ngâm hàu sống, nghĩ đến vị ngon khó cưỡng.
Về đến nhà, đợi chị dâu hấp hàu xong, cậu liền đổ vào nước chát ngâm, lúc này cậu cũng thay đổi chủ ý.
"Anh hai, cho bọn trẻ ăn trước đi, em làm xong rồi ăn, hơi mệt chút, tối em uống hai chén."
Vốn Triệu Bình còn hơi đói, định ăn xong rồi làm tiếp, nghe em trai muốn uống rượu, anh quả quyết tán thành ý kiến của em.
Bận rộn thêm một giờ nữa, chỉ còn lại một ít cuối cùng, bà lão nói với Triệu Cẩn: "A Cẩn, đổ ra đếm xem, có bao nhiêu viên?"
Triệu Cẩn đang định đếm, thì A Hòa kinh ngạc nói: "Anh, viên này của em màu đẹp quá."
Cậu quay đầu lại, thấy A Hòa đang cầm một hạt châu đen sì, cầm lấy xem kỹ, phát hiện nó màu nâu, trên đó còn có những đường vân tự nhiên, "Anh hai, sao trân châu hàu này lại khác nhau vậy?"
Triệu Bình cầm lấy nhìn rồi lắc đầu nói: "Anh cũng không rõ, viên này cũng được, chắc không đáng tiền bằng viên màu vàng của mày, nhưng chắc chắn hơn màu trắng."
