Logo
Chương 26: Trúng độc!

Cao Chiêm Hổ hơi biến sắc mặt.

Quả thật, Ngô Kinh không phải là một đại phu bình thường, mà là một danh y có tiếng ở phủ Nam Dương, hành nghề y đã hơn mười năm!

Không biết bao nhiêu võ giả đã từng mang ơn Ngô Kinh.

Nếu Ngô Kinh phải chịu nhục nhã ở Cao Gia Bảo, chẳng phải là Cao Gia Bảo vô duyên vô cớ tự tạo thêm một kẻ địch lớn?

"Ngô đại phu, xin ngài bớt giận."

"Vị này là tạm đệ của ta, Cao Chiêm Võ. Hắn tính tình lỗ mãng, chỉ là một kẻ không biết điều, mong Ngô đại phu đùng chấp nhặt."

Cao Chiêm Hổ chắp tay thi lễ với Ngô Kinh.

"Chiêm Võ, còn không mau tạ lỗi với Ngô đại phu?"

Cao Chiêm Võ ôm cánh tay, cố nén đau đớn. Dù sắc mặt vẫn rất không cam tâm, nhưng hắn vẫn cúi đầu trước Ngô Kinh, nói: "Ngô đại phu, xin thứ lỗi cho sự lỗ mãng của ta."

Ngô Kinh khoát tay áo, chậm rãi nói: "Thầy thuốc có ba điều cấm kỵ, không chữa bệnh khẩn cấp, không chữa cho người nhục mạ thầy thuốc."

"Chuyện hôm nay, lão phu sẽ không so đo. Nhưng bệnh của lệnh lang, lão phu không thể chữa được, bảo chủ hãy mời người khác cao minh hơn đi, xin cáo từ!”

Ngô Kinh thực sự nổi giận, không muốn chữa bệnh cho Cao Ngọc Chí nữa, liền dẫn Lục Trường Sinh rời khỏi phòng.

Hai người ra đến đại sảnh, mấy tên học đồ vẫn còn ngơ ngác.

Nhưng thấy sắc mặt Ngô Kinh tái mét, bọn họ chỉ đành ngoan ngoãn đi theo.

Thế nhưng, vừa ra khỏi phủ bảo chủ, họ liền thấy rất nhiều người đang khiêng bệnh nhân, lo lắng chờ đợi bên ngoài.

"Thần y, là Ngô thần y kìa, xin ngài mau cứu con tôi!"

"Ngô thần y, nghe nói ngài là thánh thủ trong giới y đạo, không bệnh nào mà ngài không chữa được. Con trai tôi là con một trong nhà, đã hôn mê năm ngày rồi, xin thần y xem cho cháu một chút!"

"Con gái tôi cũng đã hôn mê ba ngày, lại không ăn uống gì được, phải làm sao bây giờ? Xin thần y mau cứu con gái tôi đi..."

Rất nhiều người nhà bệnh nhân đều hướng về phía Ngô Kinh dập đầu khẩn cầu.

Nhìn những người dân thường khiêng bệnh nhân đến, ánh mắt vô cùng thành khẩn, nhìn Ngô Kinh với vẻ mong đợi.

Trong chốc lát, Ngô Kinh cũng thấy mủi lòng.

Lương y như từ mẫu, ông không thể thấy chết mà không cứu.

Lúc này, Cao Chiêm Hổ vội vã chạy tới, nghiến răng nói: "Ngô đại phu, nếu ngài có thể chữa khỏi cho khuyển tử, ta nguyện dâng ba trăm lượng vàng!"

"Ba trăm lượng vàng? Thật là một món tiền lớn."

Ngô Kinh không từ chối nữa.

Ông không ham ba trăm lượng vàng, mà là vì những người dân thường của Cao Gia Bảo này.

Nếu ông bỏ đi, phần lớn những bệnh nhân này sẽ không được cứu chữa.

Thế là, Ngô Kinh tiến đến trước mặt từng bệnh nhân, bắt mạch và hỏi han tình hình bệnh.

Cứ như vậy, mất đến nửa canh giờ.

Ngô Kinh mồ hôi nhễ nhại, bước chân có chút phù phiếm.

Dù sao tuổi đã ngoài bảy mươi, lớn tuổi như vậy, thể lực cũng không chống đỡ được lâu.

"Sư phụ, người ngồi xuống nghỉ một lát đi."

Lục Trường Sinh đỡ lấy Ngô Kinh.

Ngô Kinh khoát tay áo, rồi nhìn Cao Chiêm Hổ, khẽ nói: "Nguyên nhân gây bệnh, lão phu đại khái đã rõ. Bất quá, e rằng bệnh này có chút phức tạp."

"Ngô đại phu nhìn ra nguyên nhân bệnh rồi sao?"

Cao Chiêm Hổ mừng rỡ.

Phức tạp thì có hề gì?

Chỉ cần tìm được nguyên nhân bệnh, thì coi như đã có phương hướng.

Có phương hướng, thì có hy vọng chữa khỏi.

"Ngô đại phu, mời vào trong."

Ngô Kinh gật đầu, được Lục Trường Sinh dìu vào phủ bảo chủ.

Trong phủ, Ngô Kinh liếc nhìn những người trong đại sảnh, rồi lắc đầu.

Cao Chiêm Hổ ngẩn người.

Nhưng thân là bảo chủ, ông lập tức hiểu ý Ngô Kinh.

Thế là, Cao Chiêm Hổ đuổi hết người Cao Gia đi, chỉ để lại Cao Ngọc Thành.

Cao Chiêm Hổ sắc mặt ngưng trọng, trầm giọng hỏi: "Ngô đại phu, ta đã đuổi hết người ngoài, xin Ngô đại phu nói rõ, con ta mắc bệnh gì?"

Ngô Kinh nhìn Cao Chiêm Hổ, Cao Ngọc Thành, rồi nói: "Lệnh lang không phải nhiễm bệnh, những bệnh nhân ở Cao Gia Bảo kia cũng không phải sinh bệnh."

"Nếu lão phu không nhìn lầm, bọn họ hẳn là trúng độc."

"Cái gì, trúng độc?"

Sắc mặt Cao Chiêm Hổ đột nhiên thay đổi hoàn toàn.

"Đúng, chính là trúng độc.”

"Loại độc này hẳn là một loại hỗn độc, vô cùng khó giải."

Ngô Kinh hành nghề y mấy chục năm, có hiểu biết sâu sắc về độc dược.

"Ngô đại phu, ngài có thể giải được loại độc này không?"

Cao Chiêm Hổ hỏi.

Ngô Kinh lắc đầu; "Lão phu là lang trung, chuyên trị bệnh. Tuy có đọc qua về độc dược, nhưng không có hiểu biết sâu sắc."

"Bởi vậy, lão phu không giải được loại hỗn độc này. Muốn giải loại độc này, phải mời chuyên gia về độc đạo mới được."

"Chỉ là, loại hỗn độc này tuy không đến mức lập tức trí mạng, nhưng một khi phát tác sẽ xâm nhập vào ngũ tạng lục phủ. Lâu ngày, dù thần tiên cũng khó cứu."

"Lão phu thấy lệnh lang trúng độc đã nửa tháng, độc tố đã lan ra toàn thân, e rằng thời gian không còn nhiều..."

Lời nói của Ngô Kinh khiến lòng Cao Chiêm Hổ nặng trĩu.

"Chẳng lẽ thật sự không có cách nào?"

"Xin thứ cho lão hủ bất lực..."

Cao Chiêm Hổ nhất thời thất thần.

Ông phất tay, miễn cưỡng nói: "Làm phiền Ngô lão, trời đã tối, xin Ngô lão nghỉ ngơi một đêm ở Cao Gia Bảo, ngày mai hãy đi."

"Ngọc Thành, đưa Ngô lão xuống nghỉ ngơi."

Cao Ngọc Thành dẫn Ngô Kinh, Lục Trường Sinh và những người khác đến một cái sân rộng rãi.

"Trong viện này có rất nhiều phòng, Ngô đại phu có thể tùy ý chọn ở."

"Lát nữa sẽ có người hầu mang cơm tối đến cho mọi người."

"Nếu có gì cần, có thể trực tiếp dặn dò người hầu."

Cao Ngọc Thành sắp xếp rất chu đáo.

"Không sao, nhị thiếu gia nên đến bầu bạn với lệnh tôn đi."

Ngô Kinh phất tay, Cao Ngọc Thành cũng quay người rời đi.

Về đến phòng, Lục Trường Sinh hầu hạ Ngô Kinh ngồi xuống nghỉ ngơi.

"Sư phụ, ngài nói là hỗn độc, hẳn là rất phức tạp. Nhưng độc tính lại không phải là loại kiến huyết phong hầu, kịch độc ngay tức khắc. Cao Ngọc Chí đã nằm nửa tháng mà chưa chết, chuyện này có chút kỳ quái."

Lục Trường Sinh khẽ nói.

"Đúng vậy, quả thật có chút kỳ quái. Loại hỗn độc này, chỉ cần bớt đi vài loại độc dược, liền có thể lập tức biến thành kịch độc, người trúng độc sống không quá nửa canh giờ."

"Thế nhưng người hạ độc lại cố tình thêm vào vài loại độc dược khác, ngược lại trung hòa độc tố, khiến loại kịch độc này biến thành mãn tính độc dược."

Ngô Kinh cũng cau mày.

"Chẳng lẽ là cố ý?"

"Có lẽ, người hạ độc thật ra không muốn Cao Ngọc Chí chết nhanh như vậy..."

Mắt Lục Trường Sinh khẽ nheo lại, dường như anh đã nghĩ ra điều gì.

Ngô Kinh chống gậy xuống đất, thâm trầm nói: "Trường Sinh à, có một số việc tốt nhất là không nên truy hỏi ngọn nguồn, càng không nên dính vào."

"Chúng ta chỉ là lang trung, trị bệnh cứu người là việc nên làm, còn những chuyện khác không liên quan đến chúng ta, con phải nhớ lấy..."

"Vâng, sư phụ."

Lục Trường Sinh lập tức trở về phòng mình.

Trong phủ bảo chủ, Cao Chiêm Hổ lặng lẽ nhìn con trai Cao Ngọc Chí.

Sắc mặt ông biến đổi liên tục, dường như đang cân nhắc điều gì.

"Ngọc Chí, con là hy vọng của Cao Gia Bảo. Toàn bộ Cao Gia, con có hy vọng lớn nhất đả thông sinh tử huyền quan, trở thành võ giả Thần Lực cảnh!"

"Bởi vậy, những kẻ địch hèn hạ vô sỉ kia đã dùng mọi thủ đoạn để diệt trừ con, thậm chí không tiếc hạ độc con. Nhưng vi phụ tuyệt đối sẽ không để con xảy ra chuyện!"

"Nếu thật sự là quái bệnh, vi phụ có lẽ không có cách nào. Nhưng nếu chỉ là trúng độc, thì có lẽ có một biện pháp...”

Cao Chiêm Hổ hít một hơi thật sâu, ánh mắt lóe lên một tia dị mang.

Có lẽ, trong lòng ông đã đưa ra một quyết định nào đó.