Triệu Kỳ Lôi rất ít khi phải rút đao.
Ở Nam Dương phủ này, hắn không dám nói là vô địch, nhưng cũng xấp xỉ.
Kẻ đáng để hắn rút đao gần như không có.
Mà một khi hắn đã rút đao, ắt phải thấy máu!
Giờ phút này, nhát đao hắn chém ra, đúng như dự đoán, Lý Hồng Trang căn bản không thể cản nổi.
Dù cả hai đều là võ giả luyện tạng, nhưng luyện tạng cũng có sự khác biệt.
Trong mắt Triệu Kỳ Lôi, Lý Hồng Trang tuy luyện tạng, nhưng cũng chẳng khác gì mấy gã võ giả đoán cốt, tráng huyết hắn từng chém giết, chỉ một đao là xong!
Ngay khi đao của Triệu Kỳ Lôi sắp chém trúng Lý Hồng Trang.
Bỗng nhiên, trong lòng Triệu Kỳ Lôi dấy lên một hồi báo động.
Hắn cảm giác như có một mối đại khủng bố đang đến gần.
Với độ nhạy bén của ngũ quan, tập trung tỉnh thần cao độ, hắn mới cảm ứng được bên cạnh dường như có một tỉa kình phong lướt qua.
"Chém!"
Triệu Kỳ Lôi đột ngột đổi chiêu.
Hắn vung ngang đao chém sang bên cạnh.
Trong khoảnh khắc, Triệu Kỳ Lôi mơ hồ thấy một vệt hào quang đỏ chợt lóe rồi biến mất.
Tựa hồ như là khí huyết.
"Xoẹt."
Hào quang đỏ bị chém đứt, nhưng một nửa còn lại vẫn kịp sượt qua mu bàn tay Triệu Kỳ Lôi.
Mu bàn tay hắn lập tức bị rạch một đường dài.
Máu tươi tuôn ra.
Nhưng Triệu Kỳ Lôi dường như không để ý đến vết thương, mà chăm chú nhìn về hướng vừa rồi, nghiến răng nói: "Khí huyết hóa kiếm! Thật là khí huyết hóa kiếm!"
"Trong giang hồ, kẻ có thể khí huyết ngoại phóng thành kiếm, ta chưa từng nghe thấy."
"Không biết các hạ xưng hô thế nào?"
Triệu Kỳ Lôi như lâm đại địch, vô cùng căng thẳng.
Lúc này, từ trong bóng tối chậm rãi bước ra một thân ảnh.
"Lý Hồng Trang, không ngờ gặp lại, ngươi lại gặp phiền toái."
Người tới không ai khác chính là Lục Trường Sinh.
"Bá."
Lý Hồng Trang mở to mắt.
Trong tai nàng vang lên thanh âm quen thuộc, thanh âm mà nàng hằng mong ước.
Nàng như không tin vào mắt mình, ánh mắt tràn đầy vẻ kích động.
"Thật là ngươi..."
Không hiểu vì sao, khi nhìn thấy bóng hình quen thuộc trước mắt, Lý Hồng Trang bỗng cảm thấy an tâm.
"Hừ, các hạ có phải hơi coi thường Triệu mỗ rồi không?"
Triệu Kỳ Lôi hừ lạnh một tiếng.
Tên hắc y nhân thần bí này lại không hề để ý đến hắn, thậm chí còn chẳng thèm liếc nhìn.
Điều này khiến Triệu Kỳ Lôi có chút tức giận.
Hắn vốn tự cao tự đại.
Ngay cả sáu người con lại của Triệu gia thất tử, Triệu Kỳ Lôi cũng chẳng mấy để vào mắt.
Vậy mà một tên hắc y nhân xa lạ lại dám ngó lơ hắn?
Lý Hồng Trang cắn răng, trầm giọng nói: "Hắn là Triệu Kỳ Lôi, một trong Triệu gia thất tử, người xưng Liệt Đao, đạo pháp nổi tiếng với tốc độ và sự cương mãnh. Dưới Thần Lực cảnh, hắn gần như vô địch ở Nam Dương phủ. Ngươi phải cẩn thận!"
Dù "Hắc y nhân" đã đến, nhưng Lý Hồng Trang vẫn không khỏi lo lắng.
"Liệt Đao" Triệu Kỳ Lôi danh tiếng quá lớn.
Ánh hào quang của sáu người con lại Triệu gia cộng lại cũng không bằng "Liệt Đao" Triệu Kỳ Lôi.
Đây là kẻ đứng trên đỉnh luyện tạng, thậm chí từng chém giết cả những võ giả luyện tạng đỉnh cao khác.
"Hắc y nhân" tuy mạnh, nhưng có thể ngăn cản Triệu Kỳ Lôi hay không, Lý Hồng Trang không dám chắc.
"Liệt Đao Triệu Kỳ Lôi?"
Ánh mắt Lục Trường Sinh rơi trên người đối phương.
"Các hạ rốt cuộc là ai? Với thực lực của các hạ, không thể nào vô danh trên giang hồ."
Triệu Kỳ Lôi lạnh lùng hỏi.
"Ngươi chẳng phải vẫn luôn tìm ta sao?"
Lục Trường Sinh nắm chặt đoản kiếm trong tay.
Thấy đoản kiếm, mắt Triệu Kỳ Lôi trợn to, trong đầu chợt lóe lên.
"Là ngươi?"
Triệu Kỳ Lôi bừng tỉnh.
Hắn vẫn luôn truy tìm kiếm khách đã giết võ giả Triệu gia lần trước.
Giờ đây, kiếm khách đó đang ở ngay trước mặt hắn.
Liên tưởng đến việc "Hắc y nhân" vừa rồi dùng khí huyết hóa kiếm, hắn không hề sợ hãi, ngược lại còn hưng phấn.
Đã rất lâu rồi hắn chưa gặp được đối thủ.
Dưới Thần Lực cảnh, Triệu Kỳ Lôi gần như cảm thấy mình vô địch.
Cho đến khi nhìn thấy vết thương trên thi thể võ giả Triệu gia lần trước, hắn mới lờ mờ nhận ra, kiếm pháp của kẻ đã giết võ giả Triệu gia có tốc độ nhanh đến khó tin, điều này khiến hắn thấy hứng thú.
"Kiếm của ngươi rất nhanh!"
"Bất quá, đao của ta cũng không chậm."
"Hôm nay hãy xem, kiếm của ngươi nhanh hơn, hay đao của ta càng nhanh?"
Khí thế trên người Triệu Kỳ Lôi không ngừng tăng lên, cả người như biến thành một thanh đao, phong mang bức người.
Lục Trường Sinh vẫn giữ vẻ bình tĩnh.
Võ giả luyện tạng đỉnh cao, hắn gặp không ít.
"Kéo Đao Thiên Vương" Lý Kế, "Mặt Quỷ" Trần Tam Cửu, tả sứ Triệu Hưng của Vạn Độc giáo, ba người này thậm chí có thể xem là những kẻ gần như vô địch dưới Thần Lực cảnh, nhưng đều bị Lục Trường Sinh giết chết.
Bây giờ, có lẽ lại thêm một "Liệt Đao" Triệu Kỳ Lôi.
Nhưng nếu xét về tốc độ đao pháp hay kiếm pháp, Lục Trường Sinh gần như chưa từng gặp võ giả nào nhanh hơn mình.
"Như ngươi mong muốn.”
Lục Trường Sinh đặt tay lên chuôi kiếm.
"Khanh."
Lục Trường Sinh rút kiếm, nhưng không có ánh sáng chói mắt.
Thậm chí không thấy bóng kiếm.
Cùng lúc đó, Triệu Kỳ Lôi cũng ra đao.
Đao của Triệu Kỳ Lôi thật sự rất nhanh, nhanh hơn so với khi đối phó Lý Hồng Trang.
Ngay cả Lý Hồng Trang đang đứng xem cuộc chiến cũng chỉ có thể thấy một đạo đao ảnh mờ nhạt, đủ thấy đao của Triệu Kỳ Lôi nhanh đến mức nào.
Đối mặt với nhát đao này, Lý Hồng Trang khó có thể tưởng tượng có gì có thể ngăn cản.
Thế nhưng, Lục Trường Sinh không hề ngăn cản.
Hắn chỉ đơn giản là rút kiếm, thu kiếm.
Thậm chí thân ảnh cũng chỉ hơi lay động.
Như thể hắn chưa từng động thủ.
Nếu Lý Hồng Trang còn có thể thấy đao ảnh mờ nhạt của Triệu Kỳ Lôi, thì nàng lại không thấy kiếm ảnh của Lục Trường Sinh.
Thậm chí ngay cả việc Lục Trường Sinh có động đậy hay không, Lý Hồng Trang đã trợn tròn mắt nhìn kỹ như vậy, vẫn không thể khẳng định.
"Xoẹt."
Một tiếng vang nhỏ, đao của Triệu Kỳ Lôi dừng lại.
Ngay trước người Lục Trường Sinh ba tấc.
Nhưng chính ba tấc này, lại như một vực sâu ngăn cách, khó mà vượt qua.
Triệu Kỳ Lôi lộ vẻ kinh ngạc.
"Ta sầu tuổi luyện đao, mười tuổi dùng đao giết người, mười ba tuổi nắm giữ khoái đao, mười tám tuổi danh chấn Nam Dương, hai mươi tám tuổi luyện tạng, dưới Thần Lực cảnh đánh khắp Nam Dương vô địch thủ!”
"Cho đến hôm nay, ta chưa từng gặp ai có đao pháp nhanh hơn ta."
"Hôm nay, ta đã gặp."
"Kiếm của ngươi nhanh hơn đao của ta!"
Trong mắt Triệu Kỳ Lôi không có sợ hãi, không có tiếc nuối, ngược lại là kinh hỉ, thoải mái.
Hắn cuối cùng đã gặp được kiếm nhanh hơn mình!
Thậm chí một kiếm kia, hắn tự hỏi dù luyện thêm một trăm năm, e rằng cũng không đạt được tốc độ đó.
Sớm nghe đạo lý, chiều chết cũng cam.
Trong lòng hắn, khoái đao hay khoái kiếm, chính là ý nghĩa tồn tại của cả đời này!
"Xoẹt."
Một vết máu trên cổ Triệu Kỳ Lôi lập tức vỡ ra.
Máu tươi phun tung tóe.
"Bịch" một tiếng.
Triệu Kỳ Lôi ngã xuống đất.
Đường đường "Liệt Đao", đánh khắp Nam Dương vô địch thủ, giờ lại chết dưới kiếm pháp nhanh hơn hắn.
Chết thật đáng!
Lý Hồng Trang thấy cảnh này, dường như không thể tin được.
"Triệu Kỳ Lôi... Hắn chết rồi?"
Lý Hồng Trang nhìn Triệu Kỳ Lôi nằm trong vũng máu.
Vết thương trên cổ hắn thật kinh hoàng.
Nhưng với Lục Trường Sinh, chuyện này cũng chỉ như cơm bữa.
Kiếm trong tay hắn, đã không biết giết bao nhiêu võ giả luyện tạng đỉnh cao.
"Liệt Đao" Triệu Kỳ Lôi này, cũng không có gì đặc biệt.
Lục Trường Sinh ngồi xổm xuống, lục lọi trên thi thể Triệu Kỳ Lôi.
Dù sao đối phương cũng là một trong Triệu gia thất tử, địa vị tôn sùng, có thể có võ công Thần Lực cảnh.
Chỉ tiếc trên người Triệu Kỳ Lôi chỉ có chút bạc vụn, không có bất kỳ bí kíp võ công nào.
Lục Trường Sinh đứng dậy, ánh mắt lại rơi trên người Lý Hồng Trang.
"Ngươi không phải đã rời khỏi Nam Dương phủ rồi sao? Sao lại trở lại?"
Lục Trường Sinh hỏi.
Lý Hồng Trang liếc nhìn thi thể Triệu Kỳ Lôi trên mặt đất, ánh mắt có chút sáng lên.
Sau đó, nàng nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt ngày càng nóng bỏng.
