Đêm xuống, không khí dường như se lạnh hơn.
Trong phòng, Tri phủ Lý Mục đi đi lại lại, mặt mày đầy vẻ lo lắng.
Dạo gần đây, ông trằn trọc khó ngủ, trông già đi hẳn.
Đại Mạc Thập Tam Kỵ đã trở thành nỗi ám ảnh trong lòng ông.
Nếu chỉ là đám sơn tặc như Đại Mạc Thập Tam Kỵ, Lý Mục cũng không đến nỗi lo lắng.
Việc chặn đường buôn bán ắt sẽ có những nhà giàu, thân hào lo liệu, đến lúc đó họ bỏ tiền, góp lương, rồi cũng sẽ có ngày dẹp yên được nạn cướp bóc.
Nhưng chuyện Bạch Liên Giáo và Đại Mạc Thập Tam Kỵ cấu kết với nhau thì lại rất không ổn.
Bạch Liên Giáo, đó là thế lực ngàn năm vẫn luôn âm mưu tạo phản.
Nếu Bạch Liên Giáo xúi giục Đại Mạc Thập Tam Kỵ nổi loạn, rồi tiến đánh Nam Dương thành, một khi thành bị phá, ông, vị Tri phủ này, sẽ là người đứng mũi chịu sào, chắc chắn mất mạng.
Đó mới là điều ông lo sợ, thậm chí phải dán cả "Nghĩa Sĩ Bảng".
Chỉ tiếc, mấy đợt "Nghĩa sĩ" liên tiếp đều bị Đại Mạc Thập Tam Ky giết chết, hiện tại chẳng còn ai dám đến yết bảng nữa.
Lý Mục lại bước ra ngoài nha môn.
Ông cho nha dịch ngày đêm canh giữ "Nghĩa Sĩ Bảng", mong có người đến ứng.
"Đại nhân."
"Có ai đến yết bảng không?"
Lý Mục hỏi.
"Bẩm đại nhân, từ ban ngày đến giờ, 'Nghĩa Sĩ Bảng' không một ai hỏi han."
Lý Mục càng thêm lo lắng.
Nếu tình hình cứ tiếp diễn, có lẽ ông phải tính đến chuyện từ quan.
Nhưng nhẫn nhịn bao năm, vất vả lắm mới ngồi được vào chức Tri phủ, ông không cam tâm!
"Ừm?"
Bỗng nhiên, trong bóng đêm bên ngoài nha môn, lờ mờ có một bóng đen chậm rãi tiến đến.
"Ai đó?"
Bọn nha dịch lập tức căng thẳng.
Dù họ luôn chú ý đến tình hình cửa thành, nhưng chẳng ai dám chắc Đại Mạc Thập Tam Kỵ sẽ không lẻn vào Nam Dương thành để ám sát.
Dù sao, Đại Mạc Thập Tam Ky đã cấu kết với Bạch Liên Giáo.
Mà bàn về đâm giết, Bạch Yêu mới là tay chuyên nghiệp thực sự!
Bọn nha dịch đồng loạt rút đao, căng mắt nhìn chằm chằm bóng đen kia.
Lý Mục cũng lùi lại mấy bước, được đám nha dịch bảo vệ sau lưng.
Dần dần, bóng người kia từ trong bóng tối bước ra, lộ diện dưới ánh nến yếu ớt.
Đó là một đại hán khôi ngô, mặt mũi đầy râu quai nón, mặc áo đen, tay cầm đoản kiếm, từng bước tiến về phía nha môn.
Người đến không ai khác chính là Lục Trường Sinh.
Hắn chẳng để ý đến bọn nha dịch, mà tiến thẳng đến "Nghĩa Sĩ Bảng", vươn tay xé phăng nó xuống.
"Nghĩa Sĩ Bảng" đã bị Lục Trường Sinh xé bỏ.
Đã quyết định đi giải quyết Đại Mạc Thập Tam Kỵ, Lục Trường Sinh đương nhiên phải đến yết bảng.
Dù sao cũng là ngàn lượng hoàng kim cộng thêm một môn võ công Thần Lực Cảnh, treo thưởng hời như vậy, bỏ qua thì phí.
"Tấm 'Nghĩa Sĩ Bảng' này, ta nhận!"
Lục Trường Sinh bình thản nói.
Hắn chẳng thèm để ý đến đám nha dịch, quay người rời đi.
"Nghĩa sĩ khoan đã!"
Tri phủ Lý Mục lúc này mới hoàn hồn, vội vàng lên tiếng gọi.
Giữa lúc này mà vẫn còn người đến yết bảng ư?
Dù không biết thực lực người này thế nào, nhưng đã có dũng khí yết bảng, chắc chắn không phải kẻ ngốc muốn tìm đến cái chết.
Lục Trường Sinh dừng bước, quay đầu nhìn Lý Mục.
Lý Mục không mặc quan phục, mà mặc thường phục, nên Lục Trường Sinh không nhận ra.
Lúc này, một nha dịch nhắc nhở: "Nghĩa sĩ, đây là Trị phủ đại nhân."
Lục Trường Sinh cũng không hành lễ với Tri phủ, dù có vẻ ngạo mạn, nhưng Lý Mục không để bụng.
Mấy tay giang hồ này, ai nấy mắt cao hơn đầu, ngông nghênh khó thuần, ông, vị Tri phủ này, trong mắt dân giang hồ luyện võ chẳng là gì cả.
"Không sao, không biết tôn tính đại danh của nghĩa sĩ là gì?"
Lý Mục ngược lại rất khách khí hỏi.
"Trang Thập Tam."
Lục Trường Sinh nghĩ ngợi rồi tùy tiện bịa ra một cái tên giả.
"Ra là Trang đại hiệp."
"Đại hiệp đã yết bảng, nếu có gì cần, phủ nha sẽ cố gắng đáp ứng."
Lý Mục giờ như người chết đuối vớ được cọc, bằng mọi giá phải nắm chặt.
Nếu Trang Thập Tam chết, ông chẳng biết còn ai dám đến yết bảng nữa không.
Vì vậy, ông phải dốc toàn lực giúp đỡ Trang Thập Tam, mong người này diệt trừ được Đại Mạc Thập Tam Kỵ.
Lục Trường Sinh suy nghĩ rồi nói: "Ta cần một con khoái mã."
"Khoái mã ư? Có! Nha môn có khoái mã."
Lý Mục lập tức sai người dắt ra một con khoái mã màu đỏ thẫm từ trong nha môn.
Lục Trường Sinh thoăn thoắt leo lên ngựa, liếc nhìn Lý Mục, bình thản hỏi: "Lý đại nhân, nếu ta giết được Đại Mạc Thập Tam Ky, đến đây lĩnh thưởng cần bằng chúng gì?"
"Chẳng lẽ phải mang về mười ba cái đầu?"
Lý Mục vội lắc đầu: "Không cần đầu. Đại Mạc Thập Tam Kỵ dùng đại mạc loan đao, loại đao này có phương pháp chế tạo đặc biệt, ở Nam Dương phủ rất hiếm thấy, nhìn là biết ngay."
"Đến lúc đó, chỉ cần mang về loan đao của Đại Mạc Thập Tam Kỵ là được."
Lý Mục rất hiểu về Đại Mạc Thập Tam Kỵ.
Loan đao chính là sinh mạng thứ hai của chúng.
Trừ khi chết, bằng không Đại Mạc Thập Tam Kỵ nhất định không bỏ đao.
"Được, vậy Lý đại nhân hãy chuẩn bị sẵn hoàng kim và bí kíp võ công đi."
Nói xong, Lục Trường Sinh quay người, thúc khoái mã lên đường.
Nhìn theo bóng lưng Lục Trường Sinh khuất dần, Lý Mục chợt hỏi: "Lưu bổ đầu, ngươi có biết vị Trang nghĩa sĩ này không?"
Lưu bổ đầu lắc đầu: "Chưa từng nghe nói, thậm chí trong giang hồ cũng không có ai tên này, chắc là dùng tên giả.”
Dân giang hồ dùng tên giả, chuyện thường ở huyện.
"Mặc kệ tên thật hay tên giả, chỉ cần hắn giết được Đại Mạc Thập Tam Kỵ là được."
"Nếu Trang Thập Tam cũng chết..."
Lý Mục nghiến răng.
Nếu Trang Thập Tam cũng bỏ mạng, có lẽ ông thực sự phải cân nhắc đến chuyện từ quan.
Bằng không, đợi Đại Mạc Thập Tam Kỵ bị Bạch Liên Giáo mê hoặc, tạo phản, ông chết chắc.
Lục Trường Sinh thúc khoái mã ra khỏi thành, dọc theo quan đạo hướng bắc một đường đuổi theo.
Khoảng một canh giờ sau, hắn dừng lại.
Hành tung của Đại Mạc Thập Tam Kỵ chẳng phải bí mật gì, thậm chí không cần bản đồ.
Bởi vì Đại Mạc Thập Tam Ky đã cắt đứt quan đạo, cứ đi dọc theo quan đạo, tự nhiên sẽ bị đàn em của chúng chặn lại.
Quả nhiên, Lục Trường Sinh thấy phía trước một đám sơn tặc đang cầm đại đao, trợn mắt hung dữ nhìn hắn.
"Không phải thương đội, chỉ có một người? Xem ra là dân giang hồ, chẳng lẽ lại đến ám sát mười ba vị đầu lĩnh?"
"Chắc chắn rồi. Cái gã cẩu quan ở Nam Dương thành dán 'Nghĩa Sĩ Bảng', dạo này hết võ giả này đến võ giả khác đến ám sát mười ba vị đầu lĩnh, muốn dương danh lập vạn, kết quả đều bị đầu lĩnh giết sạch."
"Thằng nhãi này một mình một ngựa, còn nghênh ngang đến đây, đúng là tìm chết! Bắt nó lại hiến cho đầu lĩnh!"
Lục Trường Sinh bình tĩnh nhìn đám sơn tặc, như nhìn một đám người chết.
Đám sơn tặc này đều là thuộc hạ của Đại Mạc Thập Tam Kỵ, những vụ thảm sát ở các thôn làng quanh Nam Dương phủ, thực chất đều do chúng gây ra, không một ai vô tội.
Lục Trường Sinh cũng lười nói nhảm.
Trong lòng hắn đang sục sôi ý định giết người.
Đám sơn tặc lâu la này chủ động đến tìm cái chết, Lục Trường Sinh đương nhiên không khách khí.
Đối mặt với hơn chục tên sơn tặc, Lục Trường Sinh đạp mạnh hai chân, từ trên lưng ngựa nhảy xuống, rơi vào giữa đám sơn tặc.
"Tơ Tằm Kiếm, giết!"
Khí huyết trong người Lục Trường Sinh bùng nổ.
Lập tức, khí huyết hóa tơ tằm, tơ tằm như kiếm.
"Vù vù vù..."
Từng đạo Tơ Tằm Kiếm như cuồng phong bão táp, lập tức phủ kín không gian, bắn về mọi hướng.
"Cái gì?"
"Đây là thủ đoạn gì?"
"Tay ta..."
Vô số sơn tặc kinh hãi.
Chỉ trong một hơi thở, hơn chục tên sơn tặc ngã xuống đất.
Phần lớn đã chết cứng.
Dù chưa chết, cũng bị thương nặng, nằm trên đất giãy giụa, kêu rên.
Lục Trường Sinh vẫn đứng tại chỗ.
Từ lúc nhảy xuống ngựa, hắn thậm chí còn chưa nhúc nhích.
Khí huyết hóa thành "Tơ Tằm Kiếm", đã bắn giết hơn chục tên sơn tặc.
Thủ đoạn như vậy, thật quá huyền diệu.
Bất quá, lúc này Lục Trường Sinh dường như nhận ra điều gì, sắc mặt lộ vẻ kinh ngạc.
"Khí huyết của ta vậy mà không hao tổn bao nhiêu?"
Lục Trường Sinh vô cùng kinh ngạc.
Vừa rồi tung ra một đợt "Tơ Tằm Kiếm", theo lý thuyết phải hao phí rất nhiều khí huyết.
Dù sao, khí huyết ngoại phóng hao tổn sẽ rất lớn.
Thế nhưng, khí huyết trong người hắn vẫn cuồn cuộn, không hề có dấu hiệu hao tổn.
"Không, không phải là không hao tổn, mà là khí huyết hồi phục quá nhanh."
"Là cốt tủy! Dịch tủy giúp cốt tủy tạo máu nhanh hơn. Máu không phải khí huyết, nhưng lượng máu khổng lồ có thể giúp khí huyết hồi phục nhanh chóng."
"Một khi dịch tủy, khả năng hồi phục khí huyết tăng lên rất nhiều. Ta không chỉ dịch tủy, mà còn thay máu, sức bền, sức hồi phục đều tăng lên rất nhiều."
"Dù không có khái niệm nửa bước Thần Lực Cảnh, nhưng trạng thái hiện tại của ta tương đương với nửa bước Thần Lực Cảnh rồi..."
Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng thực lực của mình đã tăng lên rất nhiều.
Trạng thái của hắn bây giờ mạnh hơn xa võ giả luyện tạng.
Dù là luyện tạng đỉnh phong cũng chẳng là gì so với hắn.
Mạnh hơn nhiều võ giả luyện tạng đỉnh phong, nhưng lại không phải võ giả Thần Lực Cảnh, một sự tồn tại độc nhất vô nhị.
Đây không phải "nửa bước Thần Lực Cảnh" thì là gì?
Lúc đầu, Lục Trường Sinh còn lo đám sơn tặc dưới trướng Đại Mạc Thập Tam Kỵ rất đông, Tơ Tằm Kiếm của hắn dù lợi hại, có thể quần công, nhưng khí huyết hao tổn cũng lớn, chỉ vài lần là cạn.
Giờ thì xem ra, khí huyết của hắn hồi phục rất nhanh, hoàn toàn không cần lo lắng về vấn đề hao tổn.
Lục Trường Sinh tiến đến trước mặt một tên sơn tặc, cánh tay của hắn bị Tơ Tằm Kiếm xuyên thủng, máu tươi nhuộm đỏ y phục, nhưng có vẻ vẫn chưa chết.
Lục Trường Sinh tóm lấy hắn, lạnh lùng hỏi: "Đại Mạc Thập Tam Ky ở đâu?"
"Ở trong sơn trại."
"Chỉ đường."
Lục Trường Sinh chẳng quan tâm đến vết thương của hắn, lôi hắn vào rừng.
Trong rừng núi, Lục Trường Sinh từ xa đã thấy giữa sườn núi có một ngôi miếu hoang.
Miếu thờ đã được dựng hàng rào, tu sửa sơ sài, có thể nghe thấy tiếng hò hét ầm ĩ của đám sơn tặc bên trong.
Rõ ràng, ngôi miếu hoang này đã bị sơn tặc biến thành một sơn trại đơn giản.
"Ai?"
Lục Trường Sinh còn chưa đến gần sơn trại đã bị phát hiện.
Lờ mờ có hai tên sơn tặc ẩn mình trong bụi cỏ.
Hiển nhiên là trạm gác ngầm!
Tên sơn tặc bị Lục Trường Sinh bắt chắc chắn biết vị trí trạm gác ngầm, nhưng không hề nhắc nhở hắn.
"Sơn tặc không thể tin!"
Lục Trường Sinh hóa khí huyết thành kiếm, xuyên thẳng tim tên sơn tặc.
Sau đó, hắn dùng sức ném xác hắn về phía hai tên trạm gác ngầm.
"Bộp" một tiếng.
Xác sơn tặc đè trúng hai tên trạm gác ngầm.
"A..."
Hai tên trạm gác ngầm kêu thảm một tiếng, bị đè chết tại chỗ.
Với sức mạnh hiện tại của Lục Trường Sinh, dù chỉ tiện tay ném, lực lượng cũng rất khủng khiếp, đè chết hai tên trạm gác ngầm là chuyện bình thường.
Tuy nhiên, tiếng kêu thảm thiết của hai tên trạm gác ngầm đã kinh động đến đám sơn tặc trong sơn trại.
"Chuyện gì xảy ra?"
"Hình như trạm gác ngầm có vấn đề."
"Có thích khách!"
Trong sơn trại, các loại âm thanh vang lên không ngớt.
Từng người cung tiễn thủ lập tức nấp sau hàng rào, giương cung hoặc nỏ nhắm vào Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh khẽ nheo mắt, trong trại có khoảng vài trăm tên sơn tặc.
Lại còn có cung tiễn thủ, có vẻ được huấn luyện bài bản.
Xem ra, Đại Mạc Thập Tam Kỵ không chỉ biết võ công, mà còn tinh thông chiến trận.
Hoặc có lẽ, là do Bạch Liên Giáo nhúng tay.
Với đám cung tiễn thủ này, Lục Trường Sinh không thể thừa cơ sơn tặc hỗn loạn mà xông vào trại.
Dù hắn đã là võ giả "nửa bước Thần Lực Cảnh", nhưng thân thể vẫn là máu thịt.
Nếu xông vào, rất có thể sẽ bị thương, thậm chí bị cung tiễn bắn chết.
"Nếu có bộ thiết giáp của Triệu Hưng, có thể xông thẳng vào trận tiễn của sơn tặc rồi!"
Lục Trường Sinh nghĩ đến bộ thiết giáp của Triệu Hưng.
Nhưng hiện tại hắn không có thiết giáp.
Nhìn từ xa, Lục Trường Sinh đã lờ mờ thấy trong sơn trại có vài ánh mắt sắc bén đang dán vào mình.
Chắc là Đại Mạc Thập Tam Kỵ, hoặc cao thủ của Bạch Liên Giáo.
Bọn chúng có vẻ rất cẩn thận, không tùy tiện phái người ra.
Lục Trường Sinh nhìn xung quanh, ngoài những cây đại thụ rậm rạp ra thì chẳng còn gì khác.
"Đại thụ..."
Trong đầu Lục Trường Sinh lóe lên một tia sáng.
Hắn thấy những cây đại thụ cành lá xum xuê, trong lòng đã có cách đối phó với cung tiễn thủ, thậm chí là phá cổng sơn trại.
Lục Trường Sinh tiến đến một gốc đại thụ che trời, cần ba người ôm mới xuể.
Hắn dang hai tay ôm lấy thân cây, nhưng chỉ ôm được một phần.
Lập tức dùng hết sức, nhấc bổng lên.
"Xào xạc xào xạc..."
Cành lá đại thụ rung động không ngừng, nhưng thân cây không hề nhúc nhích.
Trong sơn trại, đám sơn tặc cũng mở to mắt nhìn Lục Trường Sinh.
"Hắn đang làm gì vậy?"
"Chẳng lẽ muốn nhổ cái cây kia lên?”
"Đây là cây đại thụ ba người ôm không xuể đấy! Dù là trời sinh thần lực, cũng không thể nhổ được cây lớn như vậy đâu?"
"Trừ võ giả Thần Lực Cảnh, ai có thể nhổ được cây đại thụ che trời?"
"Người này khí tức tuy mạnh, khí huyết hùng hồn, nhưng chắc chắn không phải võ giả Thần Lực Cảnh."
Đám sơn tặc cười ồ lên.
Thích khách, bọn chúng gặp không ít trong thời gian này.
Nhưng thích khách "vụng về" như vậy thì đây là lần đầu chúng thấy.
Lục Trường Sinh không quan tâm đám sơn tặc nghĩ gì.
Bản thân hắn chỉ dùng sức thôi thì khó mà nhổ được cây đại thụ này, thế là Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, khí huyết trong người lập tức tràn ra.
"Oanh!"
Trong người Lục Trường Sinh vang lên một tiếng nổ lớn, khí huyết bùng phát, trên đĩnh đầu hiện ra một đám mây huyết.
Sau đó, mây huyết bắt đầu phân hóa, biến thành từng sợi khí huyết tơ tằm.
Nhưng đó không phải Tơ Tằm Kiếm, mà chỉ là khí huyết hóa thành tơ tằm thôi.
Khí huyết tơ tằm vẫn còn kết nối với cơ thể Lục Trường Sinh.
Những sợi khí huyết tơ tằm như những xúc tu, lập tức bao phủ toàn bộ cây đại thụ.
"Nhổ!"
Giờ khắc này, Lục Trường Sinh dùng lực hai tay, những sợi khí huyết tơ tằm bao phủ cây đại thụ cũng bùng phát ra một sức mạnh kinh khủng.
"Ầm ầm!"
Cảnh tượng khó tin xuất hiện, khu rừng núi này dường như cũng rung chuyển.
Cùng với sự rung chuyển của rừng núi, cây đại thụ che trời lắc lư dữ dội, cuối cùng thực sự bị Lục Trường Sinh nhổ lên!
Trong sơn trại, mười ba tên võ giả ăn mặc kỳ dị, da dẻ trắng bệch, tướng mạo khác hẳn những người xung quanh, trợn mắt nhìn Lục Trường Sinh từ xa.
"Sao có thể?"
"Cây lớn như vậy, hắn lại có thể nhổ lên?"
"Người Nam Triều võ công uyên thâm, cường giả lớp lớp, sau đám thích khách ngu xuẩn, cuối cùng cũng có một võ giả thú vị."
Mười ba người này chính là Đại Mạc Thập Tam Kỵ!
Bọn chúng luôn gọi triều Đại Ngư là "Nam Triều".
Dù sao triều Đại Ngư về mặt địa lý nằm ở phía nam đại mạc.
"Lực bạt sơn hà, nhổ cây che trời!"
"Mười ba vị đầu lĩnh võ công càng thêm xuất thần nhập hóa, Thần Lực Cảnh trở xuống, e rằng ít ai là đối thủ của mười ba vị đầu lĩnh."
"Người này tuy có chút man lực, nhưng chỉ dựa vào man lực thì không đáng nhắc tới."
Người nói là một lão giả áo trắng, trong sơn trại được gọi là "Chử lão”.
