Tại khúc quanh, Bùi Sơ Vận và A Nọa đã đợi sẵn ở đó, thấy Lục Hành Chu vô sự đi ra, cả hai đều thở phào nhẹ nhõm.
Bùi Sơ Vận hờn dỗi nói: “Ngươi đúng là gan to thật, uổng công bọn ta lo lắng cho ngươi.”
“Hoắc gia lại chẳng phải long đàm hổ huyệt gì.” Lục Hành Chu cúi người bế A Nọa lên, cười nói: “Hai người các ngươi đánh xong rồi à?”
“Có đánh đấm gì đâu.” Bùi Sơ Vận hừ khẽ hai tiếng, nhất quyết không thừa nhận mình lại đánh ngang tài ngang sức với một tiểu quỷ thối tha.

