Logo
Chương 140: Nhẫn Huyết Thần

Diệp Trần không ngờ tới chuyện này.

Điều hắn không muốn nhất là việc Siêu Đại Bổ Hoàn xuất hiện thuộc tính giới hạn sinh mệnh!

Vậy mà, Siêu Đại Bổ Hoàn lại một hơi tăng thêm cho hắn 100 vạn giới hạn sinh mệnh!

Lần này, dù có hơi "vả mặt", Diệp Trần vẫn vui mừng khôn xiết.

Diệp Trần vội vàng mở giao diện thuộc tính ra xem xét.

[ Kí chủ: Diệp Trần ]

[ Đẳng cấp: 15 ]

[ Chức nghiệp: Tán nhân ]

[ Vũ khí: +10 Thiên Cơ Tán (cấp 15) ]

[ Sinh mệnh: 1226941 ]

[ Tấn công: 712 ]

[ Phòng ngự: 713 ]

[ Tốc độ tấn công: 220% ]

[ Tốc độ di chuyển: 355% ]

[ Tỷ lệ né tránh: 55% ]

[ Bạo kích: 30% ]

[ Sát thương bạo kích: 577% ]

[ Kỹ năng gây hại: 100% ]

[ Hút máu: 20% ]

[ Bỏ qua phòng ngự: 30% ]

[ Giảm thời gian hồi chiêu: 40% ]

[ Chỉ số miễn thương: 15% ]

[ Thiên phú cốt lõi: Tăng cường sinh mệnh chuyển hóa sát thương (sơ cấp) (Tỷ lệ chuyển hóa hiện tại là 1%) (Biên độ tăng sát thương: 12269.41%) ]

...

Diệp Trần kinh ngạc không thôi khi phát hiện biên độ tăng sát thương của mình đã lên tới con số kinh khủng: 12269%!

Gấp năm lên một chút đã là tăng phúc tận 123 lần!

"Ai da."

"Mở một cái Rương Kim Cương thôi mà trực tiếp khiến mình mạnh lên đến mức thái quá!"

"Trăm vạn máu, có thể thành thần ư?!"

Trong lòng Diệp Trần đột nhiên trào dâng khí thế ngút trời.

Hắn kìm nén sự kích động, hồi hộp chuẩn bị mở chiếc rương cuối cùng.

Quý giá nhất, Rương Báu Phồn Tinh!

Nhìn rộng ra toàn cầu, lần gần nhất Rương Báu Phồn Tinh xuất thế đã là chuyện của ba năm trước.

Điều này đủ để chứng minh, mỗi một Rương Báu Phồn Tinh xuất hiện đều là một kỳ ngộ trọng đại, có thể gặp nhưng không thể cầu!

Diệp Trần kích động mở Rương Báu Phồn Tinh.

Nhưng một chuyện ngoài ý muốn đã xây ra.

Rương Báu Phồn Tinh lại không cho hắn bất kỳ tùy chọn nào!

Sau khi mở ra, bên trong chỉ có một kiện trang bị.

Đó là một chiếc nhẫn nhỏ.

Chiếc nhẫn có màu máu, phía trên giăng đầy những đường vân tinh mỹ, đồng thời khắc những chữ viết mà Diệp Trần không hiểu.

Nhưng nhìn vào thì thấy mười phần cao thâm khó dò, dường như có lai lịch rất lớn.

"Trong Rương Báu Phồn Tinh mở ra một chiếc nhẫn? Trang bị mở ra từ Rương Báu Phồn Tinh tối thiểu cũng phải là thần khí chứ?"

Thế là, Diệp Trần dùng hệ thống dò xét thuộc tính của trang bị.

Rất nhanh, trước mắt hắn hiện ra giới thiệu thuộc tính của trang bị.

[ Nhẫn Huyết Thần ]

[ Chủng loại: Chiếc nhẫn ]

[ Đẳng cấp: 1 ]

[ Tấn công: 1 ]

[ Hút máu: 1% ]

[ Vòng Huyết Thần: Hiệu ứng bị động, cung cấp cho người đeo và đồng đội mỗi giây 1% lượng hồi phục giới hạn sinh mệnh. ]

[ Thăng cấp cần thiết lượng máu hút: 1 điểm. ]

...

Sau khi Diệp Trần nhìn thấy thuộc tính của trang bị, hắn đột nhiên kinh ngạc.

"Đầu tiên là [ Bia đá Huyết Thần ], sau là [ Nhẫn Huyết Thần ], chẳng lẽ những trang bị không có phẩm chất này là một bộ đồ sao?"

"Hơn nữa, còn là Huyết Thần đồ bộ!"

Diệp Trần nhanh chóng phát hiện, [ Vòng Huyết Thần ] - kỹ năng bị động này là một hào quang tự động hồi máu vô cùng kinh người!

Phải biết rằng, trong tất cả các chức nghiệp trên toàn thế giới, ngoại trừ chức nghiệp Mục sư có thể hồi máu ra, tất cả các chức nghiệp khác đều không có kỹ năng hồi máu.

Càng không có kỹ năng hào quang hồi máu!

Hiệu ứng bị động của [ Nhẫn Huyết Thần ] đã có chút nghịch thiên và khoa trương.

Chỉ cấp 1 thôi mà tốc độ hồi phục đã là 1% mỗi giây.

Diệp Trần đột nhiên có chút hiếu kỳ, nếu hắn nâng cấp đẳng cấp của [ Nhẫn Huyết Thần ] lên, hiệu quả bị động này rốt cuộc có thể tăng lên bao nhiêu?

Dù sao Diệp Trần vừa nãy đã nhận được 100 vạn máu.

Hắn hiện tại là "dày ví" nên không tiếc tay.

Trực tiếp vung tay lên, nâng cấp [ Bia đá Huyết Thần ] và [ Nhẫn Huyết Thần ] một mạch lên cấp 15.

Đó cũng là giới hạn đẳng cấp cao nhất hiện tại của hắn, đủ khả năng đeo trang bị ở giới hạn đẳng cấp cao nhất.

Đợi đến khi Diệp Trần nâng cả hai trang bị lên cấp 15, hắn phát hiện giới hạn máu của mình giảm đi 25 vạn!

Nhưng hai kiện trang bị lại nhận được sự tăng cường không tầm thường.

Diệp Trần lần nữa kiểm tra thuộc tính của hai kiện trang bị.

[ Bia đá Huyết Thần ]

[ Chủng loại: Ma pháp thạch ]

[ Đẳng cấp: 15]

[ Tấn công: 15 ]

[ Hút máu: 15% ]

[ Huyết Thần Giáng Lâm: Với cái giá phải trả là tiêu hao 20% lượng máu của bản thân, triệu hồi Huyết Thần Giáng Lâm, bám vào cơ thể. Trong thời gian phụ thể, nhận được 250% lực tấn công, 250% tốc độ đánh, 25% tỷ lệ bạo kích, 250% sát thương bạo kích, nhưng lực phòng ngự giảm 80%, kéo dài 1 phút. Thời gian hồi chiêu: 24 giờ. ]

[ Thăng cấp cần thiết lượng máu hút: 42000. ]

[ Nhẫn Huyết Thần ]

[ Chủng loại: Chiếc nhẫn ]

[ Đẳng cấp: 15 ]

[ Tấn công: 15 ]

[ Hút máu: 15% ]

[ Vòng Huyết Thần: Hiệu ứng bị động, cung cấp cho người đeo và đồng đội mỗi giây 5% lượng hồi phục giới hạn sinh mệnh. ]

[ Thăng cấp cần thiết lượng máu hút: 42000. ]

...

Diệp Trần thỏa mãn gật đầu.

"Mặc dù mất đi 25 vạn giới hạn máu, hiện tại lượng máu chỉ còn lại 97 vạn.”

"Nhưng 97 vạn máu đã là quá đủ để mình dùng."

Hôm nay, Diệp Trần thu hoạch được rất nhiều.

Bộ Huyết Thần đã được hắn góp nhặt hai kiện.

Diệp Trần càng thêm mong đợi, nếu hắn có thể thu thập hoàn toàn bộ Huyết Thần, vậy hắn có thể trở thành Huyết Thần thực sự hay không?

Sau đó, Diệp Trần vui vẻ đi ngủ nghỉ ngơi.

Mấy ngày nay hắn vẫn luôn bận rộn, thật không dễ dàng mới tìm được thời gian nghỉ ngơi.

Mặc dù hiện tại vẫn là ban ngày, nhưng Diệp Trần dự định ngủ một giấc cho đã.

Không biết ngủ bao lâu, Diệp Trần chậm rãi tỉnh lại, sau khi tỉnh dậy, hắn nhìn điện thoại.

Có rất nhiều cuộc gọi nhỡ và tin nhắn.

Khi cầm điện thoại lên xem, hắn chợt phát hiện có một cuộc gọi từ Thạch Kiến Nhân.

Hơn nữa, sau khi gọi không được, Thạch Kiến Nhân còn gửi tin nhắn cho hắn.

Nội dung tin nhắn rất đơn giản: "Lâm Thanh Mộng xảy ra chuyện!"

Thấy tin nhắn này, Diệp Trần cau mày, lập tức gọi lại cho Thạch Kiến Nhân.

Thạch Kiến Nhân thấy cuối cùng Diệp Trần cũng nghe máy, vội vàng nói: "Diệp Trần! Cậu chết ở đâu vậy! Cuối cùng cũng nghe máy! Cậu có biết không, Lâm Thanh Mộng bị bắt cóc rồi!"

"Bắt cóc? Ai dám bắt cóc cô ấy?"

Diệp Trần lúc này không tin, không đợi Thạch Kiến Nhân nói xong, hắn trực tiếp cúp máy.

Sau đó, Diệp Trần lập tức nhắn tin, gọi điện cho Lâm Thanh Mộng.

Nhưng mặc kệ hắn làm thế nào, Lâm Thanh Mộng vẫn không trả lời tin nhắn, cũng không nghe máy.

Đột nhiên, tâm tư Diệp Trần chìm xuống.

Trong ánh mắt hắn lộ ra một tia sương lạnh đáng sợ.

Lẽ nào Lâm Thanh Mộng thật sự bị người bắt cóc sao?

Kẻ bắt cóc, chẳng lẽ là Thạch Kiến Nhân?

Diệp Trần thầm nghĩ, rồi gọi lại cho Thạch Kiến Nhân.

Thạch Kiến Nhân đoán được lý do Diệp Trần tắt máy, chắc chắn là không tin anh ta, vừa nãy đã gọi cho Lâm Thanh Mộng.