Bên ngoài, đám đông vẫn còn đang dõi theo bảng điểm của Lâm Thanh Mộng. Diệp Trần cũng vậy.
Bất chợt, Lâm Thanh Mộng nhìn thấy Diệp Trần.
Khuôn mặt cô bừng lên một nụ cười rạng rỡ.
Cô lập tức nói với các lãnh đạo và phóng viên xung quanh:
"Tôi có việc bận, xin phép đi trước."
Mọi người ngạc nhiên nhìn theo Lâm Thanh Mộng.
Cô nhanh chóng chạy về phía Diệp Trần.
Cô vui vẻ nói: "Diệp Trần, cậu đợi tớ thi xong rồi cùng về sao?"
"Cậu thi nhanh thật! Với năng lực của cậu, chắc làm bài tốt lắm nhỉ!"
"Ở đây đông người quá, chúng ta vừa đi vừa nói chuyện nhé!"
Đám đông vây xem ngẩn người.
Họ đồng loạt nhìn về phía Diệp Trần.
Lâm Thanh Mộng, hoa khôi vừa xinh đẹp vừa học giỏi, vậy mà lại chủ động đến vậy với một nam sinh trước mặt mọi người?
Sài Phong chứng kiến cảnh này, mặt mày tái mét.
Hắn nghiến răng ken két, siết chặt nắm đấm giận dữ.
Diệp Trần nhìn những ánh mắt dò xét xung quanh.
Anh gật đầu: "Vậy chúng ta đi thôi, vừa đi vừa nói."
Nói xong, hai người rời đi, chẳng thèm để ý đến ai.
Để lại một đám lãnh đạo Giang Thành và các phóng viên ngơ ngác tại chỗ.
Bao nhiêu nhân vật tầm cỡ và phóng viên đang chờ phỏng vấn Lâm Thanh Mộng.
Cô gái này lại bỏ đi như vậy sao?
Chẳng phải biến các vị lãnh đạo thành trò cười hay sao?
Một lúc sau.
Hiệu trưởng Quan Kiếm Phong vội vàng cười xòa hòa giải:
"Hai em học sinh vừa thi đại học xong, chắc đang trao đổi về bài thi thôi ấy mà! Các vị phóng viên, tôi là hiệu trưởng của các em, rất hiểu rõ về các em ấy. Mọi người có gì muốn phỏng vấn cứ hỏi tôi."
Tần Minh, chấp chính quan Giang Thành, ngẩn người một lúc rồi lắc đầu, bật cười:
"Mấy bạn trẻ bây giờ cá tính thật, nhưng cũng tốt, không bị gò bó bởi những quy tắc tầm thường, như vậy sau này mới có thể vươn xa hơn."
Bạch Lũng, giám sát thi đại học, cũng cười gật đầu:
"Chúc mừng Tần chấp chính! Lần này, Giang Thành của các người có thể thu hoạch được hai thí sinh đỉnh cấp đấy!"
"Một người được quốc gia xếp vào danh sách bí mật, thí sinh đầu tiên vượt qua kỳ thi đại học độ khó địa ngục."
"Một người khác trong quá trình thi đại học lại bất ngờ thức tỉnh nghề ẩn Lâm Thanh Mộng. Theo tôi đoán, thành tích của Lâm Thanh Mộng có cơ hội lọt top mười toàn cầu!"
Tần Minh cười toe toét.
Ông còn cố tình tỏ vẻ phiền muộn:
"Haizz, Lâm Thanh Mộng thi tốt như vậy là chuyện đã được dự đoán trước rồi, dù sao gia thế nhà em ấy phi phàm, lại thêm em ấy học hành chăm chỉ nữa."
"Ngược lại, Diệp Trần được quốc gia che giấu tung tích kia, phần công lao này tôi không vớt được chút nào!"
"Tôi phải tìm cớ gì đó để đưa chút lợi lộc cho cậu ấy mới được. Các anh giúp tôi nghĩ xem, nên lấy lý do gì thì hợp lý?"
Bạch Lũng khoát tay: "Tự anh nghĩ đi, thi đại học kết thúc rồi, đây là lúc bận rộn nhất đấy. Toàn bộ bài thi của thí sinh tôi đều phải chấm lại một lượt, sau đó còn phải đánh giá điểm thể hiện cho các em ấy nữa."
Tần Minh cười gật đầu: "Vất vả cho anh rồi, Bạch giám sát."
...
Thời gian công bố điểm thi đại học là một tháng sau.
Đối với không ít học sinh, khoảng thời gian trước khi có điểm thi là một giai đoạn đầy gian nan.
Nhưng cũng có người có mục tiêu hết sức rõ ràng.
Thi đại học vừa kết thúc.
Họ đã chuẩn bị sẵn sàng để thực hiện nhiệm vụ đột phá cấp 10.
Nhưng cũng có người đang suy nghĩ, có nên học lại một năm hay không?
Thông qua việc học lại, họ hy vọng năm sau có thể thi đỗ vào trường đại học mơ ước.
Giờ phút này, Diệp Trần và Lâm Thanh Mộng đang sóng vai bước đi dưới ánh mắt ngưỡng mộ của vô số người.
Lâm Thanh Mộng luôn chủ động với Diệp Trần, không chút giấu giếm sự nhiệt tình của mình.
"Diệp Trần, cậu thật sự rất lợi hại, sao cậu biết đề thi đại học năm nay là gì vậy? Tớ làm theo lời cậu nói, chiến đấu một đường rất thoải mái, với lại tớ gặp may, vô tình tìm được một bia đá thức tỉnh, giúp tớ thành công chuyển chức [Tinh Mộng Tiên Pháp]."
Diệp Trần cười, không giải thích quá nhiều về một số vấn đề.
Anh nói: "Chúc mùng cậu nha, lần này thì đại học, cậu được 700 điểm chắc không thành vấn đề! Lần này chắc không có gì phải tiếc nuối nữa."
"Tiếc nuối? Tiếc nuối gì cơ?"
"À không có gì, đúng rồi, thi đại học xong cậu có dự định gì không?"
"Đương nhiên là chuẩn bị đi cùng cậu đánh [Đường Ống Ngầm] độ khó địa ngục rồi! Cậu đã cá cược với Sài Phong, tớ nhất định phải giúp cậu!"
Lâm Thanh Mộng tự tin vung nắm đấm nhỏ nhắn về phía Diệp Trần.
Cô cười híp mắt nói: "Thực lực của tớ mạnh hơn nhiều rồi đấy! Hay là tớ thể hiện cho cậu xem một ít nhé?"
Nói xong, Lâm Thanh Mộng định vung pháp trượng trước mặt mọi người.
Diệp Trần thấy những ánh mắt kỳ lạ của những người xung quanh.
Anh vội ngăn cản: "Đừng, sau này vào phó bản cậu có nhiều cơ hội thể hiện lắm. Cậu thể hiện bây giờ, lỡ dọa người khác sợ thì sao."
Lâm Thanh Mộng hậm hực thu pháp trượng về.
Sau đó cô sốt sắng nhìn Diệp Trần.
"Diệp Trần! Khi nào chúng ta đi phó bản vậy? Hay là đi làm nhiệm vụ đột phá cấp độ trước đi? Dạo gần đây tớ nghiên cứu về phó bản [Đường Ống Ngầm], cấp độ cao nhất được phép bước vào là cấp 15, có thể nhận được phần thưởng và ghi chép thủ sát."
"Nếu chúng ta cùng lên cấp 15, vậy đẳng cấp sẽ càng cao, thuộc tính cũng càng mạnh, như vậy tỷ lệ qua cửa cũng tăng lên đáng kể."
Nhưng Diệp Trần lắc đầu từ chối.
"Không được, cấp 15 sẽ không có cơ hội kẹt cấp nữa, lỡ như chúng ta không thể qua cửa phó bản độ khó địa ngục một lần, đợi đến khi đẳng cấp lên 16, vậy phần thưởng của phó bản đó sẽ không còn liên quan gì đến chúng ta nữa."
"Đúng ha! Diệp Trần thông minh thật, tớ lúc nào cũng chậm tiêu."
Diệp Trần bật cười.
Kiếp trước anh ít tiếp xúc với Lâm Thanh Mộng, không ngờ rằng cô hoa khôi này lại có một mặt đáng yêu đến vậy.
Đột nhiên, điện thoại của Lâm Thanh Mộng vang lên.
Cô cầm điện thoại, xin lỗi Diệp Trần:
"Diệp Trần, tớ nghe điện thoại chút nha, cậu đợi tớ ở đây nhé!”
Nói xong, Lâm Thanh Mộng chạy đến một bên nghe điện thoại.
Trong lúc Diệp Trần chờ đợi.
Một đám khách không mời mà đến tiến lên bao vây anh.
Không ngoài dự đoán, lại là đám người Sài Phong.
Sài Phong sắc mặt vô cùng khó coi.
Đặc biệt là khi hắn vừa nhìn thấy Diệp Trần và Lâm Thanh Mộng sóng vai cùng nhau.
Trong lòng hắn tức đến nghẹn thở.
"Diệp Trần! Thi đại học xong, gan của mày lớn hẳn ra nhỉ, trước mặt mọi người không hề kiêng dè quan hệ với Lâm Thanh Mộng đúng không?"
Diệp Trần lạnh lùng nhìn đối phương: "Tôi và cô ấy quan hệ thế nào? Có gì cần phải kiêng kỵ? Cũng không phải chuyện gì mờ ám."
Nghe đến đây, Sài Phong càng thêm tức giận.
Hắn nghiến răng nghiến lợi nhìn chằm chằm Diệp Trần: "Mày biết rõ tao đang theo đuổi Lâm Thanh Mộng, mày còn dám đi gần cô ấy như vậy, mày muốn chết phải không?"
Nói xong, đám người của Sài Phong từ bốn phương tám hướng xúm lại vây quanh Diệp Trần.
Diệp Trần bị đám người này bao vây.
Nếu là Diệp Trần của kiếp trước, anh sẽ chọn cách nhẫn nhịn cho xong chuyện.
Nhưng ở kiếp này, thanh máu chính là vốn liếng lớn nhất của anh.
Ngay cả BOSS vạn máu cũng không thể khiến anh chịu thua.
Chỉ bằng một đám nhóc con trước mặt sao?
Giọng nói của Diệp Trần trở nên vô cùng kiên định.
"Đúng là tôi đi gần với cô ấy, cậu làm gì được tôi?"
