Logo
Chương 52: Bán BOSS vật liệu, kiếm nhiều tiền

Diệp Trần và Lâm Thanh Mộng đến trước cửa "Tiệm Thu Mua Thanh Phong".

Lâm Thanh Mộng quay đầu nhìn về hướng Liễu Trúc Huyên, tò mò hỏi: "Trần ca! Liễu Trúc Huyên hình như đi với một đám người rồi."

"Ai?"

"Cái đám mà chúng ta gặp trước khi vào phó bản ấy, người cầm đầu tên là Thương ca."

"À, cô ta tự nguyện đi hay bị ép?"

"Hình như là tự nguyện đi theo họ.”

"Vậy kệ cô ta."

Diệp Trần bước vào "Tiệm Thu Mua Thanh Phong", ngồi sau quầy là một ông chủ đeo dây chuyền vàng to tướng.

Thấy Diệp Trần còn trẻ như vậy, ông chủ tỏ vẻ không mấy hứng thú.

Ở đây, ông ta chủ yếu thu mua và bán lại cho học sinh.

Mấy học sinh này vào phó bản nhặt nhạnh được chút vật liệu còm cõï, liền chạy đến đây bán kiếm tiền.

Vì số lượng ít ỏi, nên ông chủ thường không mặn mà.

"Lão bản, tôi muốn bán ít vật liệu."

Ông chủ vừa chơi điện thoại, vừa hờ hững đáp: "Vật liệu quái thường thì giá chung một: một tiền vàng một món. Cậu cứ lấy ra, vứt vào cái sọt kia, rồi đếm xem có bao nhiêu là được."

Diệp Trần nói: "Tôi không có vật liệu quái thường."

Nghe vậy, ông chủ đột ngột buông điện thoại, ngạc nhiên nhìn Diệp Trần.

"Vậy cậu đến đây bán cái gì?"

Lúc này, Lâm Thanh Mộng lấy chiếc nhẫn trữ vật ra, đổ ụp một đống lớn vật liệu xuống đất.

Nhìn thấy chiếc nhẫn trữ vật, ông chủ lập tức vứt điện thoại, vội vàng đứng bật dậy.

Người có nhẫn trữ vật, chắc chắn không phải hạng tầm thường!

Khi ông chủ nhìn thấy đống vật liệu, mắt ông ta trợn tròn, miệng há hốc không khép lại được.

"Má ơi! Toàn là vật liệu rớt ra từ BOSS! Vảy cá lặn xám, xương cá lặn xám, tinh chất độc cóc, da độc cóc..."

Ánh mắt ông chủ nhìn Diệp Trần thay đổi ngay lập tức.

Nụ cười tươi rói nở trên môi.

"Cậu nhóc, cậu kiếm đâu ra lắm vật liệu BOSS thế?"

"Đánh BOSS mà có."

"Ấy... Ý tôi là, phó bản độ khó tinh anh, làm sao có thể rớt ra vật liệu BOSS xịn thế này?"

Lúc này, Lâm Thanh Mộng cười khúc khích giải thích: "Lão bản, chúng tôi đánh độ khó ác mộng, nên vật liệu rớt ra phẩm chất tốt hơn nhiều."

Nghe vậy, mặt ông chủ ngây ra như phỗng.

"Cái gì? Hai đứa học sinh các cậu đánh độ khó ác mộng? Các cậu đùa tôi đấy à!"

Lâm Thanh Mộng cười bất lực: "Lão bản, ông cứ xem xét giúp chúng tôi, xem bán được bao nhiêu tiền đi.”

Vật liệu của cô và Diệp Trần đều ở đây cả.

Lúc này, ông chủ vội lấy từ trong ngăn kéo ra một cái kính lúp hình thù kỳ dị.

Trông nó giống kính lúp, nhưng thực tế là [Kính Lúp Giám Định].

Năng lực lớn nhất của nó là xem xét thuộc tính và phẩm chất vật liệu.

Ông chủ cầm [Kính Lúp Giám Định] soi lần lượt từng món vật liệu.

Ông ta liên tục kêu lên kinh ngạc: "Trời ơi! Vảy cá lặn xám phẩm chất tận 91, còn xịn hơn cả vảy cá lặn xám tốt nhất trong tiệm của tôi!"

"Má ơi! Tinh chất độc cóc này phẩm chất lại là 92, đây quả thực là cực phẩm trong cực phẩm! Mà các cậu lại còn có tận 3 cái mang ra bán!"

"Quá kinh khủng, cái cánh vua dơi này mà cũng rớt ra được? Tôi làm ăn ở đây bao nhiêu năm rồi, còn chưa từng thấy ai có cái này! Tỉ lệ rớt đồ thấp quá, hiếm có quá!"

Diệp Trần và Lâm Thanh Mộng nghe ông chủ vừa kinh ngạc, vừa chửi, vừa khen, mất đến mười phút.

Ông ta kinh ngạc tột độ nhìn chằm chằm hai người.

"Tôi không muốn lừa dối các cậu, cũng không muốn làm ăn chộp giật, nói thật với các cậu, những vật liệu này quý quá, tiệm của tôi không nuốt nổi nhiều như vậy."

Lâm Thanh Mộng ngớ người: "Vậy phải làm sao bây giờ ạ?"

Diệp Trần đột nhiên cười nói: "Ông không nuốt nổi, nhưng ông có liên lạc với đồng nghiệp mà, ông có thể gọi họ đến mua. Rồi ông lại kiếm thêm được một khoản tiền giới thiệu."

Nghe vậy, ông chủ kinh ngạc nhìn Diệp Trần.

"Cậu nhóc, sao cậu hiểu rõ thế? Mấy bí mệt nghề nghiệp này, cậu biết hết cả rồi à, ha ha!"

Kiếp trước, Diệp Trần từng bị thương nhân gian xảo lừa cho thảm hại, nên mới thấm thía đạo lý!

Khi đó anh không hiểu, cứ đánh được vật liệu tốt là đem đi bán kiếm tiền.

Kết quả bị thương nhân gian xảo lừa cho một trận, khiến anh mất ít nhất tám phần lợi nhuận!

"Bệnh lâu thành lương y", nên giờ Diệp Trần đã hiểu.

Chỉ cần ông chủ này có ý định lừa anh, ra giá không hợp lý.

Diệp Trần sẽ nhìn thấu ngay lập tức.

Sau đó, ông chủ bắt đầu gọi điện thoại.

Sau một hồi thao thao bất tuyệt, mặt mày hớn hở, ông ta vui vẻ nhìn Diệp Trần: "Cậu nhóc, hai người cứ ngồi uống trà đi, lát nữa người ta đến ngay!"

Rất nhanh, một đám ông chủ ùa vào tiệm.

Họ vừa bước vào, đã nhìn thấy đống vật liệu rực rỡ sắc màu trên mặt đất.

Đám người này lập tức chấn kinh.

"Cmn! Thật sự có người đào được mỏ vật liệu à!"

"Làm bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên tôi thấy có người kiếm được nhiều vật liệu BOSS hiếm có thế này!"

"Nhiều vật liệu trên thị trường có muốn cũng không mua được!"

"Dù sao [Hang Động Ai Oán] cấp thấp quá, người cấp cao thì đi cày phó bản độ khó cao rồi, mà do chênh lệch cấp bậc nên không rớt đồ được, còn người cấp thấp thì trang bị cùi bắp quá, đánh không lại [Hang Động Ai Oán] độ khó cao."

Rất nhanh, đám ông chủ với ánh mắt nóng rực vây quanh Diệp Trần.

Họ xoa xoa tay hưng phấn, thận trọng hỏi: "Cậu còn là học sinh cấp ba à?"

"Vừa thi đại học xong."

"À, vậy là sắp thành sinh viên đại học rồi! Chúc mừng cậu tốt nghiệp cấp ba nhé! Mấy món đồ này đúng là xịn thật, chúng tôi cứ theo giá thị trường mà thu nhé."

Diệp Trần gật đầu, im lặng nghe đám người này ra giá.

Nhờ trí nhớ kiếp trước, Diệp Trần hiểu khá rõ về giá cả của mấy loại vật liệu này.

Một thương nhân ra giá trước: "Cậu có 3 tinh chất độc cóc, tôi mua hết! Mỗi cái 10 vạn tiền vàng, tổng cộng là 30 vạn, thế nào?"

Nghe vậy, Lâm Thanh Mộng lộ vẻ kinh ngạc.

"Trời ạ! Trần ca, chúng ta đi phó bản, lại kiếm được nhiều tiền thế sao?"

Diệp Trần nghe thấy Lâm Thanh Mộng nói, liền cười: "Phải biết rằng, trên đời này có mấy ai có vận may biến thái như cậu đâu."

Lâm Thanh Mộng nghe Diệp Trần khen mình, đột nhiên đỏ mặt cười.

Dù gia cảnh Lâm Thanh Mộng tốt, lại có tiền, nhưng dù sao đó không phải tiền do chính cô kiếm được.

Do đó, khi cô tự mình cảm nhận được toàn bộ quá trình vào phó bản, đánh vật liệu, rồi bán lấy tiền.

Cô dường như thích cái cảm giác tự lực cánh sinh kiếm tiền này.

Đối mặt với mức giá trên trời 10 vạn, đám thương nhân này cho rằng có thể dễ dàng lấy được vật liệu trong tay học sinh cấp ba.

Nhưng họ không ngờ rằng, Diệp Trần là một lão làng.

Anh không chút khách khí từ chối: "Ông ra giá thấp quá! Tôi không bán!"

Câu nói này vừa thốt ra, Diệp Trần làm đám thương nhân giật mình.

Người vừa ra giá vội vàng hỏi: "Tôi ra thấp à? 10 vạn tiền vàng, đó là cả năm lương của rất nhiều người đấy! Chẳng lẽ tôi ra giá thấp sao?"