//
******
【 Đinh! Chúc mừng kí chủ nghiền nát trứng vĩnh trị, nhận được 0.001 vạn điểm kinh nghiệm 】
【 Đinh! Chúc mừng kí chủ nghiền nát trứng vĩnh trị, nhận được 0.001 vạn điểm kinh nghiệm 】
[ Đinh! Chúc mừng kí chủ nghiền nát trứng vĩnh trị, nhận được 0.001 vạn điểm kinh nghiệm ]
【......】
“Kiệt kiệt kiệt!”
Kamyu ra tay cực nhanh, chân cứ như súng máy điên cuồng đá liên hồi, chẳng mấy chốc điểm kinh nghiệm đã đầy ắp.
Khi dễ kẻ yếu, ức hiếp kẻ hèn vốn là sở trường của hắn.
Trong lòng hắn càng thêm hả hê khi nghĩ đến việc trước hết giết Momosuke, sau đó mới đến lượt Vương Luffy.
“Gào gào gào!”
Momosuke miệng kêu thảm thiết, nhưng trong lòng từ tuyệt vọng ban đầu đã le lói một tia hy vọng.
Không sai!
Chính là hy vọng!
Hắn nhận ra rằng dù bị tấn công liên tục, kẻ tự xưng là thuộc hạ của Kaido này lại không trực tiếp lấy mạng hắn. Hơn nữa, đối phương còn có năng lực tái sinh kỳ lạ, việc bị đánh bầm dập cũng không phải là chuyện không thể đảo ngược.
Điều này khiến hắn cảm thấy, người trước mắt nhất định muốn đạt được điều gì đó từ hắn.
“Bịch!”
Momosuke quỳ xuống.
“Đừng giết ta! Xin đừng giết ta! Chỉ cần ngươi không giết ta, ta sẽ cho ngươi mọi thứ!”
Tài bảo, địa vị, thậm chí là vị trí tướng quân đời đời truyền lại của gia tộc Kozuki.
Trước bờ vực cái chết, Momosuke vội vàng hứa hẹn đủ điều!
Hắn đoán rằng đối phương nhận ra mình, tám phần mười là người của Wano Quốc.
Mà người Wano Quốc thì không ai có thể thờ ơ trước những thứ này.
“Bốp!”
Kamyu thẳng chân đá tới, trong lòng không khỏi bật cười. Giờ Wano Quốc là của Orochi! Người thực sự nắm quyền là Kaido. Gia tộc Kozuki của ngươi còn có gì mà cho được?
Còn hắn, một Thiên Long Nhân cao quý, thiếu gì của cải và địa vị chứ?
“Đúng rồi, nữ nhân! Ta còn có thể cho ngươi nữ nhân, ta có một muội muội......” Momosuke vội vàng che hạ bộ, rên rỉ thảm thiết như vịt đực bị cắt tiết.
“Hửm?”
Nghe vậy, động tác tấn công của Kamyu khựng lại một chút.
“Ra là hắn muốn nữ nhân!”
Momosuke thấy vậy, trong lòng thầm mừng rỡ.
Cảm thấy mình có thể không phải chết nữa rồi.
Chỉ cần dâng muội muội cho hắn là được.
Hắn vội vàng nói: “Chỉ cần ngươi tha cho ta một mạng, ta sẽ viết thư. Ta sẽ bảo muội muội đi theo ngươi! Ngươi muốn làm gì thì làm!”
“Ô”
Kamyu nhíu mày, tò mò hỏi: “Nếu muội muội ngươi còn sống thật. Sau khi lớn lên, dựa vào đâu mà nàng sẽ nghe lời ngươi?”
“Huynh trưởng như cha, nàng phải nghe ta.” Momosuke nói năng hùng hồn.
“Nhưng ngươi và nàng là anh em ruột, ngươi thật sự nhẫn tâm dâng nàng cho ta?”
Kamyu lại nhíu mày, cười nhăn nhở: “Ngươi không sợ ta chơi chết nàng sao? Ta là một kẻ biến thái đấy.”
Bịch!!
Momosuke lại quỳ sụp xuống đất, dập đầu lia lịa, rồi chân thành nói:
“Kozuki Hiyori đi theo ngài, dù bị ngài chơi đến chết, đó cũng là vinh hạnh của nàng......”
“Ngài muốn đưa nàng vào kỹ viện, đó cũng là hạnh phúc của nàng.”
Khi Momosuke nói những lời này, trong sâu thẳm nội tâm hắn thoáng hiện lên hình ảnh Hiyori.
Nhưng chỉ là thoáng qua! Rồi lập tức tan biến.
Hắn chẳng mảy may day dứt!
Hắn là ai, hắn là con trai của Kozuki Oden, là người thừa kế hợp pháp vị trí tướng quân của Wano Quốc! Hắn cảm thấy dùng một người phụ nữ đổi lấy mạng sống của mình thì quá hời đi chứ!
“Tốt!” Kamyu hét lớn một tiếng.
“Vâng.”
Momosuke lập tức mừng rỡ, vừa ngẩng đầu lên, đã thấy một nắm đấm đập thẳng vào mặt!
Oành!
Momosuke chết!
【 Đinh! Chúc mừng kí chủ tiêu diệt Momosuke, nhận được 0.001 vạn điểm kinh nghiệm 】
“Sao ít vậy?”
Kamyu không nhịn được chủi thề.
【 Kí chủ đại nhân, không ít đâu ạ! Toàn bộ dồn vào nửa lạng thịt kia rồi. 】
“Ra là vậy, xem ra cũng được đấy.”
Kamyu gật đầu, rồi nói: “Hệ thống, biên tập lại đoạn vừa rồi đi!”
【 Vâng! Kí chủ đại nhân!】
Kamyu thầm mừng rỡ, ban đầu hắn định quay lại cảnh mình đánh Momosuke để khi nào bực mình thì lôi ra xem.
Ai ngờ lại chứng kiến màn Momosuke bán em cầu vinh này?
À không, phải gọi là bán muội cầu vinh mới đúng.
Hắn đang nghĩ, việc này có thể khiến hai anh em trở mặt thành thù.
Thử nghĩ xem, Hiyori khổ sở cố thủ 20 năm, kết quả phát hiện người anh trai mà mình đau khổ chờ đợi lại là cái loại này!
Bán cha, bán nước, bán tiết tháo. Ngay cả cô em gái ruột cũng bán.
Cảm giác đó...
Chậc chậc...
“Đúng rồi, phi tang diệt tích!”
Kamyu nghĩ vậy, lập tức dùng hỏa táng để thủ tiêu chứng cứ.
Sau đó, vì tôn trọng người đã khuất, hắn tốn không ít công sức để tìm một cái ao phân.
“Haizz, đứa trẻ đó chết rồi, chết đói.”
Trở lại phòng bánh quy, Kamyu thở dài một tiếng, ra vẻ vô cùng bi thương.
“Nhưng các em yên tâm, ta đã hỏa táng cậu ta rồi. Ta sẽ chôn cất cậu ta thật tốt.”
“Anh trai, không sao đâu ạ.”
Bọn trẻ ở phòng bánh quy ngược lại rất bình tĩnh, chúng vốn chẳng có mối liên hệ gì với Momosuke.
“Vẫn là chết đói sao?”
Cô bé duy nhất từng nói chuyện nhiều với Momosuke cũng chỉ thở dài một tiếng, tỏ vẻ đã sớm đoán trước.
“Nhắc mới nhớ, Mansherry và Anna cũng sắp sinh rồi.”
Sau khi thu xếp ổn thỏa cho lũ trẻ, Kamyu chợt tò mò.
Dòng dõi lai giữa người và tộc Dwarves sẽ có hình dáng gì nhỉ? “Đợi giải quyết xong Vương Luffy, sẽ đưa hai nàng đến vương quốc Loulou sinh con. Rồi nạp thiếp sinh con, nạp thiếp sinh con nữa.....”
“Báo, báo cáo!”
Đúng lúc này, một tên lính Hải Quân truyền tin vội vã chạy tới.
“Chuyện gì?” Kamyu hỏi.
“Báo cáo Kamyu thánh đại nhân......”
Tên lính Hải Quân truyền tin thuật lại chỉ tiết rằng cựu Đô Đốc Zephyr đã xây ra xung đột với nhóc Mũ Rơm.
“Tốt! Tốt!”
Nghe xong, Kamyu liên tục gật đầu hài lòng.
Mọi thứ đều đang diễn ra đúng theo kịch bản.
Chẳng bao lâu nữa, Luffy sẽ có trận chiến cuối cùng với Zephyr, sử dụng hết cái buff chó má kia!
Sau đó đặt chân lên Punk Hazard, rồi sẽ bị Kamyu dẫn đại quân đến tiêu diệt!
“Hửm?”
Đúng lúc này, Kamyu lại nhíu mày.
Hắn phát hiện sắc mặt của nhiều Trung Tướng hiện giờ có vẻ không ổn, liền hỏi: “Các ngươi muốn đi gặp Zephyr sao?”
“Không cần, không cần đâu ạ!”
Các Trung Tướng đồng thanh từ chối, vẻ mặt rất kỳ lạ.
“Hả?”
Kamyu rất khó hiểu, hắn nhớ khi Zephyr chết bọn họ đều khóc lóc thảm thiết mà!
“Thưa ngài Krold Kamyu thánh đại nhân.”
“Thực ra chúng tôi cũng rất muốn gặp thầy một lần cuối, chỉ là......”
Một vị Hải Quân Trung Tướng thở dài, không kìm được mà nói ra nỗi lo lắng.
Họ là Hải Quân, còn Zephyr giờ đang muốn hủy diệt thế giới, chắc chắn là kẻ địch. Đã là Hải Quân, gặp kẻ địch, sao có thể không ra tay?
Họ không muốn phụ lòng thầy!
Nhưng đồng thời cũng không thể phụ lòng "Chính nghĩa" trên vai.
Cho nên, họ thà không gặp thầy một lần cuối, cũng không muốn ra tay đánh nhau với thầy.
Nói đến, họ còn phải cảm ơn Kamyu đã điều động họ đi, như vậy họ sẽ không phải chiến đấu với Zephyr.
