“Cái gì?!”
Mắt Karasu trợn trừng, to như mắt trâu. Đầu óc hắn trống rỗng, nhất thời không biết phương hướng.
“Đại nhân!”
Thừa tướng không để ý đến phản ứng của Karasu.
Ông ta chậm rãi tiến về phía dưới hoàng cung, tay cầm Den Den Mushi phát thanh, lớn tiếng nói: “Ta là Thừa tướng của vương quốc Loulan! Không phải tân vương đăng cơ lần này!”
Âm thanh của Thừa tướng truyền qua sóng phát thanh, vang vọng khắp thành Loulan.
“Cái gì!?”
Cư dân Loulan đồng loạt lộ vẻ kinh ngạc giống hệt Karasu.
Thừa tướng mỉm cười, chậm rãi nói: “Ta sớm đã biết Cựu Vương sẽ ám sát tân vương, vì sự an toàn của tân vương nên...”
“...”
Thừa tướng tường tận giải thích đầu đuôi câu chuyện. Thậm chí chi tiết đến mức hơi dài dòng, có vẻ cố ý.
Thừa tướng đang cố tình làm vậy.
Ông ta vừa thu hút sự chú ý của quân cách mạng trong bóng tối, vừa cố gắng kéo dài thời gian! Để Hải quân dần dần siết chặt vòng vây.
“Thì ra là vậy, chúng ta đã hiểu lầm Thừa tướng!”
“Thừa tướng luôn luôn trung thành tuyệt đối, sao có thể soán vị tự lập chứ?”
“Nói mới nhớ, lễ đăng cơ này vốn dĩ quá vội vàng, hơn nữa quy cách lại thấp nhất! Suy nghĩ kỹ một chút thì sẽ thấy ngay có vấn đề.”
“Không sai!”
“Haizz, lúc nãy chúng ta còn không tin Thừa tướng.”
“Đáng giận! Tất cả là tại Cựu Vương và đám Mũ Rơm!”
Nghe xong lời Thừa tướng, toàn thành Loulan xôn xao.
Không ít người hối hận vì đã không tin vào lòng trung thành của Thừa tướng. Đồng thời, họ càng thêm căm ghét lão quốc vương và đám Mũ Rơm – những kẻ gây ra trò hề này.
Những người dân ban đầu rời đi vì tin "Thừa tướng soán vị" lại một lần nữa kéo nhau trở lại. Họ thức thời, chọn những vị trí an toàn để đứng.
“Thì ra Thừa tướng không phải tân vương!!”
Lúc này, cả quân cách mạng lẫn đám Mũ Rơm đều lộ vẻ vui mừng khi nghe lời Thừa tướng.
“Vấn đề đã được giải quyết.”
Karasu thầm gật đầu, nhớ đến người vệ binh hôm qua. Khi hắn cùng Thừa tướng trò chuyện, vị quốc vương thật sự ở bên cạnh không hề có phản ứng gì.
Rõ ràng thái độ của ông ta là muốn giao hảo với quân cách mạng.
Nếu muốn giao hảo, chắc chắn ông ta sẽ nể mặt họ, không truy cứu trách nhiệm của đám Mũ Rơm.
“Tốt! Tốt!”
Đám Mũ Rơm liên thanh gật đầu.
Họ luôn cảm thấy Thừa tướng nhắm vào họ chỉ vì họ mang tiếng "Buôn người cá".
Nên lúc nào ông ta cũng cố tình gây khó dễ cho họ.
Bây giờ tân vương không phải là Thừa tướng, mà là vị minh quân trong lời đồn! Thêm vào đó, ông còn cải tạo lại đất nước cho phụ nữ.
Họ tin rằng vị vua này nhất định sẽ minh xét và trả lại sự trong sạch cho họ!
“Thừa tướng Loulan, ngươi không làm chủ được!
Usopp ngẩng đầu, chỉ thẳng vào Thừa tướng và lớn tiếng nói: “Vậy ngươi mau bảo quốc vương của các ngươi ra đây làm chủ, trả lại công đạo cho bọn ta!”
“Ha ha.”
Thừa tướng cười, không nói gì, chỉ cung kính nhìn lên phía cổng hoàng cung.
Đám Mũ Rơm, quân cách mạng và tất cả người dân Loulan cũng dõi mắt theo Thừa tướng.
Và rồi, họ thấy –
Một bóng dáng trẻ tuổi, tuấn tú từ xa chậm rãi tiến đến.
Người đó giơ cao ấn tín của vương quốc Loulan: “Ta là Quốc vương Loulan!”
“Quả nhiên không sai! Đúng là quốc vương!”
Karasu vui mùng thốt lên, dù bóng người kia có mang theo mặt nạ. Nhưng hắn chắc chắn không nhận nhầm, người đó chính là người vệ binh đã nói chuyện cùng Thừa tướng hôm qua.
Trong lòng hắn vô cùng mừng rỡ, thầm nghĩ thuật nhận diện người quen của mình lại tiến bộ!
“Hả?!!”
Ivankov trong bóng tối run lên bần bật khi nhìn thấy quốc vương Loulan. Lòng hắn thót lại, một cảm giác bất an khó hiểu trào dâng.
Hắn nheo mắt.
Cảng nhận ra quốc vương Loulan trên cổng thành có v đã gặp ở đâu đó, nhưng không thể nhớ ra.
“Hả???”
Đám Mũ Rơm cũng vậy, quốc vương Loulan trước mắt dù mang mặt nạ, nhưng vẫn mang đến cho họ một cảm giác quen thuộc!
Thình thịch!
Thình thịch!
Tim họ bắt đầu đập mạnh, một nỗi bất an khó giải thích tự nhiên sinh ra.
“Ta là Quốc vương Loulan!”
Kamyu dậm chân xuất hiện, lại hét lớn một tiếng, đã đứng trên tường thành.
Hắn từ trên cao nhìn xuống đám Mũ Rơm, nhìn quân cách mạng, nhìn những người dân Loulan đang hướng về hắn với vẻ sùng kính. Rồi hắn liếc nhìn đám Hải quân tinh nhuệ đang trùng trùng điệp điệp chạy đến nơi này!
Sau đó, hắn xoay ánh mắt, nhìn về phía đám Mũ Rơm, đột nhiên cười.
“Ta là tân vương Loulan.”
“Không biết các ngươi, lũ hải tặc này, muốn ta trả lại công đạo như thế nào đây?”
Kamyu cười nhẹ nhàng nói, đồng thời tháo mặt nạ xuống, lộ ra khuôn mặt quen thuộc.
“Sao có thể, lại là...”
Nhìn thấy Kamyu, tất cả thành viên băng Mũ Rơm đều cảm thấy đầu óc trống rỗng. Mọi thứ trước mắt như hư ảo, thế giới này thật không chân thực.
“AP
Đồng tử Usopp co rút kịch liệt. Hai con mắt đầy tia máu thít lại thành hai chấm đỏ, tựa như hai viên mã não nhuốm máu.
Hắn như nhìn thấy thứ đáng sợ nhất trên đời, ôm đầu tru lên.
“Hô hô ~~”
Những thành viên khác của băng Mũ Rơm cũng không khá hơn, mắt họ đờ đẫn, đầu óc choáng váng.
Không thể tin vào sự thật trước mắt!
“Hắn! Tại sao lại là hắn!!”
Đầu Ivankov trong bóng tối bỗng chốc phình to, mắt trợn trừng, to như cái vung nồi.
Hắn đã từng gặp Kamyu.
Ngày Dragon ra tay cứu đám Mũ Rơm, hắn và Sabo ở ngay bên cạnh Dragon. Và hắn cũng biết thân phận của Kamyu: Thiên Long Nhân, Krold Kamyu Thánh, con trai trưởng của gia tộc Krold.
Hắn thật sự không thể hiểu được, tại sao quốc vương Loulan lại là một Thiên Long Nhân!
"Tê......!"
“Đó chính là vị vua thật sự của chúng ta sao?”
Khán giả trên sân đồng loạt thốt lên, che giấu sự kinh ngạc của số ít người.
Ngay sau đó, họ như đã ước định từ trước, đồng loạt dừng bước! Hướng về phía Kamyu trên cổng thành cúi chào.
Trong mắt họ không giấu được về sùng kính, cất cao giọng nói.
“Quốc vương Loulan!”
“Quốc vương Loulan!”
“Quốc vương Loulan!”
Mọi chuyện dường như đang phát triển theo hướng tốt đẹp. Tân vương không phải Thừa tướng, Thừa tướng cũng không soán vị! Điều này rất quan trọng đối với một quốc gia coi trọng lễ pháp như họ.
Ngay cả Karasu lúc này cũng đang cười phấn khích.
Dù không hành lễ, hắn cũng bắt chước la lên “Quốc vương Loulan”, cảm thấy chuyện của đám Mũ Rơm lần này đã ổn thỏa!
Khung cảnh trở nên náo nhiệt.
“Chuyện gì xảy ra?”
Nhưng đột nhiên –
Mọi người cảm thấy một luồng khí lạnh ập đến.
“Đám Mũ Rơm??”
Vẻ mặt họ cứng lại, ánh mắt vô thức nhìn về phía vị trí của đám Mũ Rơm!
Luồng khí lạnh khó hiểu này phát ra từ chỗ họ.
Không! Chính xác hơn, là từ người đội mũ rơm tỏa ra!
“Tại sao lại là ngươi.”
“Tại sao lại là ngươi.”
Luffy cúi gằm mặt, miệng không ngừng lẩm bẩm.
Đột nhiên, hắn ngẩng phắt đầu lên, trợn trừng mắt quát về phía Kamyu: “Tại sao ngươi, một Thiên Long Nhân, lại là quốc vương của đất nước này!!”
...
(o_ _) hôm nay chắc là chỉ có một chương
