Logo
Chương 130: Ryoukugyu còn chưa xuất động

"Đùa nhau chắc? Đó là thiên thạch?!"

Trên đám tro tàn biến thành con quạ đen khổng lồ, Zoro và Sanji mắt tròn xoe, kinh hãi. Họ cảm thấy may mắn vì vừa sống sót trước một thứ đáng sợ đến vậy.

"Xong rồi! Xong thật rồi!"

Usopp giơ cánh tay bị thương, gào khóc.

"..."

Luffy nhìn cảnh tượng đó với ánh mắt vô hồn. Cậu chỉ còn lại chút sức lực cuối cùng, đến nói cũng không nổi.

"Ivan, giờ sao đây?" Inazuma hốt hoảng hỏi.

"Còn sao trăng gì nữa, đánh thôi!"

Ivankov lộ vẻ tuyệt vọng. Giờ họ đang bay trên không trung chẳng khác nào bia ngắm.

Hắn ta cố sức nháy mắt, tung Death Wink như mưa bão về phía thiên thạch khổng lồ.

"Cửu sơn bát hải làm một thế giới, tụ thiên giới thành 'Tiểu Thiên Thế Giới, giới này thừa ba, không ta không ngùng giả, Santoryu áo nghĩa... Ichidai Sanzen Daisen Sekai!"

"Haraniku Strike!"

"Green Star: Skull Blast Grass!"

Zoro, Sanji và Usopp cũng dốc toàn lực, tấn công dồn dập vào thiên thạch đang lao xuống.

"Vô ích thôi."

Fujitora quát lớn, rồi rút kiếm. Không gian lại rung chuyển dữ dội.

Trên bầu trời, ba chấm đỏ rực nhanh chóng lan rộng.

Ba thiên thạch nữa!!!

"Lại nữa hả?!" Zoro và Sanji run rẩy. Một cảm giác bất lực trào dâng.

"Hết thật rồi!" Usopp ngồi phệt xuống đất, biết mình cầm chắc cái chết.

"Mấy nhóc con, bám chắc vào!”

Đúng lúc này, ánh mắt Karasu lóe lên vẻ tàn nhẫn.

"Oa — Oa ——"

Vô số quạ đen từ ngực hắn ta bay ra, lao thẳng về phía ba thiên thạch khổng lồ còn lại như thiêu thân.

Ầm ầm!!

Những tiếng nổ liên tiếp vang lên. Bầy quạ đen gặm nhấm thiên thạch như châu chấu ăn lá, khiến chúng tan rã với tốc độ chóng mặt.

"Không ổn!!"

Kamyu kinh hãi. Hắn lo lắng Karasu sẽ thật sự cản được.

"Xé toạc!" Ba vệt sáng đỏ chói lòa lóe lên.

Trước mắt chỉ còn lại một màn hư vô!

"Chết rồi?"

Kamyu ngơ ngác đứng chôn chân tại chỗ, lòng trào dâng cảm xúc.

"Oa — Oa ——"

Tiếng quạ kêu từ chân trời xa vọng lại, càng lúc càng nhỏ dần.

Kết quả đã quá rõ ràng.

"Đáng ghét! Đáng ghét! Đáng ghét!"

"Ta tính toán kỹ lắm rồi, sao lại không nghĩ đến việc Ivankov có thể biến Karasu thành nữ chứ!"

Kamyu tức giận đến phát run. Hắn muốn quay ngược thời gian để tự tát vào mặt mình.

Luffy thoát chết trong gang tấc nhờ sự can thiệp của Karasu.

Điều khiến hắn không thể chấp nhận hơn cả là hắn đã từng thấy Karasu phiên bản nữ.

Sao lúc đó hắn lại không nghĩ đó là Karasu? Nếu sớm biết Karasu cũng ở đây, hắn đã điều thêm cao thủ đến cho chắc chắn!

"Krold Kamyu Thánh, đừng nóng vội!"

Fujitora tiến lên một bước, nói: "Băng Mũ Rơm trốn không xa đâu. Karasu gắng gượng đỡ thiên thạch của lão phu nên bị thương không nhẹ."

"Đúng vậy!"

Tokikake cũng gật đầu: "Hơn nữa ta nhớ không nhầm thì Loulan ghi chép thời gian từ trường của ba hòn đảo này khá lâu. Bọn chúng không thể rời khỏi Loulan ngay được."

Blue Blue ~~

Một con Den Den Mushi gọi đến cho Lucky.

Lucky nghe máy, sắc mặt đột nhiên biến đổi.

"Đại ca, Ryokugyu đến rồi! Theo kế hoạch ban đầu, hắn đang ngồi xồm trên thuyền của Mưu Rom cùng một bọn!" Lucky kinh ngạc nói, "Hắn hỏi chúng ta có muốn đến đó không."

"Ừ!!"

Nghe vậy, đôi mắt u ám của Kamyu bừng sáng trở lại. "Đừng! Cứ để hắn chờ ở đó, không ai được đi đâu hết. Mọi thứ phải chờ lệnh của ta."

"Ta vẫn còn cơ hội!"

Kamyu lập tức lấy lại tự tin: "Luffy! Luffy, ngươi vẫn phải chết!!!"

"Ta không biết các ngươi có hai Tư Lệnh, các ngươi cũng không biết ta có thể phái hai Đại Tướng để giết Luffy đâu!"

"Ta không tin, hai Đại Tướng cùng xuất hiện thì ai cứu được bọn chúng!" Đôi mắt Kamyu tràn ngập sự điên cuồng, như thể hắn thề không làm người nếu không giết được Luffy.

"Krold Kamyu Thánh."

Fujitora kiên định nói: "Ta cho rằng việc quan trọng nhất bây giờ là nhanh chóng truy bắt băng Mũ Rơm! Karasu bị thương nặng! Hắn không thể chở bọn chúng đi xa được."

"Ừ."

Ánh mắt Kamyu lóe lên, hắn hiểu ý của Fujitora ngay lập tức: "Đúng, ta không thể nóng vội, ta không thể nóng vội!"

"Thừa tướng!"

Kamyu gọi lớn, hỏi: "Thời gian từ trường của ba hòn đảo được Loulan ghi chép lại là bao lâu?"

"Ghi chép toàn bộ mất khoảng mười ngày!" Thừa tướng trả lời với vẻ ưu tư.

"Tốt! Tốt!" Kamyu liên tục gật đầu.

Nếu không ghi chép từ trường mà xông vào Tân Thế Giới thì rất nguy hiểm. Điều này có nghĩa là băng Mũ Rơm ít nhất phải ở lại Loulan một thời gian.

Hắn vẫn còn đủ thời gian để chuẩn bị quân lính.

Việc ôm cây đợi thỏ trên thuyền của Mũ Rơm chỉ là biện pháp cuối cùng. Bởi vì một khi thất bại, băng Mũ Rơm sẽ lại đặt chân lên đại dương vô tận.

Vì vậy, điều hắn thực sự nên làm là dốc toàn lực tìm kiếm nơi ẩn náu của băng Mũ Rơm. Nếu tìm được, hắn có thể thừa lúc Karasu bị thương để đè bẹp bọn chúng!

"Hửm?"

Kamyu khẽ nhíu mày, chú ý đến vẻ mặt khác thường của Thừa tướng.

Nhìn thoáng qua con gái trong lòng ông ta, hắn lập tức hiểu ra.

Cô ta đang đỏ mặt, trên đầu đầy máu me, có một lỗ lớn do bị Usopp đá!

Cô ta vẫn còn thoi thóp.

"Đưa con gái của ông lại đây!" Kamyu nói.

"Cái này..."

Thừa tướng bối rối, nhưng vẫn làm theo.

"Chữa trị——"

Kamyu khẽ quát, phát động 60% năng lực của trái Chiyu Chiyu.

Một vầng hào quang trắng ấm áp bao trùm lấy con gái của Thừa tướng. Cái lỗ lớn trên đầu cô ta nhanh chóng lành lại.

"Cái này..."

Thừa tướng che miệng, kinh ngạc không thốt nên lời.

"Đừng sợ, đây là năng lực của ta!” Kamyu nói, "Chẳng mấy chốc con gái ông sẽ tỉnh lại thôi."

"Kamyu Thánh Quốc Quốc Vương!!!"

Thừa tướng rưng rưng, nghiêm túc hành lễ quân thần.

"Ha ha! Chắc hẳn Thừa tướng sẽ thật lòng làm việc cho ta!"

Kamyu thầm mừng rỡ.

Nhưng hắn vẫn không định đỡ Thừa tướng dậy ngay, vì đó là uy nghỉ cần thiết của một quân vương.

"Toàn thể Hải Quân nghe lệnh."

Kamyu ra lệnh cho tất cả Hải Quân không bị thương nặng truy bắt dấu vết của nhóc Mũ Rơm.

"Rõ!!"

Hải Quân đồng loạt chào, rồi lập tức hành động.

"Đáng tiếc, năng lực Chiyu Chiyu của ta không phải 100%, nếu không thì đám Hải Binh này đã có thể hồi máu sống lại rồi!"

Kamyu nhìn đám Hải Binh bị thương nặng đang chờ chữa trị, bất lực nói.

Nhưng đồng thời, trong lòng hắn lại nảy sinh một ý nghĩ tà ác.

...

...

Ở đây xin nói trước, chắc chắn sẽ có người phải "bay màu".

Còn là ai thì mọi người cứ đoán đi.