Logo
Chương 139: Khe hở, Luffy cùng mũ rơm đoàn lần thứ nhất xung đột

“Chúng ta.....”.

Nami vội vàng ôm mặt, nước mắt không ngừng tuôn rơi: “Chúng ta rốt cuộc đã làm cái chuyện ngu ngốc gì vậy......”

Giờ phút này, bọn họ cảm thấy mình không còn xứng làm người, thậm chí còn tệ hơn cả lũ súc sinh!

“Chopper, những đứa trẻ đó có thật sự......”

Ánh mắt Franky dại đi, muốn Chopper xác nhận xem sự thật có phải như những gì họ đang nghĩ không.

“Giờ tớ đã hiểu tại sao những loại thuốc kia lại được cất giữ riêng như vậy.....”

Chopper khóc nức nở, đau khổ nhất trong tất cả, cậu là bác sĩ.

Chỉ cần nhìn qua là biết ngay những loại thuốc mà họ đã cướp, là thuốc cứu mạng của lũ trẻ......

Vậy mà cả băng Mũ Rơm lại đi cướp thuốc cứu mạng của chúng!

“Tớ còn xứng là bác sĩ sao! Tớ còn xứng là bác sĩ sao!!”

Chopper tự tát mạnh vào mặt mình, cảm giác tội lỗi khủng khiếp bao trùm lấy cậu.

“......”

Zoro và Sanji không rơi lệ.

Nhưng vẻ mặt ảm đạm của họ cho thấy họ cũng đang cảm thấy tồi tệ không kém những người khác.

Trong lòng họ, dường như có một thứ gì đó quan trọng đang vỡ vụn.

"Hộc..."

Sanji hít sâu hai hơi, cố gắng không để cảm xúc lấn át, hắn nói: “Chopper, cậu còn đứng ngây ra đó làm gì! Mau chữa trị cho chúng đi!!”

“Được...... Được!”

Chopper vội vàng lau nước mắt.

Cậu lấy hộp thuốc ra, cùng với những túi thuốc đã được đóng gói cẩn thận.

“Các em đừng sợ. Anh sẽ chữa khỏi cho các em, anh sẽ ——”

Chopper nhanh chóng tiến lên, đến bên đứa trẻ đang vùng vẫy dữ dội nhất, định tiêm thuốc cho nó.

“Bịch!!”

Đứa bé giãy giụa kịch liệt, đá văng ống thuốc trên tay Chopper.

Thà chết nó cũng không cần Chopper chữa trị: “Hức... hức ——”

“Tớ là bác sĩ, tớ là bác sĩ, tớ sẽ chữa khỏi cho các em!”

Chopper luống cuống, vội lấy một ống thuốc khác, tiến đến bên một đứa trẻ không giãy giụa quá mạnh.

“Bốp!!”

Đứa bé kia to lớn hơn, dù bị dây leo trói chặt, nó vẫn húc Chopper bay đi!

Đôi mắt nó lạnh lùng trừng trừng Chopper!

Ai cần hắn chữa trị?!

Ai cần lũ khốn kiếp này chữa trị!

Nó vừa mới thấy, băng Mũ Rơm đã hành hạ người dây leo ân cần chăm sóc chúng như thế nào!

“Chopper!!”

Ở đằng xa, Luffy vẫn đang loay hoay với cái mũ rơm của mình, chợt thấy Chopper bị đánh bay.

Như thể bị ai đó tấn công!

"Nami!?"

Luffy nhìn những người còn lại đang xụi lơ trên đất, nghĩ rằng Nami sợ hãi đến mức run chân.

“Có kẻ địch lợi hại nào sao!?”

Luffy kéo thấp vành mũ rơm, ánh mắt lóe lên tia lạnh lẽo.

Rồi, cậu vận dụng Kenbunshoku Haki!

“Quả nhiên giống như Usopp đã nói!!”

Luffy tự tin nở nụ cười.

Tuy Kenbunshoku Haki của cậu chưa đạt đến mức hoàn thiện, nhưng cũng đủ dùng.

Trong tầm nhìn của cậu, bên trong toa xe có rất nhiều người.

Và tất cả đều rất to lớn!

Chắc chắn là Hải Quân!!

“Chopper!!”

Luffy hét lớn, chắp tay trước ngực, rồi kéo mạnh ra sau.

Đợi đến khi cánh tay cao su căng hết cỡ, không thể kéo thêm được nữa......

“Gomu Gomu no! Ná cao su!”

“Ầm!!”

Một tiếng nổ lớn vang lên, mượn lực phản tác dụng từ hai tay, toàn bộ cơ thể Luffy lao đi như một viên đạn pháo khổng lồ.

Luffy giữ chặt chiếc mũ rơm trên đầu, cười lớn trên không trung: “Ha ha ha, Chopper! Tớ đến đánh bay bọn chúng giúp cậu đây!!”

“Luffy! Đừng......”

Có lẽ băng Mũ Rơm đã chìm đắm trong sự tự vấn quá lâu, đến khi Luffy lao đến trước mặt họ mới kịp phản ứng.

“Luffy! Dừng tay lại!!”

Đôi mắt Sanji trở nên dữ tợn, lập tức ngưng tụ Busoshoku Haki vào chân.

"Luffy!!!"

Zoro rút cả ba thanh kiếm, thân ảnh thoăn thoắt.

Cả hai đều cố gắng hết sức để ngăn cản Luffy!

Nhưng đã quá muộn......

"Ầm ầm!!!"

Toàn bộ toa xe, cùng với lũ trẻ bên trong.

Cùng nhau bị Luffy đánh bay lên không trung, rồi rơi xuống như những ngôi sao băng về phía xa.

“Bọn chúng....”

Sanji run rẩy quỵ xuống đất, ánh mắt đỏ hoe nhìn về phía chân trời xa xăm.

Cảm giác tội lỗi nặng nề nghẹn ứ trong lòng.

“Những nhóc con đó......”

Zoro ngơ ngác nhìn lên bầu trời, răng nghiến chặt lấy Wado Ichimonji, thanh kiếm run lên vì lo lắng.

Như thể đã mất đi một thứ gì đó vô cùng quan trọng!

“Ha ha ha ~~”

Luffy giơ tay nhìn về phía xa, cười rạng rỡ: “Bay xa thật đấy!”

“Chopper, tớ đã đánh bay những tên đó giúp cậu!”

“Hả? Sao vậy? Trông cậu không vui à?”

Luffy gãi đầu, thấy ánh mắt Chopper nhìn mình rất kỳ lạ.

Như thể đang tức giận!?

“Này, mọi người sao thế?”

Luffy bối rối chớp mắt, cảm thấy mọi người bỗng trở nên xa lạ với mình.

"Tớ vừa mới đánh cái tên dây leo kia, nên mới đến muộn."

Cậu còn tưởng mọi người trách cậu không đánh bay bọn địch sớm hơn, giải thích.

“Bốp!!!”

Nami giận đến xé cả họng, hung hăng tát Luffy một cái.

“Nami???”

Luffy ngơ ngác nhìn Nami, không hiểu sao sắc mặt cô lại tệ đến vậy.

Cậu muốn hỏi Nami chuyện gì đã xảy ra?

“Bốp!”

Nami không cho Luffy cơ hội, lại tát thêm một cái nữa.

Cái tát này mạnh đến nỗi hất văng Luffy đi!

“Bốp!”

Nami không buông tha Luffy, đè cậu xuống đất, bàn tay vung lên như bão táp mưa sa.

“Bốp!!”

Cô tát mạnh đến nỗi, giống như cái ngày cô liều mạng muốn đâm thủng hình xăm Arlong trên cánh tay mình vậy.

Giận dữ tột độ!

"Bốp!!!"

“Bốp!!”

“Bốp!!”

Có lẽ da Luffy quá dày, cậu hầu như không bị thương, ngược lại tay Nami đã nhuốm máu.

Nhưng Nami không dừng lại, như thể chỉ cần cơn giận chưa được trút hết, cô sẽ không buông tay.

"Nami? Tớ đã làm gì sai sao?"

Luffy giờ thật sự rất hoang mang, cậu rốt cuộc đã chọc giận Nami ở chỗ nào!?

“......”

Nami không nói gì.

Những giọt nước mắt lăn dài trên má.

Cái dáng vẻ khóc lóc ấy, giống hệt như lần đầu tiên cô cầu xin Luffy đánh bay Arlong.

“Bốp bốp bốp!!!”

Và ngay sau đó, những tiếng tát liên tiếp lại vang lên.

“Nami!!”

Lúc này Luffy cũng nổi giận: “Cậu quá đáng rồi đấy!”

Cậu nhắm mắt gượng dậy, đẩy Nami đang "cố tình gây sự" ra.

“Nami!!?

Tính Luffy vốn tốt, nhưng không có nghĩa là cậu sẽ để yên cho ai đó đánh mình mãi, cậu giơ nắm đấm to như bao cát lên, định ra tay với Nami.

"Luffy, đồ khốn kiếp!!!"

Sanji và Zoro gần như đồng thời xuất hiện trước mặt Luffy.

Sanji đè chặt đầu Luffy.

Zoro dí vỏ kiếm vào cổ họng Luffy.

Sanji trợn mắt: “Luffy, đồ khốn kiếp! Mày muốn đánh bay cả Nami sao!!”