Logo
Chương 17: Chất vấn, chẳng lẽ ngươi cũng phải đem Shanks đánh bay

"Ta.."

"Ta chỉ là luôn chăm chỉ tu luyện đế cứng rắn quyết thôi."

【Biết vậy là tốt!】

Hệ thống cũng im lặng luôn.

Mình tuy là một hệ thống đứng đắn.

Nhưng ngươi không thể lúc nào cũng chỉ làm chuyện đứng đắn chứ.

Thỉnh thoảng cũng phải làm chút việc chính sự mới được chứ!

"Khụ khụ ~"

Kamyu hắng giọng, ra vẻ nghiêm chỉnh hỏi tiếp: "Cái kia... Hệ thống, vừa rồi rốt cuộc có phải là ảo ảnh không? Vương Luffy chẳng phải đã chết rồi sao?"

【Ngươi có từng nghe đến cao thủ nặn đất sét không?】

......

Hai mươi phút sau,

Kamyu dùng 30% năng lực trị liệu của Chiyu Chiyu no Mi để chữa lành những vết thương cuối cùng. Hắn vươn vai một cái thật dài, ánh mắt nhìn về phía cuối biển, nơi có những chiếc quân hạm đang chờ lệnh.

"Kệ đi,"

"Về trước, mạnh lên rồi tính!"

Kamyu đã quyết định.

Phải cố gắng hơn nữa.

Ít nhất cũng phải "sinh" ra một kỹ năng mới, rồi mới tái xuất giang hồ đối phó với Vương Luffy.

100% năng lực của Chiyu Chiyu no Mi.

Hắn thèm thuồng lắm rồi.

Lập tức lấy súng bắn tín hiệu ra, chuẩn bị bắn.

Đúng lúc này.

"Leng keng!"

Cơ thể Kamyu đột ngột chìm xuống.

Trần nhà có dấu hiệu sắp sập.

"Ối giời!"

"Không xui xẻo vậy chứ!"

"Hệ thống! Hệ thống! Có đạo cụ bay không!" Kamyu lo lắng hỏi trong lòng.

Quỷ mới biết dưới căn nhà này có cao thủ nào không.

Kamyu bây giờ chỉ muốn về nhà.

Chăm sóc thật tốt ba mẫu ruộng của mình!

Tiếng lòng vừa dứt, trong đầu Kamyu lập tức hiện ra 【Thương thành】 với danh sách vật phẩm.

Nhưng khi nhìn kỹ, hắn chết lặng.

【Dù lượn: 10 vạn điểm kinh nghiệm!】

[Máy bay trực thăng: 950 vạn điểm kinh nghiệm!]

【Tử Vân Dực: 1000 vạn điểm kinh nghiệm!】

【......】

"Cái quái gì thế này, cướp ngày à!"

Kamyu đến giờ mới gom được 5 vạn điểm kinh nghiệm.

Đó là còn liều đến cạn máu, suýt chút nữa lên thiên đàng.

Mà giờ ngay cả món rẻ nhất hắn cũng không mua nổi.

"Leng keng!"

Trọng lực trái đất không chờ đợi ai.

Lại một tiếng "leng keng".

Vốn đã yếu ớt, trần nhà không thể chịu nổi trọng lượng của Kamyu nữa.

Kamyu rơi thẳng xuống!

Ùm!

Bọt nước tung tóe, tạo thành những gợn sóng.

Hơi nước ấm áp như ánh nắng mùa xuân, ôm ấp lấy từng tấc da thịt.

Khiến cơ thể từ trong ra ngoài đều cảm thấy thoải mái dễ chịu!

"Ối giời!"

"Cái này... đây là phòng tắm!"

"Còn là phòng tắm có người!"

"Hơn nữa đang tiến về phía ta!"

Cảm nhận nhiệt độ bồn tắm, còn có một làn sóng khác đang chậm rãi đến gần.

Tim Kamyu như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực!

"Chẳng lẽ là bà già kia?!"

"Toang rồi!"

Nơi này nằm trong thuyền đảo, Kamyu vô thức cho rằng đây là Nightin, một trong những tàn đảng của World, đang tắm!

Bà già 80 tuổi.

Ghê quá!

Da gà nổi hết cả lên.

"Ai!"

Cùng lúc đó, một bóng hình uyển chuyển xuất hiện trong tầm mắt.

Nàng hai tay ôm ngực, ánh mắt lạnh lùng nhìn Kamyu đột ngột xuất hiện.

Vì hơi nước bốc lên và ánh sáng yếu,

Nàng chưa nhận ra người kia là ai.

"Ối giời!"

"Sao lại là cô ta!"

Người kia không nhận ra Kamyu, nhưng Kamyu lại nhận ra chủ nhân của bóng hình!

Hắn đã xem nát cả manga về cô nàng này!

Chủ nhân của bóng hình không phải Nightin, mà là một người phụ nữ còn khiến Kamyu khổ não hơn. Người phụ nữ căm ghét Thiên Long Nhân đến tận xương tủy, đệ nhất mỹ nữ thế giới, Hải Tặc Nữ Đế Boa Hancock!

"Á á á! Mẹ kiếp!"

Bây giờ, Kamyu chỉ muốn chửi thề.

Người ta Luffy đang đánh nhau.

Cô thì lại ngâm mình trong bồn tắm?

Thế này là sao!

Cho dù Luffy không cho phép cô tham chiến, cô cũng không thể thế này chứ!

Kamyu lúc này chỉ muốn khóc!

Một kẻ háo sắc như hắn tuyệt đối không thể chống cự được sắc đẹp của Hancock.

Hơn nữa còn ở cái nơi này!

Hơn nữa, hơn nữa!

Hancock toàn thân......

Giống như Luffy lần đầu gặp Hancock.

Ừm, trần truồng!

"Đàn ông!"

Nghe thấy tiếng khóc thút thít của đàn ông, Hancock hét lớn.

Hai tay kết ấn, không nói nhảm.

Năng lượng màu hồng đậm tụ lại thành những vòng hoa văn.

"Mỹ la mỹ la mỹ la!"

Mero Mero Mellow!

"Oa oa ô! Đừng mà!"

"Tôi không muốn biến thành đá!"

Kamyu khóc lớn.

Hắn cảm thấy mình đúng là người xui xẻo nhất trên đời.

Vừa ra khỏi hang sói, lại rơi vào miệng cọp.

Hận ý của Hancock đối với Thiên Long Nhân còn thuần khiết hơn cả Vương Luffy!

Vòng hoa văn màu hồng không hề dừng lại vì tiếng khóc của Kamyu.

Nó đánh thẳng vào người Kamyu.

Bịch!

Mắt Kamyu trợn tròn, mắt Hancock cũng trợn tròn.

Không được!

Mero Mero Mellow lại không có tác dụng với Kamyu!

Trong khoảnh khắc, cả sân im lặng như tờ.

Kamyur......

Hancock:......

"Chẳng lẽ khoảng cách không đủ?" | "Chẳng lẽ là Luffy!"

Hai ý niệm đồng thời nảy ra trong đầu hai người.

"Thế này là sao!"

"Khoảng cách xa, Mero Mero Mellow không với tới ta. Nhân cơ hội này......”

Kamyu suy tư, nhìn về phía y phục ở đằng xa.

Hắn nhớ đến những tình tiết trộm quần áo bỏ chạy.

"Ta... ta không tin!"

"Cô có giỏi thì cứ trần truồng đuổi theo tôi!"

Cùng lúc đó, gương mặt xinh đẹp của Hancock ửng đỏ.

"Thế này là sao."

"Chỉ có Luffy-kun mới có thể chống cự sắc đẹp của ta!"

"Nhưng mà Luffy cũng thật là, sao lại lẻn vào lúc người ta đang tắm chứ."

"Chờ đã! Đây chẳng lẽ chính là trong truyền thuyết......"

"Vợ chồng sao!"

Hai mắt Hancock lóe sáng, chìm đắm trong những ảo tưởng. Mặt cô đỏ bừng đến tận mang tai.

Khi lấy lại tinh thần, cô thấy bóng dáng "Luffy" đang rón rén.

"Hửm?"

"Chạy cái gì?"

"Vợ chồng già rồi còn ngại ngùng?"

Hancock không suy nghĩ nhiều.

Cô sải bước đi tới.

"Dựa vào!"

"Người phụ nữ này làm gì vậy!"

"Không coi mình là phụ nữ à!"

Thấy Hancock không hề phòng bị đi về phía mình, Kamyu choáng váng!

Coi như hắn là Thiên Long Nhân!

Cô hận hắn đến nghiến răng.

Cũng không thể vô tư gặp nhau thế này chứ!

Bình thường Kamyu còn vui mừng, thậm chí sẽ lại gần quan sát, nhưng bây giờ là lúc nào!

Một khi tiến vào khoảng cách thi triển Mero Mero Mellow.

Hắn nhất định sẽ biến thành đá!

Thậm chí còn có thể biến thành cặn đá!

Nghĩ đến đây, Kamyu lặn xuống nước, tăng tốc, mượn màn hơi nước mờ ảo, định lên bờ lấy trộm quần áo của Hancock rồi tẩu thoát.

Bộp!

Bịch bịch!

Kamyu tăng tốc.

Nhưng tốc độ của Hancock còn nhanh hơn!

Cô đuổi theo Kamyu!

Trong khoảnh khắc, trong phòng tắm rộng vài trăm mét này.

Diễn ra một màn truy đuổi quái dị!

Phải hình dung thì.

Kamyu như một con cá mòi đang liều mạng chạy trốn trong biển.

Còn Hancock như một chiếc du thuyền khổng lồ, tiếng động cơ ầm ầm, không chút do dự đạp hết ga!

Ẩm!

Hancock nhảy lên, ánh mắt ngoan lệ khóa chặt mục tiêu.

"Luffy! Dừng lại!"

Hancock nhào về phía Kamyu.

Cô dùng một cách quái dị khống chế Kamyu, không cho hắn trốn thoát.

Phải hình dung thì.

Giống như người nguyên thủy cưỡi rồng!

"Hửm?"

"Không đúng lắm à?"

"Sao Luffy lại cao thế?"

Khi đến gần, Hancock mới nhận ra chiều cao của Luffy trong miệng cô không đúng!

Cô nhanh chóng vượt qua Kamyu.

"Chi chi!"

Kamyu nghiến răng, dồn hết sức không để mình quay mặt lại.

Ngay khi Hancock vừa hét lớn, hắn đã biết. Hancock nhầm hắn thành Vương Luffy, nên mới không tấn công hắn.

Nếu bây giờ, vào lúc này, bị Hancock phát hiện mình không phải Luffy.

Thì......

Mình chắc chắn lại biến thành đá!

Thêm vào đó hắn còn là Thiên Long Nhân.

Chắc chắn sẽ bị bóp thành cặn đá!

Nhưng vấn để là Kamyu không thể lay chuyển được Hancock!

Chưa đầy ba giây.

Hai cặp mắt nhìn nhau.

Kamyu:......

Hancock:......

Đều đơ!

Trong khoảnh khắc, cả sân lại im lặng như tờ.

......

......