Logo
Chương 182: Mingo cùng đại tướng vị nào hàm kim lượng cao?

“Brook, sao xương của ngươi lại mọc ra rồi!”

Usopp kinh ngạc nhìn xuống chân Brook, nếu cậu nhớ không nhầm thì chân Brook đã bị tàn tật rồi mới phải.

"Ư hô hô hô!"

Brook cầm một ly sữa bò, cười lớn: “Vì ta là xương mà, chỉ cần uống sữa bò là mọc lại được thôi.”

Sanji dập điếu thuốc, nói: “Được rồi, mọi người về ngủ sớm đi, mai còn dậy sớm.”

“Sanji!”

Luffy chặn Sanji lại: “Tớ muốn ăn khuya cái gì ngon ngon!”

“Biến!”

Sanji dẫm lên tàn thuốc, không thèm quay đầu bỏ đi.

“Sanji, cái tên khốn này!”

Luffy quay phắt lại, bực bội đi về hướng ngược lại.

“Luffy, mọi người…”

Robin khổ sở nhìn hai hướng khác nhau, khẽ thở dài.

Trước đó cô đã nói với Inazuma rồi, đám Mũ Rơm sau này e là cãi nhau như cơm bữa.

Giờ thì ứng nghiệm rồi đây!

Hôm nay tuy Luffy hơi bốc đồng, nhưng cũng không gây ra hậu quả gì lớn. Nếu là trước kia, họ chắc chắn không xé chuyện bé xé ra to thế này.

Robin không về phòng ngủ, cô ngồi tựa vào mạn thuyền suy tư.

“Robin, tớ hỏi cậu vài chuyện được không?” Luffy xuất hiện bên cạnh Robin, lên tiếng hỏi.

“Ừ.”

Robin gật đầu, ngạc nhiên nhìn Luffy: “Chuyện gì vậy?”

Luffy ngồi phịch xuống mạn thuyền, hỏi: “Vivi có thật sự mang dòng máu Thiên Long Nhân không?”

“Luffy?!”

Robin dụi mắt, chợt nhận ra Luffy lúc này thật khác.

...

“Tuy cái tên Luffy đó đúng là khốn thật…”

Dưới ánh trăng, mặt Sanji lộ rõ vẻ xoắn xuýt: “Nhưng giờ mình phải làm sao đây?”

Trong tay Sanji là một phong thư.

Một thiệp mời dự tiệc trà, nói đúng hơn là một thiệp mời cưới.

Cùng lúc đó, ở một con hẻm tối tại Dressrosa.

Từng đàn quạ đen như mực bị hút vào, tụ lại thành một hình người.

Karasu hỏi: “Sabo? Điều tra xong chưa?”

Sabo gật đầu: “Nguồn gốc vũ khí buôn lậu đúng là từ quốc gia này, không cần điều tra nữa.”

Karasu lại hỏi: “Còn trái Mera Mera no Mi…”

“Vẫn chưa đoạt được.”

Sabo lắc đầu, sắc mặt hơi khó coi: “Trái Mera Mera no Mi được cất trong kho báu của gia tộc Don Quixote, muốn lấy trộm hơi khó.”

“Sabo!!”

Koala nhìn Sabo, rồi quay sang Karasu giải thích: “Những ngày qua, số lượng Hải Quân đóng quân ở Dressrosa ngày càng nhiều, không gian hoạt động của chúng ta ngày càng bị thu hẹp, sớm muộn gì cũng bị lộ thôi.”

Karasu gật đầu: “Ta hiểu rồi, lát nữa trời tối sẽ đưa các ngươi về.”

“Không vội.”

Sabo khoát tay, vội hỏi: “Luffy cũng đến Dressrosa rồi đúng không!”

Karasu gật đầu: “Đến rồi!”

"À, Ivankov không đi cùng anh sao?"

Ngư nhân Hack ngạc nhiên nhìn phía sau Karasu, chỉ thấy có mỗi Inazuma.

"Cái này..."

Karasu nhất thời nghẹn lời, không biết nói gì.

Sáng sớm hôm sau.

Tại cây cầu dẫn đến Green Bit ở Dressrosa.

Kamyu và đồng bọn đang mai phục ở đó.

Akemi tò mò hỏi: “Kamyu, ở đây thật sự có thể tóm được nhóc Mũ Rơm sao?”

“Đương nhiên!” Kamyu khẳng định, sau đó giải thích lại chuyện đã xảy ra.

Kamyu nói tiếp: “Chỉ cần đám Mũ Rơm còn hy vọng cứu được đồng đội, chắc chắn sẽ quay lại Green Bit.”

“Hay đấy!”

Mọi người sáng mắt, đều thấy đây là một ý hay. Họ đều biết Mansherry, công chúa Elf trong lời đồn chính là người của Kamyu!

Giống như câu cá, chỉ cần mồi ngon thì cá ắt sẽ cắn câu.

Chẳng bao lâu sau, họ phát hiện đám Mũ Rơm!

Kamyu lập tức ra lệnh: "Hành động!!"

“Không hay rồi, có mai phục!”

“Chết tiệt, lại là tên Thiên Long Nhân đó!”

“Đáng ghét, lại có Đại Tướng nữa sao.”

“Quả nhiên, đám Hải Quân mới đến là do hắn dẫn theo.”

Vừa lúc Kamyu ra tay thì đám Mũ Rơm cũng đồng thời phát hiện ra họ.

Sanji xông lên trước, vừa quay đầu vừa nói: "Đồ đầu tảo, lo liệu bọn chúng."

“Đồ đầu bếp thối tha, đừng tưởng tao mất một tay thì mày có thể sai bảo tao!” Zoro không chịu thua kém, vung Nhị Kiếm Phái chém ngang một đường.

"Kia là..."

Đồng tử Luffy đột nhiên co lại, cậu phát hiện sau lưng Kamyu có một đôi nam nữ cũng là Thiên Long Nhân.

Luffy gào to: “Thiên Long Nhân đáng chết, tao sẽ cho bay hết!!”

“Đáng giận, đáng giận, đáng giận!”

Usopp cố hết sức kéo ná cao su để chiến đấu, nhưng hai tay cậu bị thương nặng, làm sao kéo nổi cung.

Ầm ầm ầm!!

Keng keng keng!!

Sau một hồi giao tranh, đám Mũ Rơm không ham chiến, nhanh chóng rút lui.

"Khốn kiếp!" Akemi tức giận: "Để chúng chạy mất rồi!"

Kamyu hỏi mọi người: “Giờ nói thẳng nhé, các ngươi có chắc chắn giết được nhóc Mũ Rơm không!”

"Cái này..."

Sắc mặt Akemi và Doflamingo thoáng chốc trở nên khó coi, họ nhận ra đám Mũ Rơm mạnh hơn dự tính của họ.

“Không được!”

Akemi lắc đầu: “Bọn chúng liều mạng chạy trốn, chúng ta không ai cản được. Trừ khi nhóc Mũ Rơm quyết tâm cùng chúng ta đồng quy vu tận.”

“Ta biết, đó cũng là điều ta lo lắng nhất.”

Kamyu tức giận, điều lo lắng nhất vẫn xảy ra.

Lần vây quét này thực lực của đồng bọn có hạn, không tạo thành thế bao vây hiệu quả với đám Mũ Rơm.

Thế giới này không phải cứ mạnh hơn là chắc chắn giết được người khác, mà còn phải đuổi kịp họ nữa!

Ví dụ đơn giản nhất, Marco rất mạnh, thậm chí có thể nghênh chiến Aokiji, nhưng thực lực thật sự thì không bằng Aokiji.

Nhưng Aokiji muốn giết Marco cũng không dễ, Marco đánh không lại thì có thể chạy.

“Đám Mũ Rơm vài ngày trước đã mạnh thế này rồi sao?”

Akemi không nhịn được hỏi, giờ hắn mới hiểu vì sao Kamyu nhất quyết phải giết nhóc Mũ Rơm đến vậy.

Đã là người ăn trái Nika Nika no Mi thì thôi, thực lực lại còn mạnh đến thái quá.

“Không! Thực lực của đám Mũ Rơm trước đây không mạnh như vậy.”

Một Hải Quân Trung Tướng sau lưng Kamyu đáp, hắn từng giao chiến với tên xương khô kia và thấy không tốn sức đến vậy.

“Hệ thống!”

Kamyu toát mồ hôi lạnh, vội hỏi Hệ thống: "Đám Mũ Rơm trước đây chiến đấu với Đại Tướng có phải đã nhận được rất nhiều kinh nghiệm không!"

【 Ký chủ ba ba, đúng vậy ạ...】

Hệ thống giải thích tỉ mỉ, cho biết thực lực hiện tại của đám Mũ Rơm gần bằng sau khi đánh bại Doflamingo.

“Mẹ kiếp!”

Kamyu đau khổ gào thét trong lòng, thế này thì còn đánh đấm gì nữa!

Phải biết trong manga, khi đánh Doflamingo, băng Mũ Rơm không đi đầy đủ thành viên, một phần đã đến đảo Zou trước rồi.

Giờ thực lực tổng hợp của đám Mũ Rơm là sau khi đánh bại Doflamingo, vậy thì đánh kiểu gì!

Kamyu ấm ức hỏi: “Hệ thống! Chẳng phải ngươi nói điểm kinh nghiệm chỉ được một nửa thôi sao?”

【 Ký chủ ba ba, tuy đám Mũ Rơm đánh với những người không quen biết, điểm kinh nghiệm (Thu hoạch kinh nghiệm chiến đấu) chỉ được một nửa, nhưng ký chủ ba ba thấy Doflamingo và Đại Tướng, ai "nặng ký" hơn ạ?】

“Ta…”

Mặt Kamyu cứng đờ, hoàn toàn không thể phản bác.

“Đại ca, vậy kế tiếp nên làm gì?”