Logo
Chương 186: Mansherry: Ta chỗ này trị không hết bệnh tâm thần

Nhưng lông mày nàng vẫn chau lại...

Cuộc sống trốn chạy trước đây đã rèn cho nàng thói quen cẩn trọng trong mọi việc.

Nàng tin chắc cảm giác của mình không sai!

Cái cảm giác quen thuộc vừa rồi tuyệt đối không phải thoáng qua như bèo nước gặp nhau, mà là sự quen thuộc của những người đã chung sống rất lâu, thậm chí còn lâu hơn cả thời gian nàng ở bên băng Mũ Rơm hay Quân Cách Mạng.

"Nguy hiểm thật!!!"

Ẩn dưới lớp áo choàng đen, Crocodile thở phào nhẹ nhõm, mang theo cảm giác lo lắng như thể một bí mật nhỏ suýt chút nữa bị phát hiện.

Ẩn sau vẻ tàn bạo lại là một cô gái!?

Nghĩ đến chuyện cẩu huyết này, Crocodile cũng cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.

"Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tại sao Nico Robin lại ở đây?"

"Hả?"

Đôi mắt sắc sảo của Crocodile hơi nheo lại, ánh mắt hướng về phía những thành viên còn lại của băng Mũ Rơm, trong lòng kinh ngạc: "Băng Mũ Rơm rốt cuộc đã đắc tội với ai? Mà lại thảm đến mức này?".

Hắn giờ mới nhận ra, các thành viên băng Mũ Rơm gần như đều cụt tay, gãy chân, tàn tật.

Không lâu sau––

Đội chữa trị nhanh chóng tới lượt băng Mũ Rơm.

"Cuối cùng cũng tới lượt bản đại gia."

Usopp vui về huơ tay múa chân, ra hiệu muốn được chữa trị đầu tiên.

"Được được được, không ai tranh giành với cậu!"

Mọi người vui vẻ gật đầu, trong tình huống này ai tới trước cũng vậy, công chúa Elf chữa trị cho một người không tốn bao nhiêu thời gian.

Hơn nữa, họ cũng biết rõ, việc mất đi cả hai tay là đả kích lớn nhất đối với Usopp!

Đối với một xạ thủ, mất đi đôi tay để kéo dây cung chẳng khác nào tước đoạt mạng sống của người đó, thậm chí còn đau đớn hơn!

"Lần này, thể lực của cô vẫn còn dồi dào đấy chứ!"

Usopp bước lên phía trước, dò hỏi.

Băng Mũ Rơm đã không ít lần đến trước mặt công chúa Elf, nhưng lần nào cũng bị công chúa từ chối chữa trị vì hết thể lực, khiến Usopp hoài nghi công chúa Elf đang đùa cợt họ.

Mansherry hờ hững liếc nhìn Usopp, đáp: "Rất dồi dào."

"Ngoài ra, nếu ngươi đến để chữa bệnh thì đừng lãng phí thời gian."

"Những bệnh nhân phía sau còn đang chờ đấy."

Mansherry lớn tiếng, đồng thời liếc nhìn những người đang xếp hàng phía sau băng Mũ Rơm, khiến mọi người ồ lên.

"Công chúa Elf nói đúng đấy, cái mũi dài nhà ngươi sao lắm lời thế hả?"

"Không khám bệnh thì cút! Ở đây dở hơi làm gì!"

"Tôi nhớ ra rồi, mấy người này xui xẻo lắm, đến bao nhiêu lần rồi, đúng lúc mỗi lần đến lượt họ thì công chúa Elf lại hết thể lực."

"Vớ vẩn! Rõ ràng là lần nào họ cũng đến muộn như vậy, tự ngủ nướng thì trách aï?”

"......"

"Tôi......"

Usopp tức giận trừng mắt nhìn đám người ồn ào phía sau.

Chờ đấy!

Chờ bản đại gia lành tay, sẽ quay lại dạy dỗ các ngươi.

Usopp quay người lại, nhắm mắt nói với Mansherry: "Công chúa Elf hiền lành, tôi muốn tái tạo chi bị gãy, được không?"

Mansherry đáp: "Đương nhiên được!"

Tuyệt vời!

Usopp lập tức vui mừng, thầm nghĩ thì ra công chúa Elf không đùa cợt họ, trước đây công chúa thực sự hết thể lực.

Mansherry đưa tay ra, nói: "Xin bệnh nhân đưa chỉ bị gãy ra."

Chi bị gãy???

Usopp lập tức ngơ ngác.

Anh ta có cái chi tám gãy nào, chi bị gãy đã sớm bị thiên thạch từ trên trời rơi xuống thiêu rụi thành tro rồi.

"Vị bệnh nhân này, xin đừng lãng phí thời gian!"

Mansherry nghiêm giọng nói: "Mau đưa chỉ bị gãy ra, ta sẽ lập tức tái tạo chỉ cho ngươi."

"Ta, ta không có mà......"

Usopp trong lòng vô cùng hoảng sợ, anh ta dường như thấy Thiên Đường đang rời xa mình.

"Không có?"

Mansherry giả vờ ngạc nhiên, hỏi: "Sao lại không có?!"

TŒa...."

Usopp giờ hoàn toàn ngây người, đầu óc trống rỗng.

Chuyện này đâu có giống như đã nói? Lúc nào thì cần chi bị gãy chứ?

"Vị bệnh nhân này, xin đừng lãng phí thời gian! Còn rất nhiều bệnh nhân đang chờ ta chữa trị."

Mansherry nghiêm khắc nói, không quên lớn tiếng hướng về phía đám người phía sau băng Mũ Rơm, lại khiến mọi người ồ lên.

"Không ổn rồi!!".

Những thành viên còn lại của băng Mũ Rơm thấy tình hình không ổn, vội vàng tiến lên.

Chopper nói trước: "Xin lỗi, vì một chút ngoài ý muốn mà chúng tôi đã mất chi, không thể đưa ra chi bị gãy hoàn chỉnh được."

"Không lấy ra được?"

Mansherry hơi nhíu mày, gật đầu nói: "Ta hiểu rồi, thực ra những người tay chân bị chặt thành thịt vụn như các ngươi cũng không phải là ít."

"Đúng vậy!"

Băng Mũ Rơm đồng thanh phụ họa, mặc dù họ không bị chặt thành thịt vụn, nhưng cũng không khác là bao?

Dù sao thì cũng không cách nào lấy ra chi bị gãy.

"Ta còn nhớ các ngươi! Ngày nào cũng đến, nhưng lần nào cũng đến quá muộn, gần như mỗi lần sắp đến lượt các ngươi thì thể lực của ta lại vừa hết."

Mansherry cười gật đầu nói: "Vậy thì thế này đi, chỉ cần các ngươi có thể lấy ra một chút mô chi bị gãy, ta sẽ tiêu hao nhiều thể lực hơn để giúp các ngươi tái tạo chi, chỉ thu các ngươi 100 vạn Belly, coi như chiếu cố các ngươi."

Lời này vừa nói ra, mọi người lại ồ lên.

"Trời ạ, chỉ còn lại một chút mô cũng có thể tái tạo chi! Công chúa Elf thật thần diệu!"

"Đương nhiên rồi, công chúa Elf lợi hại lắm mà!"

"Nhưng làm như vậy thì cái giá phải trả cũng không nhỏ, thể lực phải tiêu hao hơn một nửa!"

"Đúng vậy, e là hôm nay chữa trị xong cho đám người kia thì công chúa Elf sẽ hết thể lực mất."

"Sau này chúng ta có phải không cần khiêng chỉ bị gãy nữa không — —"

"Ngươi đừng có mơ, dựa vào mô để tái tạo chi, trước đây đều phải trả phí 5000 vạn Belly, đám người kia thuần túy là nhặt được vận may cứt chó thôi."

"Hả? 5000 vạn biến thành 100 vạn?"

"Công chúa Elf cao thượng!"

"......"

Đám người ồn ào tại chỗ có chút xấu hổ, cảm thấy tư tưởng của mình chưa đủ giác ngộ.

"Ta, chúng ta......"

Khác với vẻ mặt sùng kính của mọi người xung quanh, sắc mặt của mấy người băng Mũ Rơm khó coi như ăn phải mười thùng cứt.

Mô chi bị gãy?

Họ có cái quỷ mô nào, đều bị đốt thành tro, hơn nữa đến tro cũng không thấy!

Nami bước lên một bước, rụt rè nói: "Chúng tôi không có mô chỉ nào cả."

"Một chút cũng không có?" Mansherry hỏi.

"Đúng!" Chopper nói.

Sắc mặt bình tĩnh của Mansherry lập tức trở nên âm trầm: "Các ngươi đang đùa ta! Coi như các ngươi làm chuyện táng tận lương tâm bị người chặt thành thịt vụn, cũng phải còn một chút mô chứ!!"

Chopper vội vàng nói: "Chúng tôi không phải bị người chặt, chúng tôi bị thiên thạch đập, cho nên tay chân bị đốt thành tro."

"Bị thiên thạch đập?”

Mansherry cười khẩy, giận dữ nói: "Xin lỗi, ta ở đây không chữa bệnh tâm thần!!"

"Chúng tôi......"

Băng Mũ Rơm giờ thực sự câm nín.

Họ đúng là bị thiên thạch đập cho tàn tật!

Nhưng nói thật với những người bình thường này thì ai mà tin.

"Ta biết các ngươi nhiều lần tìm ta chữa trị nhưng không có kết quả, trong lòng ắt hẳn có chút tức giận."

"Các ngươi trách ta cũng được, giận lây ta cũng được."