Logo
Chương 193: Phát hiện trở nên mạnh mẽ đại lục mới

"Ta biết, chuyện đó đúng là ta có không ít trách nhiệm.”

Luffy cau mặt, lên tiếng: "Nhưng chuyện cũng qua gần một tháng rồi, cậu không thể rộng lượng một chút, quên chuyện này đi được sao?"

"Tôi làm sao quên được!!"

Usopp trừng mắt nhìn Luffy, gào lên: "Mỗi khi tôi muốn xông lên chiến đấu, mỗi khi tôi muốn ra tay đánh cậu, tôi đều nhận ra mình không còn tay nữa, tôi lúc nào cũng nhớ tới cái chuyện ngu ngốc cậu đã làm! Bảo tôi quên thế nào hả!!"

"Cái này......"

Luffy xanh mặt, hoàn toàn không thể phản bác.

Giờ nghĩ lại, cậu cũng biết mình gây ra họa lớn đến mức nào, nhưng lúc đó cậu thật sự không nghĩ nhiều!

Trong lúc mất mũ, đầu cậu chỉ nghĩ đến cái mũ thôi, căn bản không hề cân nhắc đến việc nhặt một cái mũ lại phải trả giá đắt đến vậy.

"Như vậy không phải vừa hay sao?"

Luffy suy nghĩ một hồi, đột nhiên cười toe toét.

"Cái gì!?"

Usopp ngớ người, nghi ngờ mình nghe lầm.

"Như vậy vừa hay còn gì! Cậu có thể không cần chiến đấu nữa!!"

Luffy cười hề hề, nói: "Mỗi khi chiến đấu, cậu chẳng phải hay mắc mấy cái bệnh lạ quái đản sắp chết sao? Giờ mất cả hai tay rồi, ra chiến trường cũng vô dụng."

"Vậy nên!"

Luffy nhếch mép, nghiêm mặt nói: "Tôi ra lệnh với tư cách Thuyền Trưởng, cậu không cần chiến đấu, cứ an tâm dưỡng thương trên thuyền là được!"

Không có gì dùng?

Không cần chiến đấu?

Usopp ngây người như phỗng, hai từ này cứ lẫn lộn trong đầu cậu.

Mờ mờ, cậu như thấy lại bóng dáng con tàu Going Merry!

Không cần......

Rồi sẽ bị bỏ rơi sao?

"Luffy!???"

Mắt Usopp mờ đi, giờ cậu rất muốn hỏi Luffy, liệu mình có bị vứt bỏ không! Giống như cái cách họ đã vứt bỏ Going Merry, vứt bỏ cậu.

Dù sao, bây giờ cậu cũng giống hệt Going Merry lúc đó.

Một cái là con tàu mục nát, một cái là tay bắn tỉa mất cả hai tay!

Nhưng cổ họng cậu nghẹn ứ, không thể nào thốt nên lời!

"Ha ha ha!!"

Bỗng dưng, Usopp bật cười: "Luffy, Luffy! Tôi hiểu rồi!!!"

Usopp khóc ra máu, giữa những giọt nước mắt, cậu như thấy Going Merry đang bốc cháy.

"Tôi hiểu, tôi hiểu rồi!"

Usopp cười ha hả, gật đầu: "Luffy, từ nay về sau tôi sẽ không bao giờ cãi nhau với cậu nữa, tôi hứa đấy!!"

"Cậu nói đúng, mỗi khi chiến đấu, tôi toàn mắc đủ thứ bệnh quái quỷ."

"Usopp!!"

Chopper bước lên, cậu nhận ra Usopp bây giờ có gì đó không ổn.

"Chopper! Tớ không sao!"

Usopp cười, từ chối để Chopper kiểm tra: "Cậu hỏi tại sao tớ cười à? Vì tớ mà không cười thì sẽ chết mất!!"

"Luffy!!"

Usopp cười, quay sang nhìn Luffy: "Tớ hiểu rồi, tớ sẽ an tâm dưỡng thương!"

"Usopp, cậu hiểu là tốt rồi."

Luffy gật đầu, cảm thấy Usopp đã nghe lọt tai.

"Usopp......"

Những người còn lại trong băng Mũ Rơm đều thở dài, rõ ràng Usopp đang tự trách mình.

Nhưng...... Như vậy chưa chắc đã không tốt.

Lời Luffy có thể tổn thương người khác, nhưng không phải không có lý, bây giờ Usopp nên làm là dưỡng thương cho tốt.

Lúc này ——

Mặt trời đã lặn hẳn, không còn chút ánh sáng nào.

Trên bầu trời tối đen, lờ mờ có một ngôi sao băng vụt qua.

"Chuyện gì xảy ra!!"

Lúc này ——

Trong căn phòng thuê tạm của Crocodile, mặt Crocodile đỏ bùng!

Cô kinh ngạc nhận ra mình đã trở nên mạnh mẽ hơn.

Dù không nhiều, nhưng thực sự mạnh hơn!

"Ong ong!!"

Crocodile xòe tay, ngưng tụ một luồng Busoshoku Haki thâm thúy.

Cô đã biết dùng Haki từ lâu, chỉ là Haki không mạnh, kiểu có cũng như không.

Thêm vào đó, cô dựa vào năng lực của trái Horu Horu no Mi để biến thành đàn ông, sợ Busoshoku Haki xung đột với cơ thể đàn ông.

Nên cô chưa từng sử dụng, càng không cố ý luyện tập.

Khi trở lại thành phụ nữ, Haki gần như yếu đến mức không đáng kể.

Nhưng hôm nay......

Chỉ cần xòe tay là có thể ngưng tụ Busoshoku Haki!

"Vù vù......"

Mắt Crocodile sáng lên, tay phải lập tức ngưng tụ một cơn bão cát.

"Thật thần kỳ!!"

Giờ đây, Crocodile không thể diễn tả hết sự kinh ngạc trong lòng.

Cô kinh ngạc nhận ra, khả năng kiểm soát năng lực trái Suna Suna no Mi của mình cũng tiến bộ!

"Chuyện này rốt cuộc là thế nào?"

Crocodile cố nén sự kích động, cố gắng nhớ lại những gì đã làm hôm nay.

Nhưng mọi thứ đều bình thường!

Ngoại trừ việc khôi phục cổ tay trái hôm nay, chuyện đó......

"Chẳng lẽ, năng lực của tên đó không chỉ là chữa trị?!"

Toàn thân Crocodile run lên, cảm thấy khả năng này rất lớn.

"Nếu, mình uống thêm chút nữa......"

"Hoặc dứt khoát làm chuyện nam nữ!!"

Mắt Crocodile sáng rực, như thể đã phát hiện ra một đại lục mới để trở nên mạnh mẽ.

Nếu làm thế mà có thể mạnh hơn, cô còn tìm Ivankov làm gì, tìm trái Horu Horu no Mĩ làm gì, biến thành đàn ông làm gì.

Cứ làm phụ nữ không tốt sao!

Cô vốn dĩ không ghét cơ thể con gái của mình!

Cô cầu Ivankov biến thành đàn ông, đơn giản chỉ là muốn có được sức mạnh lớn hơn.

"Không được!!"

Crocodile xoa xoa đầu, tỉnh táo lại: "Mình cần phải kiểm chứng lại.".

"Nếu thật sự như mình nghĩ."

"Mình sẽ trói hắn lại, sau này mỗi ngày......"

Crocodile nhếch mép, cảm thấy sau này mỗi ngày có thể uống sữa tươi để trở nên mạnh mẽ hơn.

Ánh trăng như vẽ.

Lúc này ——

Trong phòng Usopp trên tàu Sunny.

"Chiến binh dũng cảm trên biển...... Tay bắn tỉa...... Ước mơ...... Tan vỡ......"

"Không còn nữa, mất hết rồi......"

Usopp lẩm bẩm, khuôn mặt vô hồn không chút huyết sắc nào.

Cậu bất động, ngây ngốc nhìn sợi dây thừng trên bàn.

Không biết qua bao lâu......

Usopp như thể đã hạ quyết tâm, cậu hành động.

...

Sáng sớm hôm sau, trời còn chưa sáng hẳn.

"AI”

Một tiếng hét kinh hoàng phá vỡ sự tĩnh lặng trên boong tàu.

"Có chuyện gì!!"

"Bị địch tập kích sao?"

"Hình như là tiếng của Chopper!!"

"Chopper!!"

Cả băng Mũ Rơm giật mình tỉnh giấc, không kịp thay áo ngủ, vội vã chạy về phía nơi phát ra âm thanh.

"Chopper, sao vậy!!"

Zoro và Sanji xông vào phòng.

"Usopp, Usopp cậu ấy......"

Thấy Zoro và Sanji đến, Chopper lại khóc.

"Usopp!?"

Zoro và Sanji sững sờ nhìn Usopp nằm dưới đất, rồi nhìn sợi dây thừng trên xà nhà, lập tức hiểu ra chuyện gì đã xảy ra.

Sanji tức giận: "Tên ngốc Usopp này, rốt cuộc có chuyện gì mà không nghĩ ra chứ!!"

"Chopper!!"

Zoro cau mày, vội hỏi: "Usopp còn cứu được không?!"