Logo
Chương 200: Luffy hung, liền Robin cũng cùng một chỗ đánh

“Vù vù!!”

Luffy thoăn thoắt lao tới, vung nắm đấm to như bao cát đấm thẳng vào đầu Sabo.

“Luffy??”

Sabo khựng lại một chút, trong trí nhớ của anh, Luffy đâu có hung hăng như vậy.

Sabo nghiêng người tránh đòn của Luffy, thoắt một cái đã đứng trước mặt cậu, cười hề hề hỏi: “Tôi ăn trái Mera Mera no Mi rồi, cậu muốn tôi trả lại thế nào đây hả!!”

“Đánh cho cậu bay luôn là xong!!”

Luffy gào lên, cậu không thể nào chấp nhận việc trái ác quỷ của Ace lại bị người khác ăn mất.

“Thôi được rồi, đừng đùa nữa Luffy!”

Robin bước lên, đứng chắn giữa Luffy và Sabo.

Cô thấy hai anh em khó khăn lắm mới gặp lại mà đã định đánh nhau rồi, thật không nên.

“Robin, tránh ra cho tớ!!”

Luffy vung nắm đấm, hằn học.

Robin nhíu mày, vẫn đứng trước Sabo: “Luffy, dừng tay lại! Cậu có biết anh ấy là ai không?!”

“Tớ mặc kệ anh ta là ai! Nếu cậu còn cản tớ, tớ đánh cả cậu luôn!!”

Luffy giờ đang rất tức giận, cậu cảm thấy Robin là một kẻ phản bội. Trong chuyện trái Mera Mera no Mi này, cô lại đứng về phía quân cách mạng.

Vù vù vù!!!

Luffy lao tới, cả người như viên đạn lao thẳng về phía Sabo.

“Luffy, dừng tay cho tớ!!”

Robin siết chặt nắm đấm, đứng chắn trước Sabo, kiên quyết hơn.

Cô muốn xem thử, nắm đấm của Luffy có vì cô mà dừng lại không.

“Robin!!”

Luffy gào lên khản giọng. Giờ cậu thật sự không hiểu, Robin là đồng đội của cậu, tại sao trong chuyện Mera Mera no Mi lại bênh vực người ngoài!

Ầm ầm!!

Trong mắt Luffy lóe lên một tia tàn nhẫn, cậu vung nắm đấm nhanh hơn, tạo ra những tiếng xé gió.

“Luffy, đồ khốn kiếp!!”

Sanji lập tức nổi giận, anh không ngờ Luffy lại định ra tay với Robin.

"Robin..."

Nami tuyệt vọng che miệng, không thể tin được chuyện này lại xảy ra.

"Luffy?"

Mắt Robin rưng rưng, cô cảm thấy lòng mình lạnh lẽo.

"Dạ!"

Sabo nhanh chóng tiến lên, đỡ đòn của Luffy đồng thời cởi áo choàng đen ra: “Luffy, không ngờ bao nhiêu năm không gặp, cậu vẫn chứng nào tật ấy, sao không học hỏi tôi và đại ca một chút.”

“Anh là…”

Đột nhiên, cơ thể Luffy như bị điện giật, cứng đờ.

“Không nhận ra tôi à?”

Sabo lấy ra một cây ống nước, vắt lên vai: “Vậy thế này thì sao?”

“Anh là…”

Mắt Luffy đột nhiên ướt át, người trước mắt trùng khớp với người đã chết trong ký ức của cậu.

“Anh là… Sabo!!”

“Luffy, lâu rồi không gặp.”

Sabo khẽ gật đầu, giữa hai hàng lông mày tràn đầy sự dịu dàng.

“Ô ô ——”

Mắt Luffy như vòi cứu hỏa, nước mắt tuôn ra ào ào, cậu dang hai tay định ôm chầm lấy Sabo: “Sa——”

Bốp!

Ngay lúc đó, Sanji đá thẳng đầu Luffy xuống sàn tàu.

"Luffy!!"

Sanji túm lấy Luffy, giận dữ nói: “Vừa rồi cậu định đánh bay Robin phải không!!”

Bốp bốp bốp!!!

Sanji đấm liên tục vào mặt Luffy, thân là đầu bếp, anh hiếm khi dùng tay đánh người, nhưng lần này anh thật sự nổi giận.

Vừa rồi Luffy không những không thu tay lại, mà còn tăng tốc độ.

"Bốp!"

Nami tiến lên tát Luffy một cái: “Luffy, đồ khốn kiếp.”

Sanji và Nami thay nhau đánh Luffy, khiến cậu bầm dập mặt mày.

“A cái này…”

Sabo liếc nhìn Luffy, định khuyên can, nhưng lại thôi.

Đây là chuyện nội bộ của băng Mũ Rơm, anh không tiện can dự, hơn nữa Luffy vừa rồi đúng là định đánh bay cả Robin cùng với mình.

“Anh là…”

Những thành viên còn lại của băng Mũ Rơm lập tức vây quanh Sabo, rõ ràng Luffy và người trước mắt có quan hệ mật thiết, nếu không Luffy đã không đột nhiên dừng tay.

Sabo cười ha ha nói: “Tôi cũng như Ace, là anh trai của Luffy!”

“Anh trai của Luffy?!”

Mọi người kinh ngạc.

Lúc này ——

“A a a a a a a!!”

Trong phòng ở tầng ba của Thousand Sunny, Crocodile mặt mày ủ rũ: “Hắn đến bao giờ mới quay lại a!!”

Ba ngày, ròng rã ba ngày!

Cô ngồi xổm ở Kamyu ba ngày rồi mà vẫn không thấy bóng dáng người nào.

“Nếu năng lực của hắn đúng như ta suy đoán! Ta……”

Crocodile càng ngày càng hối hận, vì sao trước đây lại phải thận trọng quá mức.

“Đã từng có cơ hội để trở nên mạnh mẽ bày ra trước mặt ta, ta lại không biết trân trọng.”

“Có lẽ là thời cơ chưa đến.”

Crocodile thở dài một tiếng, cô lẻn vào căn phòng này đã được vài ngày, với trí thông minh của cô, rất đễ dàng nhận ra căn nhà này chỉ được sử dụng tạm thời.

Cô sở dĩ vẫn ở lại đây, thuần túy là trong lòng vẫn còn chút mong đợi và không cam tâm.

“Cứ giữ cái thân phận con gái này đã…!”

“Nếu còn có thể gặp lại ngươi, ta nhất định phải làm ngươi!!”

Khuôn mặt Crocodile đỏ bừng, trong đầu không khỏi hiện ra những hình ảnh nóng bỏng, khiến cơ thể cô trở nên khô nóng.

“Bây giờ vẫn là qua bên kia xem sao...”

Crocodile cười, lấy ra một tờ áp phích có dòng chữ "Hải tặc vạn bác hội".

Crocodile thấp giọng lẩm bẩm: “Bullet, triệu tập nhiều hải tặc như vậy, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?! Còn có kho báu của Roger……”

Lúc này ——

Trên boong tàu Sunny số hai.

Sanji và Nami đã "sửa chữa" xong Luffy, rồi lại xuất hiện trước mặt các thành viên quân cách mạng.

Ngoài Sabo, Karasu, Inazuma, Koala, Hack cũng đều có mặt…

"Vậy là Robin, cậu đã sớm biết thân phận của Sabo?"

Sau khi biết thân phận của Sabo, Nami không nhịn được hỏi.

“Đúng! Tớ không chỉ biết Sabo là anh trai của Luffy, mà còn biết anh ấy rất muốn tìm trái Mera Mera no Mi.”

Robin gật đầu, nói: “Cho nên lúc đầu tớ mới khuyên Luffy, đừng có nói cái gì đánh bay tham mưu trưởng quân cách mạng.”

Vừa nói, Robin vừa nhìn về phía Luffy.

Cô sẽ không quên, lần đầu tiên ở sơn động vương quốc Loulan, Luffy đã nhìn cô với ánh mắt chán ghét.

“Tớ…”

Luffy lập tức cúi gằm mặt, vô cùng xấu hổ.

Cậu cũng nhớ sự việc đó, lúc trước Robin còn bảo cậu đừng hối hận, bây giờ cậu hối hận rồi.

Karasu bước lên một bước hỏi: "Luffy, còn nhớ vụ cá cược của chúng ta không?"

"Tớ…"

Luffy càng cúi đầu sâu hơn.

"Cá cược gì vậy?" Sabo tò mò hỏi.

Karasu nói: "Tôi và LufÍy cá cược, nếu người cuối cùng nhận được trái Mera Mera no Mi là cậu, Luffy sẽ đảm bảo sau này không còn xúc động như vậy nữa! Nếu cậu ấy lấy được thì tôi sẽ dập đầu xin lỗi cậu ấy."

“A ~~”

Sabo hơi nhíu mày, nói: “Thực ra vụ cá cược này vẫn chưa có kết quả, tôi vẫn chưa nhận được trái Mera Mera no Mi.”

“Cái gì!?” Karasu lập tức kinh ngạc.

"Sabo, anh nói thật sao!"

Robin cau mày, nếu Sabo không bắt được trái Mera Mera no Mĩ, chỉ có trời mới biết Luffy sẽ còn làm ầm ï đến bao giờ.

"Đúng, hơn nữa nếu tôi đoán không sai, trái Mera Mera no Mi đã không còn ở đất nước này nữa."