Lúc đó, Kamyu mặt mày cau có, lớn tiếng nói: “Ta và Eula giao dịch công bằng, không tin cứ hỏi cô ấy!”
“Hả?”
Sanji sững sờ, gã thanh niên này dường như không nói dối.
Ánh mắt anh hướng về phía Eula.
“Tôi…”
Eula im lặng.
Đúng là cô đã thỏa thuận giao dịch với Kamyu. Nhưng chàng trai tóc vàng tự xưng “Soba Siêu Nhân” này có vẻ không phải người xấu.
Mọi sự thỏa hiệp đều vì hy vọng trả thù!
Thẳng thắn rằng mình bị Thiên Long Nhân mua làm nô lệ. Nếu Kamyu, gã Thiên Long Nhân kia, thực sự có thể giúp cô phục quốc như đã hứa, dù phải trả giá bằng cả mạng sống, cô cũng cam lòng.
Nhưng danh tiếng của Thiên Long Nhân…thật tệ hại.
Nếu không nói ra sự thật, biết đâu cô có thể được cứu. Rồi từ từ nhẫn nại, từng bước một mở rộng thế lực.
Đó cũng là một cách báo thù.
Chọn thế nào đây?
Eula do dự!
Sự do dự của Eula khiến Sanji hiểu lầm.
Sanji nghĩ: Cô ấy đang sợ hãi!
Anh lạnh lùng trừng Kamyu: “Còn giao dịch gì nữa? Cô ấy không hề đồng ý!”
Geppo!
Nói xong, anh đạp không trung, kéo Eula lao vút lên cao.
Chứng kiến cảnh này,
Kamyu nhanh tay lẹ mắt, nhảy lên thật cao, hận không thể vọt lên trời để bắt Sanji. Nhưng với không tới! Không cam tâm, hắn liều mạng đuổi theo Sanji đang chạy trên không trung.
Cho đến khi bóng dáng họ biến mất nơi chân trời.
Kamyu gào lên: “Gaia!!!”
…
Cùng lúc đó, trong một quán rượu.
“Ha ha ha ha!”
Caron nhấm nháp rượu vang, vẻ mặt đắc thắng: “Kamyu, Kamyu! Công lao của ngươi ta giành lấy rồi!”
Hắn liếc xéo "Luffy" đang ngồi co ro ở góc phòng, khinh bỉ: “Hừ, Mũ Rơm treo thưởng bốn trăm triệu Belly, không ngờ lại yếu gà đến thế.”
“Tôi thấy không phải Mũ Rơm yếu, mà là Caron-sama quá mạnh!” Một tên CP0 nịnh nọt.
“Đúng vậy, Kamyu-sama đến loại yếu gà này cũng đánh không lại. Sao có thể là đối thủ của Caron-sama.”
“Caron-sama, tôi đề nghị giết ngay Mũ Rơm đi. Cầm đầu hắn đi tranh công!” Một tên CP0 đề nghị.
Demaro (Luffy giả) hoảng hốt!
Nghe vậy, hắn vùng dậy, kinh hãi tột độ.
“Ô oa oa ~ Ô oa oa!”
Hắn khóc lớn!
Ta không phải Mũ Rơm, ta là giả mạo!
Có thể tháo cái giẻ rách ra cho ta nói được không!
“Chết tiệt, còn không thành thật!”
Một tên CP0 thấy vậy, xông vào đấm đá Demaro túi bụi.
Binh binh binh!
“Thôi, đừng đánh chết mất.”
Caron ngăn lại: “Ta phải mang hắn về còn sống, nếu không Kamyu cái thằng nhãi ranh kia bảo chúng ta cướp công thì sao?”
“Vậy Caron-sama, chúng ta nên làm gì bây giờ?”
“Liên hệ với Hải Quân đóng quân ở quần đảo Sabaody, nói với chúng rằng Krold Caron-sama đã bắt được Mũ Rơm! Thông báo toàn đảo.”
“Một khi tin tức lan ra.”
“Giả cũng thành thật.”
…
Cùng lúc đó, đảo số 47.
Giống như Nguyên Kịch Tình, Nữ Hoàng Hải Tặc đích thân hộ tống Luffy lên đảo, cho Luffy “mũi giả” để che giấu thân phận, còn có một lượng lớn thức ăn!
Có khác biệt không?
Có!
Khác với Nguyên Kịch Tình, Nữ Hoàng Hải Tặc không đưa áo choàng của mình cho Luffy.
“Chị? Không ở lại một lát sao?” Nhị muội hỏi.
Hancook lắc đầu: “Không được, Luffy đã tu luyện hai năm. Không cần chị che chở nữa.”
“Vâng, thưa chị.”
Một bên khác, đảo số 3.
Địa điểm tập hợp tạm thời của băng Mũ Rơm.
“Sanji! Cuối cùng anh cũng đến!” Thấy người tới, Nami vui mừng, không chút do dự dang tay ôm Sanji.
Thấy vậy, mắt Sanji lập tức biến thành hình trái tim: “Nami-chan ❤❤~”
Anh cũng lao vào ôm Nami.
“Sanji! Anh không sao thật là tốt quá.”
Nhanh như chớp!
Chopper nước mắt nước mũi tèm lem hất Nami ra, ôm chặt Sanji: “Huhu ~~ Sanji, anh không sao thật là tốt quá!”
Sanji cọ cọ Chopper: “Nami-chan ❤❤ sao lại gầy thế, ngực cũng nhỏ đi.”
Chopper: “Sanji, tôi là Chopper mà.”
Sanji:r!!!
Mở mắt ra, sắc mặt anh lập tức tái mét.
“Chopper, cút đi!”
Chopper ra sức cọ: “Sanji, anh nói linh tinh gì vậy? Tôi là Chopper mà.”
Sanji:……
Anh đẩy Chopper ra.
Mắt lại híp thành hình trái tim: “Nami-chan ❤❤❤ lại đây ôm một cái nào~~~”
Nami: “Cút!”
“Mà này. Sanji, cô gái kia là…” Usopp tinh mắt nhìn thấy cô gái sau lưng Sanji, hỏi.
“À ~ tôi nhặt được ở trước cửa phòng đấu giá nô lệ. Hình như tên Eula, thấy cô ấy đáng thương nên mang về.” Sanji đáp.
“Ra là vậy, quả là một mỹ nhân super... beautiful!”
Franky nhìn Eula, hai tay chắp lại làm động tác đặc trưng, rồi nhíu mày hỏi: “Nhưng sao cô ấy lại ngất xỉu?”
Zoro bĩu môi: “Hắn là tên đầu bếp háo sắc, nghĩ một chút cũng biết là hắn làm gì rồi.”
Nghe vậy, Sanji lập tức nổi giận.
“Đầu tảo xanh kia, ngươi nói ai là đầu bếp háo sắc!”
“Hả! Ngươi gọi ai là đầu tảo xanh!”
“Đồ ngốc! Đương nhiên là ngươi rồi.”
“Ngươi muốn ăn đòn phải không?”
“Nhào vô, ai sợ ai!”
Keng! Keng! Keng! Keng!
Tiếng kim loại va chạm vang lên liên tiếp, hai người hằm hè như kẻ thù không đội trời chung.
Mọi người……
Bó tay toàn tập.
Sao hai người này cứ gặp mặt là cãi nhau thế nhỉ?
Cho đến khi Nami tung hai cú đấm trời giáng, hai người mới chịu dừng lại.
“Tôi cũng không biết cô ấy sợ độ cao.”
Sanji vừa nói vừa châm điếu thuốc, rồi hỏi: “Cái này không quan trọng, quan trọng là rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Tôi thấy trên đảo đầy Hải Quân, họ cũng đang truy bắt chúng ta.”
“Với cả Đoàn Kỵ Sĩ Cá Chuồn sao lại biết trước Hải Quân sẽ vây quét chúng ta?”
“Về điểm này…”
Nami chau mày: “Chúng tôi cũng biết có một người bí ẩn biết trước Hải Quân sẽ vây quét chúng ta. Nên đã nhờ Đoàn Kỵ Sĩ Cá Chuồn dẫn đường khi chúng ta lên đảo.”
“Người bí ẩn?”
Mọi người ngơ ngác.
Tự hỏi người bí ẩn này là ai?
“Bỏ qua chuyện này đi, giờ còn ai chưa tới?” Sanji hỏi.
“Robin sắp tới rồi, Luffy cũng đang trên đường tới.”
“Còn Brook thì...”
Usopp nhíu mày, nói thật: “Anh ấy đã đến quần đảo Sabaody từ lâu, nhưng lại không đến đây tập hợp cùng chúng ta, có lẽ…”
“Vậy Brook chính là người bí ẩn kia.” Sanji nói một câu kinh người.
“Tôi cũng nghĩ giống tên đầu bếp thối này.” Zoro nói.
“Sao các người lại nghĩ vậy?”
“Trực giác.”
Zoro và Sanji đồng thanh đáp.
Sanji cười: “Bỏ qua anh ta đi, bên ngoài Hải Quân rất đông. Lúc nãy gặp Eula, tôi đã tiện tay lấy một cái tên. Tôi nghĩ mọi người cũng nên lấy một cái tên giả, tốt nhất là nên hóa trang một chút.”
“Hả?”
Mọi người ồ lên, nhìn nhau cười: “Đã chuẩn bị xong rồi.”
“Đúng rồi, cô gái này anh định xử lý thế nào?”
“Đến lúc đó giao cho Hải Quân vậy. Đằng nào sớm muộn cũng chạm mặt.”
“Tôi đến muộn à?”
Đúng lúc này, một cô gái da ngăm đen xinh đẹp đứng ở cửa lên tiếng.
