...
Sau một hồi trò chuyện.
“Ra là vậy, cảm ơn anh đã chiếu cố Luffy trong thời gian qua.”
“Không có gì.”
Đúng lúc này, một vài binh lính thấy Jinbe và băng Mũ Rơm cười nói vui vẻ thì tỏ vẻ bất mãn: “Đại ca Jinbe, xin đừng cần trở công vụ.”
Nói xong, họ lại định xông lên.
Jinbe giơ tay ngăn binh lính lại: “Khoan đã! Tôi đến đây là để giải quyết chuyện này.”
Rồi ông quay sang băng Mũ Rơm.
Kể lại cặn kẽ mọi chuyện từ đầu đến cuối.
“Bùn quái gì cơ?”
Luffy ngơ ngác, nói rằng băng hải tặc của cậu ta làm gì có ai là bùn quái.
“Đừng có giả ngốc.”
“Tôi tận tai nghe thấy tên lái buôn người cá kia nói là đồng bọn của băng Mũ Rơm các người.”
Lúc này, một người cá màu tím chỉ vào băng Mũ Rơm với vẻ mặt oán hận: “Hơn nữa, tôi còn tận mắt thấy cái tên bùn quái đó xuống từ thuyền của các người. Đáng ghét, ghét nhất là hải tặc!”
“Ngươi nói cái gì hả!”
Nửa câu sau người cá màu tím nói rất nhỏ, nhưng Luffy vẫn nghe thấy.
Chết tiệt!
Nói xấu cậu thì thôi đi, lại còn nói xấu cả cái "ngành nghề" của cậu nữa!
Lập tức, cậu ta giận tím mặt, giơ nắm đấm to như bao cát lên, định vung vào đầu người cá kia.
“Cứu tôi, cứu tôi! Hắn muốn giết người diệt khẩu!”
Người cá màu tím hét lớn, sợ hãi trốn sau lưng binh lính.
Bốp!
Một cú đấm bao cát giáng thẳng xuống Luffy!
“Luffy, đừng có làm loạn!”
Nami thu nắm đấm lại, áy náy nhìn Jinbe và những người khác: “Jinbe, và cả vị tiểu thư người cá này nữa. Tôi nghĩ mọi người đã hiểu lầm rồi.”
Luffy trí nhớ không tốt, quên mất chuyện bùn quái.
Nhưng những người còn lại trong băng Mũ Rơm thì nhớ rõ.
“Cái tên bùn quái đó tên là Caribou, là kẻ tấn công mà chúng tôi gặp trên đường đến Đảo Người Cá. Tiện thể thì hắn đi cùng chúng tôi đến Đảo Người Cá luôn.”
“Băng hải tặc Mũ Rơm của chúng tôi không có bất cứ quan hệ nào với hắn.”
“Còn chuyện hắn nói dối là đồng bọn của Mũ Rơm. Rõ ràng là hắn muốn đổ tội cho chúng tôi.”
Usopp nói thêm vào: “Băng hải tặc Mũ Rơm của chúng tôi nổi tiếng khắp nơi, số lượng thành viên có thể tra ra được! Mọi người chỉ cần điều tra một chút là biết ngay cái tên bùn quái đó không phải người của chúng tôi.”
“Cái mũi dài nhà ngươi trông là biết chuyên nói dối!”
Lúc này, một binh lính tỏ vẻ không vui, hừ lạnh nói: “Theo như chúng ta biết, vài ngày trước băng Mũ Rơm từng công khai tuyển mộ thành viên hải tặc quy mô lớn ở quần đảo Sabaody! Tên bùn quái đó rất có thể đã bị các ngươi chiêu mộ vào lúc đó!”
“Anh đang nói bậy bạ.”
Băng Mũ Rơm cho rằng người này đang bịa chuyện.
Lúc ở quần đảo Sabaody, khắp nơi đều có Hải Quân muốn vây bắt họ. Họ phải trốn chui trốn lủi ở đảo số 3.
Việc tự do đi lại còn khó khăn.
Nói gì đến công khai tuyển mộ thành viên?
“Hừ, chẳng lẽ các ngươi coi vương quốc Ryugu chúng ta là vương quốc dưới đáy biển nên không có tai mắt trên mặt đất sao?”
Người lính nói, rồi lấy ra một tấm ảnh, chỉ vào đó nói: “Đây chính là bằng chứng các ngươi công khai tuyển mộ thành viên hải tặc!”
Mọi người trong băng Mũ Rơm nhìn vào.
Lập tức trợn tròn mắt.
Cái này chẳng phải là băng Mũ Rơm giả mạo sao?
Ai nấy đều cảm thấy như vừa nuốt phải cục tức nghẹn ứ trong lòng.
Không thể nào.....
Cái loại đồ giả một trời một vực thế này mà lại có nhiều kẻ ngốc nhận nhầm đến thế sao?
“Đó là băng hải tặc Mũ Rơm giả mạo!” Nami chỉ vào ảnh chụp quát.
“Giả mạo?”
Người lính kia cười lạnh: “Hai năm các ngươi không xuất hiện, vừa xuất hiện thì đã có hải tặc giả mạo? Lại còn đúng lúc tuyển mộ thành viên. Trên đời này làm gì có chuyện trùng hợp như vậy?”
“Chúng tôi......”
Mọi người trong băng Mũ Rơm nhất thời nghẹn lời!
Đúng là trùng hợp như vậy thật.
Cái tên Luffy giả kia sao cứ phải giả danh lừa bịp vào đúng hai năm sau thế?
“Ối......!”
“Luffy, Nami, Zoro, Sanji, các cậu tuyển thêm đồng đội khác từ lúc nào thế?” Đúng lúc này, Chopper giật lấy tấm ảnh, kêu lên đầy kinh ngạc.
Băng Mũ Rơm: !!!
Cả đám ôm trán!
Được thôi, cái loại ngốc nghếch này nhà mình cũng có một con.
Nghe vậy, người lính cười lạnh một tiếng: “Hừ, xem ra con thú cưng của các ngươi không biết nói dối nhỉ.”
Trong lòng đã căm hận đến tận xương tủy.
Băng Mũ Rơm này chính là lũ hải tặc dụ dỗ người cá độc ác!
Lái buôn người cá!
Đến cả thú cưng nhà người ta cũng thừa nhận rồi kìa!
Giơ cây đinh ba lên, hắn hung hăng nói: “Băng Mũ Rơm! Các ngươi dụ bắt một lượng lớn người cá, ta phụng mệnh đại kỵ sĩ đến bắt các ngươi!”
Rồi định xông lên tấn công băng Mũ Rơm!
Keng! Một tiếng.
Họ lại bị ngăn cản.
Người lính kia trừng mắt nhìn kẻ ra tay: “Đại ca Jinbe! Ta gọi anh là đại ca vì anh là tiền bối của tôi, nhưng nếu anh cứ bao che loại tội phạm này! Ta cũng sẽ không khách khí với anh đâu!”
Jinbe che mặt: ......
Mấy cái tên tép riu như cậu xông lên thì chỉ có nước chết thôi!
Tưởng mình ghê gớm lắm chắc?
Ông còn chưa kịp mở miệng thì Robin đã lên tiếng trước.
Robin trầm giọng hỏi: “Anh lính này, xin hỏi anh định bắt chúng tôi đến đâu?”
Người lính nói: “Đương nhiên là ngục giam hoàng cung!”
Robin lại hỏi: “Vậy nếu trong thời gian này, chúng tôi chứng minh được Caribou không phải đồng bọn của băng Mũ Rơm thì sao?”
Người lính trả lời: “Nếu thật sự là hiểu lầm, vương quốc Ryugu chúng tôi sẽ gửi lời xin lỗi chân thành nhất đến các vị.”
Robin gật đầu: “Được!”
Nói xong, cô ra hiệu cho đám binh lính bắt họ.
“Robin, cậu......”
Mọi người có chút không hiểu!
Robin đang giở trò gì vậy!
Tuy họ cũng muốn tự chứng minh sự trong sạch, nhưng đâu cần phải để người ta bắt chứ!
“Ngục giam hoàng cung ở trong thành Ryugu, ngay cả Hải Quân cũng không thể tự tiện vào.” Robin nhỏ giọng nói với băng Mũ Rơm.
“Ừ! Đúng rồi!”
Ngoại trừ Luffy và Chopper.
Những người còn lại trong băng Mũ Rơm đều sáng mắt lên.
Họ hiểu ngay ý của Robin!
Mấy ngày nay họ bị một tên Hải Quân (Tokikake) truy sát đến khổ sở, chỉ có thể trốn trong quán cà phê Người Cá! Nhờ có Camie làm người giúp việc che chắn.
Sanji gật đầu: “Đây cũng là một ý hay. Coi như cuối cùng bị phát hiện, cũng không liên lụy đến Camie!”
Brook và Franky cũng gật đầu: “Với thực lực của chúng ta, bọn chúng cũng không giam nổi chúng ta đâu.”
Zoro cũng gật đầu: “Chỉ cần có rượu, đi đâu cũng như nhau thôi.”
Băng Mũ Rơm: ......
Cạn lời.
Đã ngồi tù rồi, ai cho anh uống rượu?
Nami thì có chút hoảng, nói: “Thế nhưng chúng ta vừa đi, con tàu Sunny thì sao?”
Không phải Nami sợ!
Dù sao cô cũng phải tính đến chuyện rời khỏi Đảo Người Cá sau này.
Franky lắc đầu: “Chuyện này không cần lo, người phụ trách trông coi Sunny là em trai của Sư phụ. Anh ta sẽ bảo quản Sunny cẩn thận! Không có thợ đóng thuyền nào lại nỡ để một con tàu bảo bối như Sunny gặp chuyện đâu.”
Nami gật đầu, không còn lo lắng nữa!
Luffy cũng không có ý kiến gì.
Dù cậu ta có ngốc đến đâu, cũng biết nhóm của mình bị tên bùn quái kia hãm hại.
Cậu không muốn mang tiếng dụ dỗ người cá!
Nói khó nghe.
Chỉ cần Camie biết được, hiểu lầm, thì nhóm của cậu biết phải đối mặt với cô bé thế nào đây?
“Cái, cái......”
Lúc này, Usopp muốn nói lại thôi, cuối cùng cúi đầu ỉu xìu nói: “Tôi mà vào ngục giam là sẽ sinh bệnh mà chết mất, tôi......”
Băng Mũ Rơm: !!!
"Cút!"
