Logo
Chương 113: Nhân Hoàng? Ta không phải, đừng nói bừa!

"Phụt!"

Chuẩn Đề đạo nhân mãi lâu không nói nên lời, bỗng nhiên ngửa mặt lên trời phun ra một ngụm kim huyết, sắc mặt vàng như giấy, cả người ngã ngửa ra sau.

Trời ạ, chuyện này mà nói ra, cả Hồng Hoang chẳng ai tin! Thánh Nhân lại bị tức đến thổ huyết!

"Sư đệ, sư đệ đệ làm sao vậy!"

Tiếp Dẫn đạo nhân giật mình, vội vàng đỡ lấy Chuẩn Đề đạo nhân.

Chỉ thấy Chuẩn Đề đạo nhân mặt không chút biểu cảm lau miệng, mở lời: "Sư huynh, ta không sao." Dừng một lát, Chuẩn Đề đạo nhân bỗng nhiên giận dữ hét: "Khương Thạch tiểu tặc, ta nhất định phải cho ngươi đẹp mặt!”

Ở tận Xích Hà Sơn, Khương Thạch hắt xì một cái thật mạnh, không biết ai đang nhắc đến mình, xoa xoa mũi rồi thôi, chẳng mấy để ý.

Chuẩn Đề đạo nhân trút giận xong, mới nhớ đến việc chính, sắc mặt ủ rũ nhìn Tiếp Dẫn đạo nhân nói: "Sư huynh, hiện giờ nên làm gì? Tây Phương giáo ta chịu thiệt lớn như vậy, bề ngoài thì không sao, nhưng nội tình bên trong đã gần như cạn kiệt."

Tiếp Dẫn đạo nhân thấy sư đệ mình thực sự không sao, khuôn mặt khổ sở nhăn nhó như thể kẹp chết được cả muỗi, đáp: "Ai, sư đệ, hiện tại Tây Phương giáo ta chỉ có thể dưỡng sức, chờ đợi khôi phục. Dù sao Địa Tạng Vương vẫn coi như là người của Tây Phương giáo ta, hắn ở U Minh Huyết Hải thu thập, liếm láp công đức khí vận, Tây Phương giáo ta cũng có thể chia chác một ít, góp gió thành bão."

Nói đến đây, Tiếp Dẫn đạo nhân như chợt nghĩ ra điều gì, sắc mặt biến đổi, mang theo chút ý cười lạnh lùng: "Sư đệ, theo ta thấy, Huyền Môn Xiển Giáo và Tiệt Giáo cũng chẳng phải một lòng, đều có ý tranh giành ngôi vị đệ nhất đại giáo của Huyền Môn. Đến khi đó, vận mệnh Nhân tộc, không chừng hai giáo sẽ tranh đoạt lẫn nhau. Tây Phương giáo ta cứ ngồi vững như bàn thạch, biết đâu chẳng có cơ hội thừa nước đục thả câu!"

Chuẩn Đề đạo nhân nghe vậy, khuôn mặt u sầu cuối cùng cũng ửng hồng lên một chút, ngẫm nghĩ một hồi, thấy rất có lý, bèn khen: "Lời sư huynh rất hay, Tây Phương giáo ta đã chờ đợi lâu như vậy rồi, chờ thêm chút nữa cũng chẳng hề gì"

Nói xong, Tiếp Dẫn và Chuẩn Đề nhìn nhau cười, cảm thấy đấu chí lại bừng lên. Trong vô số năm tháng ở Hồng Hoang, hai người vẫn luôn giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tiến bộ như vậy.

Nhất thời nhanh chậm không tính, cười đến cuối cùng mới là người thắng. Tây Phương giáo, tuyệt đối không chịu thua.

Hai vị Thánh Nhân của Tây Phương giáo cúi đầu bàn mưu tính kế một hồi, rồi trở lại Công Đức Trì, tiếp tục tham ngộ đại đạo, tích trữ thực lực, chờ đợi tương lai.

Liên Sơn sơn mạch, Xích Hà Sơn.

Khương Thạch và Thông Thiên giáo chủ ngồi đối diện nhau, uống rượu ngon. Bỗng nhiên Thông Thiên giáo chủ nói một câu, khiến Khương Thạch trố mắt nhìn Thông Thiên giáo chủ, phun cả ngụm rượu ra ngoài, sắc mặt khó chịu nói: "Thanh Liên đạo hữu, huynh đùa ta đấy à?"

Thông Thiên giáo chủ không để ý, xoa xoa tay, vẻ mặt như thể mình vừa phát hiện ra bí mật động trời, nhỏ giọng nói: "Khương Thạch đạo hữu, ta biết chính xác Nhân Tộc Cộng Chủ là ai rồi!"

Trời ạ, thật hay giả!

Khương Thạch ngơ ngác, cảm thấy khó tin.

Vận mệnh Nhân tộc hưng thịnh, có Thiên Đạo định ra Thiên, Địa, Nhân Tam Hoàng xuất thế, Công Đức Thành Thánh, trấn áp khí vận.

Thiên Hoàng hẳn là chuyển thế của Phục Hi đại thần thuộc Nhân Tộc, chỉ là bây giờ còn chưa biết ở đâu. Phục Hi đại thần chưa bước vào con đường tu luyện, được Thiên Đạo che chở, bất kể là ai cũng không thể phát hiện ra.

Địa Hoàng thì hẳn là Khương Khôi, người đang gieo trồng lúa mạch non ở Hồng Hoang, đợi đến khi hắn khiến cả Nhân Tộc Hồng Hoang đều học được trồng lúa mạch non, chính là ngày hắn Công Đức Thành Thánh.

Còn về Nhân Hoàng, tức là Nhân Tộc Cộng Chủ, Khương Thạch thật sự không biết là ai. Nhân Hoàng đời sau lẽ ra phải là vị Hoàng Đế thống nhất Nhân tộc, nhưng bây giờ người đó ở đâu, hoàn toàn không thấy bóng dáng, tìm đâu ra?

Thanh Liên đạo hữu nói mình biết Nhân Hoàng là ai, là đùa giỡn hay thực sự có chuyện đó?

Nghĩ đến đây, Khương Thạch bỗng thấy hứng thú, cầm chén rượu tiến lại gần, thấp giọng hỏi: "Thanh Liên tiền bối, huynh nói xem, Nhân Tộc Cộng Chủ là ai?"

Thông Thiên giáo chủ vuốt vuốt chòm râu dài, vẻ mặt đắc ý như thể nắm giữ mọi thứ trong lòng bàn tay, trầm giọng nói: "Người đó ở ngay trước mắt, không ai khác chính là Khương Thạch đạo hữu đây!"

"Phụt!"

Lần này Khương Thạch thật sự không nhịn được, ngụm rượu ngon trong miệng phun thẳng lên mặt Thông Thiên giáo chủ.

"Khụ khụ, thật xin lỗi Thanh Liên đạo hữu, lần này ta không nhịn được, chuyện cười của huynh buồn cười quá." Khương Thạch nhìn Thông Thiên giáo chủ giật giật da mặt, cười gượng hai tiếng cho qua.

Thông Thiên giáo chủ bất đắc dĩ lau rượu trên mặt, bĩu môi nói: "Khương Thạch đạo hữu, ta không đùa đâu, các ngươi đều bị đèn che mắt, không thấy rõ sự thật thôi. Ta hỏi huynh, trong cả Nhân tộc, chỉ có Khương Thạch đạo hữu huynh là tu vi cao nhất, bối phận cũng cao nhất, Nhân Tộc Cộng Chủ không phải huynh thì còn ai vào đây?"

Nghe vậy, Khương Thạch ngẩn người, ngẫm kỹ thì lời này cũng có lý!

Tính đi tính lại, đúng là như vậy. Khương Thạch hiện giờ tu vi cao nhất, là tu sĩ duy nhất đạt cảnh giới Thái Ất của Nhân tộc, lại còn có cơ hội bước vào cảnh giới Đại La. Hơn nữa Khương Thạch còn là Tiên Thiên Nhân Tộc đầu tiên do Nữ Oa nương nương tạo ra, gốc gác cũng coi như bất phàm.

Nghĩ đến đây, Khương Thạch giật mình, trời ạ, chẳng lẽ là thật? Mình lẽ nào thực sự là Nhân Hoàng?

Nhưng ngay sau đó, Khương Thạch lại hiểu ra điều gì đó, khẳng khái cười nói: "Thanh Liên đạo hữu, ta không phải, đừng có nói bậy!"

Vốn đang dương dương tự đắc, cảm thấy mình đã phát hiện ra điều mà người khác không thấy, Thông Thiên giáo chủ bỗng khựng lại. Trong mắt Thông Thiên giáo chủ, nếu Khương Thạch là Nhân Tộc Cộng Chủ, với quan hệ của Khương Thạch và Tiệt Giáo, thì vận mệnh Nhân tộc chẳng phải Tiệt Giáo có thể một mẻ hốt gọn hay sao, đến cả nước súp cũng không để lại cho Xiển Giáo, nhiều nhất cho đại sư huynh Nhân Giáo chia chác một ít.

Nhưng ở đây Khương Thạch lại chắc chắn phủ nhận như vậy, khiến Thông Thiên giáo chủ có chút nghỉ ngờ không biết mình có phải đã nghĩ sai rồi không.

Thông Thiên giáo chủ nghĩ đến lượng lớn công đức khí vận vuột khỏi Tiệt Giáo, lập tức sốt ruột, hỏi: "Khương Thạch đạo hữu, sao lại không phải huynh? Ngoài huynh ra, ai thích hợp cơ chứ!"

Khương Thạch cầm chén rượu lên nhấp một ngụm, cười nói: "Thanh Liên tiền bối, thực sự không phải ta. Nếu Nhân Tộc Cộng Chủ chỉ đơn thuần so tu vi, so bối phận, thì đơn giản quá. Nói thật, ta còn nghi ngờ Nhân Tộc Cộng Chủ không được phép có tu vi, có lẽ đây là một quy tắc ngầm."

Thập Nhị Kim Tiên của Xiển Giáo đời sau, Quảng Thành Tử, thân là sư phụ trên danh nghĩa của Hoàng Đế, cũng không thu Hoàng Đế vào Xiển Giáo, dạy hắn tu hành. Quảng Thành Tử chỉ dạy cho Hoàng Đế chút đạo trị quốc tu thân, Hoàng Đế muốn tu luyện thì phải tự mày mò ra cái gì đó như Hoàng Đế Nội Kinh.

Xiển Giáo thiếu công pháp sao? Không thể có chuyện đó, có lẽ trong này có nhân quả lớn lao, nên Quảng Thành Tử không dám làm trái ý trời.

Nghe Khương Thạch trả lời như vậy, Thông Thiên giáo chủ sao chịu bỏ qua, vừa uống rượu vừa truy hỏi Khương Thạch vì sao đưa ra kết luận này.

Khương Thạch sao mà nói ra được, cuối cùng bị ép quá, đành nói qua loa, xem bộ lạc Nhân tộc nào lớn mạnh nhất trong tương lai, tộc trưởng nào có tư cách, Thông Thiên giáo chủ lúc này mới buông tha Khương Thạch, cười ha ha, cùng nhau chúc rượu.

Đang uống vui vẻ, bỗng nhiên ngoài động phủ truyền đến một giọng nữ: "Khương Thạch đạo hữu có ở đó không?"

Lại có khách đến!