Logo
Chương 135: Thiên Đình Đế Sư, trèo lên Bất Chu Sơn

Sau khi Thông Thiên Giáo Chủ hết kinh ngạc, bèn muốn dò hỏi Hạo Thiên Ngọc Đế vài câu cho thỏa lòng, bèn hỏi: "Khương Thạch đạo hữu, chẳng phải Hạo Thiên Thiên Đế chỉ là kẻ chịu tiếng oan thay Hồng Quân Đạo Tổ, cuối cùng rồi cũng hóa thành tro bụi?”

Trong lòng Thông Thiên Giáo Chủ không khỏi mặc niệm ba giây cho Hạo Thiên Ngọc Đế, đứa nhỏ này cũng quá đáng thương đi, Hồng Quân Đạo Tổ quả nhiên là... khụ khụ, quá thâm sâu khó lường.

Khương Thạch xoa cằm, chậm rãi đáp: "Nói hóa thành tro bụi thì cũng không đến mức, dù sao Hồng Quân Đạo Tổ cũng không phải người tuyệt tình. Nhưng cái vị trí Thiên Đế này đâu dễ ngồi, e rằng dưới sự sắp đặt của Đạo Tổ, cuối cùng cũng chỉ thành con rối của Thiên Đạo, chẳng được tự do. Dù gì cũng coi như được xưng tụng là Tam Giới chi Chủ, được mất khó lường a."

Nghe Khương Thạch nói Hạo Thiên Ngọc Đế không đến nỗi tan thành tro bụi, Thông Thiên Giáo Chủ thở phào. Hiện tại Thiên Đình dưới quyền Hạo Thiên cai quản, đối với Tiệt Giáo có nhiều ưu ái, Thông Thiên Giáo Chủ không muốn mất đi một minh hữu như vậy. Nghĩ vậy, Thông Thiên Giáo Chủ vẫn không nhịn được hỏi: "Khương Thạch đạo hữu, vậy Hạo Thiên không có cách nào cải thiện tình hình sao?"

Khương Thạch kỳ quái liếc nhìn Thông Thiên Giáo Chủ, bĩu môi nói: "Thanh Liên đạo hữu, sao hôm nay ngươi lại quan tâm đến chuyện của Hạo Thiên Thiên Đế vậy? Đây là chuyện giữa Hồng Quân Đạo Tổ và Thiên Đế, ngươi lo lắng như vậy, lẽ nào Thanh Liên đạo hữu quen biết Hạo Thiên Thiên Đế?"

Thông Thiên Giáo Chủ mặt già đỏ lên, khẽ hắng giọng, gượng gạo nói: "Tò mò thôi, bần đạo chỉ là tò mò. Nếu Khương Thạch đạo hữu không biết thì thôi vậy, coi như bần đạo chưa hỏi gì.”

Khương Thạch nghe vậy, không nhịn được trợn mắt, bĩu môi: "Thanh Liên đạo hữu, giữa chúng ta có quan hệ thế này, ngươi cần gì phải khích ta? Lẽ nào ta lại giấu giếm ngươi điều gì?"

Thông Thiên Giáo Chủ cười ha ha: "Là bần đạo không phải, Khương Thạch đạo hữu mau nói cho ta biết đi."

Khương Thạch cũng cười đáp: "Giải quyết triệt để thì khó, nhưng giảm bớt phần nào thì dễ. Chỉ cần Hạo Thiên đồng ý bái Thái Thượng Thánh Nhân làm Thiên Đình Đế Sư là được, đến lúc đó có Thánh Nhân chống lưng, tình hình ắt sẽ tốt hơn nhiều. Mà Thái Thượng Thánh Nhân cũng có thể chia sẻ một phần công đức khí vận của Thiên Đình, đôi bên cùng có lợi."

Nghe vậy, Thông Thiên Giáo Chủ không chịu, vẻ mặt u oán: "Khương Thạch đạo hữu, sao không phải bái ta, Thông Thiên Giáo Chủ của Tiệt Giáo, làm Đế Sư? Chuyện tốt chia sẻ công đức khí vận thế này, sao ngươi lại nghĩ đến người ngoài?"

"Ôi, Thanh Liên tiền bối, vị trí Đế Sư này chỉ có thể là Thái Thượng Thánh Nhân thôi." Khương Thạch bất đắc dĩ: "Trừ Thái Thượng Thánh Nhân coi trọng sự vô vi, sẽ không can thiệp vào việc Thiên Đình, chứ Thánh Nhân của Xiển Giáo và Tiệt Giáo có giữ được lòng bình thường không? Đến lúc đó Hạo Thiên đồng ý, chỉ sợ Hồng Quân Đạo Tổ cũng không vui, cẩn thận Đạo Tổ gây khó đễ cho Tiệt Giáo!"

Nghe nói Hồng Quân Đạo Tổ sẽ không vui, Thông Thiên Giáo Chủ nghĩ lại, quả thật là đạo lý ấy, vội bỏ ý niệm này đi, chỉ viết thư cho Hạo Thiên Ngọc Đế, bảo Hạo Thiên đừng nghĩ nhiều, cứ để Thái Thượng Thánh Nhân đảm nhiệm Thiên Đình Đế Sư là đủ.

Còn về mưu đồ của Đạo Tổ, Thông Thiên Giáo Chủ nào dám hé răng nửa lời, con đường của Hạo Thiên Ngọc Đế, vẫn phải tự mình đi thôi, Thông Thiên Giáo Chủ đã tận tâm tận lực rồi.

Nói nhiều như vậy, Khương Thạch và Thông Thiên Giáo Chủ nhất thời im lặng. Khương Thạch thì thấy hơi mệt, còn Thông Thiên Giáo Chủ thì chậm rãi tiêu hóa những gì vừa nghe được.

Hai người lơ lửng trên mây, chợt Khương Thạch thấy xa xa có một ngọn núi cao sừng sững, chiếm diện tích cực lớn, cổ kính tang thương, vô cùng hùng vĩ. Vừa nhìn, một luồng tinh thần đỉnh thiên lập địa bất khuất liền xông thẳng vào Khương Thạch, khiến hắn kinh thán không thôi.

Chỉ là hình dạng ngọn núi này có chút kỳ quái, phẳng phất là một cái tảng đá, lại như nửa đoạn sơn phong, khiến Khương Thạch không nhịn được hỏi: "Thanh Liên đạo hữu, ngươi có biết ngọn núi xa xa kia là núi gì không? Trông có chút kỳ lạ."

Thông Thiên Giáo Chủ vuốt râu dài, nhìn theo hướng Khương Thạch chỉ, chợt bừng tỉnh, đáp: "Không ngờ chúng ta lại đến gần di chỉ Bất Chu Sơn. Ngọn núi kia chính là một phần còn lại sau khi Bất Chu Sơn ngã xuống."

Thì ra là Bất Chu Sơn!

Chỉ là một đoạn còn lại mà đã hùng vĩ như vậy, thật khó có thể tưởng tượng năm xưa Bất Chu Sơn còn nguyên vẹn thì sẽ chấn động lòng người đến cỡ nào.

Nhắc đến Bất Chu Sơn, Thông Thiên Giáo Chủ cũng có chút dồn dập bất bình. Năm xưa Bất Chu Sơn bị Cộng Công Tổ Vu đụng vào, trời long đất lở, gây ra đại kiếp chưa từng có. Sau khi Nữ Oa Nương Nương vá trời, bình định kiếp nạn, nửa đoạn Bất Chu Sơn kia đã bị Nguyên Thủy Thiên Tôn dùng tinh hoa đá núi, phối hợp Sơn Hồn của Bất Chu Sơn, luyện thành một kiện Hậu Thiên Pháp Bảo uy lực sánh ngang Đỉnh Cấp Tiên Thiên Linh Bảo: Phiên Thiên Ấn!

Pháp bảo này, dù là Thánh Nhân, cũng thèm thuồng không ngớt, nhưng ai bảo trong tất cả các Thánh Nhân, Nguyên Thủy Thiên Tôn có kỹ thuật luyện khí mạnh nhất, ra tay nhanh nhất chứ.

Đi ngang qua ngọn Thần Sơn đệ nhất Hồng Hoang này, Khương Thạch tự nhiên không muốn rời đi như vậy, bèn cười nói: "Thanh Liên đạo hữu, ta còn chưa từng tham quan Bất Chu Sơn, hôm nay vừa khéo thế này, hay là hai ta cùng đến Bất Chu Sơn du ngoạn một phen, biết đâu lại gặp được chút cơ duyên."

Khương Thạch đã mở lời, Thông Thiên Giáo Chủ tự nhiên không từ chối, nhưng Thông Thiên Giáo Chủ cười ha ha, nói: "Khương Thạch đạo hữu, du ngoạn thì không khó, nhưng cơ duyên thì hay là đừng nghĩ đến. Bất Chu Sơn này không biết đã bị bao nhiêu Đại Năng Hồng Hoang lật đi lật lại rồi, làm gì còn cơ duyên gì nữa, ha ha."

Lời là vậy, nhưng hai người vẫn khẽ thúc tọa kỵ, quay đầu hướng về Bất Chu Sơn bay đi. Tốn chút thời gian, hai người mới đến chân Bất Chu Sơn. Dù chỉ còn lại gần nửa đoạn, nhưng Bất Chu Sơn vẫn xứng với danh hiệu Thần Sơn đệ nhất Hồng Hoang, sơn phong thẳng tắp lên trời, nhưng cũng cụt ngủn ở nửa đoạn, khiến người tiếc hận không thôi.

Khương Thạch vỗ vỗ con Gấu Mèo cục mịch, để nó tự do chơi đùa, rồi cùng Thông Thiên Giáo Chủ từng bước một đi lên Bất Chu Sơn.

"Thanh Liên đạo hữu, ngươi xem Bất Chu Sơn này có giống như hình dáng Bàn Cổ Phụ Thần khai thiên tích địa, đầu đội trời, chân đạp đất không?" Khương Thạch đi trên Bất Chu Sơn, càng lên cao, càng cảm thấy tâm tình dâng trào, cảm nhận được tỉnh thần mênh mông bất khuất của Bất Chu Sơn.

Thông Thiên Giáo Chủ gật gù, vuốt râu dài cảm thán: "Khương Thạch đạo hữu nói không sai, tương truyền Bất Chu Sơn chính là cột sống của Bàn Cổ Phụ Thần biến thành, kế thừa tinh thần bất khuất của Bàn Cổ Phụ Thần."

Thân là Bàn Cổ Hậu Duệ, một trong Tam Thanh, Thông Thiên Giáo Chủ đi trên Bất Chu Sơn, tự nhiên cũng cảm khái liên tục.

Khương Thạch nghe Thông Thiên Giáo Chủ nói, trong lòng cũng nảy ra ý nghĩ, cười ha ha, lớn tiếng nói: "Đúng vậy, chúng ta đi trên con đường do Bàn Cổ Đại Thần khai phá, tự nhiên cũng phải kế thừa tinh thần khai thiên tích địa bất khuất của Bàn Cổ Đại Thần. Cũng như nhân tộc ta từ Hồng Hoang sinh ra, đấu với trời, đấu với đất, cùng vạn tộc Hồng Hoang đấu, không ngừng vươn lên, bất khuất kiên cường, rốt cục cắm rễ, sinh sôi nảy nở ở thế giới Hồng Hoang!"

"Ầm ầm!"

Vừa dứt lời, chân núi còn sót lại của Bất Chu Sơn rung lên, phẳng phất như gặp được một loại tỉnh thần cùng chung chí hướng vui sướng!

Bàn tay đang vuốt râu dài của Thông Thiên Giáo Chủ khựng lại, trợn mắt há mồm: Bất Chu Sơn đây là làm sao?!