Thấy Nhiên Đăng đạo nhân vẻ mặt nóng vội, Tiếp Dẫn đạo nhân cũng không lấy làm lạ. Hỗn Nguyên Thánh Quả bày ra trước mắt, cả Hồng Hoang này, mấy ai không động tâm?
Dù chỉ là Hỗn Nguyên quả vị hạ đẳng nhất, thì vẫn là Hỗn Nguyên quả vị! Như Nhiên Đăng đạo nhân từng cùng chư vị Thánh Nhân nghe giảng ở Tử Tiêu Cung, trải qua năm tháng dài đằng đẵng mà khó bề tiến thêm, càng khát cầu Hỗn Nguyên quả vị, con đường Thành Thánh hơn ai hết.
Tiếp Dẫn đạo nhân chắp tay trước ngực, nói với Nhiên Đăng: "Nhiên Đăng đạo hữu, phương pháp Trấn Nguyên Tử chứng được Hỗn Nguyên quả vị, mấu chốt ở hai điểm. Một là Tam Hoa Tam Hồn hóa Tam Nguyên, Tam Nguyên hợp nhất chứng đại đạo. Hai là, việc Tam Nguyên hợp nhất này cần một kiện Tiên Thiên Chí Bảo làm vật dẫn. Tiên Thiên Chí Bảo ấy phải triệt để nhận chủ, mới có thể giúp đạo hữu hái được Hỗn Nguyên quả vị."
Nhiên Đăng đạo nhân nghe xong im lặng. Cả hai điều đều khó, nhưng dù sao cũng là một con đường có thể đi. Trước đây, Hồng Hoang này đến đường còn chẳng thấy đâu, nay có đường tuy khó, nhưng cuối cùng vẫn là thông.
Nhiên Đăng đạo nhân cũng hiểu ý "danh ngạch hữu hạn" mà Tiếp Dẫn Thánh Nhân ám chỉ. Nếu con đường Thành Thánh này thật sự đi được, thì Hồng Hoang có bao nhiêu Tiên Thiên Chí Bảo, nhiều nhất cũng chỉ có thể chứng được bấy nhiêu Hỗn Nguyên quả vị.
Thấy Nhiên Đăng đạo nhân không nói gì, Tiếp Dẫn Thánh Nhân cũng không giục, lại lẩm bẩm: "Tiên Thiên Chí Bảo ở Hồng Hoang này, vốn đã định số. Nhiên Đăng đạo hữu thân là đệ tử Xiển Giáo, hẳn phải hiểu rõ. Mà mỗi kiện Tiên Thiên Chí Bảo, đều có thế lực chủ quản.
Như Thái Cực Đồ và Thiên Địa Huyền Hoàng Linh Lung Tháp thuộc về Thái Thượng Thánh Nhân, Bàn Cổ Phiên thuộc về Nguyên Thủy Thiên Tôn, Tru Tiên Kiếm Trận thuộc về Thông Thiên Giáo Chủ, Sơn Hà Xã Tắc Đồ thuộc về Nữ Oa Nương Nương, Phục Hi Cầm thuộc về Phục Hi đại thần. Đông Hoàng Chung thì đã hao tổn trong trận đại chiến giữa Yêu tộc, tung tích không rõ. Thiên, Địa, Nhân tam thư lại càng không cần nghĩ, đều đã có chủ. Vậy nên con đường đạo hữu có thể đi, không nhiều đâu."
Da mặt Nhiên Đăng đạo nhân giật mạnh. Ông ta biết Tiếp Dẫn Thánh Nhân không nói dối. Những Tiên Thiên Chí Bảo kia đều nằm trong tay đại năng, hoặc là chí bảo trấn áp khí vận Đại Giáo, hoặc là chí bảo đồng sinh cùng đại năng. Dù Nhiên Đăng là Phó Giáo Chủ Xiển Giáo, nghe đạo ở Tử Tiêu Cung, một gã Đại La Kim Tiên, cũng không thể mưu đồ đoạt lấy.
Nói vậy, con đường này chẳng phải là bế tắc?
Sắc mặt Nhiên Đăng đạo nhân sa sầm, trầm giọng nói: "Tiếp Dẫn Thánh Nhân, lẽ nào Tây Phương Giáo của ngươi không có một kiện Tiên Thiên Chí Bảo trấn áp khí vận?"
Cá cắn câu rồi!
Tiếp Dẫn đạo nhân mừng thầm trong lòng, nhưng trên mặt vẫn giữ vẻ khổ sở, trầm giọng nói: "Nhiên Đăng đạo hữu không biết đó thôi, Tây Phương Giáo ta vốn cũng có một kiện Tiên Thiên Chí Bảo, gọi là Hà Đồ Lạc Thư, quả thực thần kỳ. Nhưng trong những năm tháng trước đây đã vô tình đánh mất, cuối cùng lại rơi vào tay Yêu Sư Côn Bằng."
Ánh mắt Nhiên Đăng đạo nhân lóe lên một tia giễu cợt. Tiên Thiên Chí Bảo vô ý đánh mất, Tây Phương Giáo các ngươi thật là vô dụng.
Nhưng trên mặt Nhiên Đăng đạo nhân lại lộ vẻ ngưng trọng. Yêu Sư Côn Bằng, kẻ này không dễ chọc vào. Đặc biệt là khi Hồng Hoang đang lan truyền tin đồn Tiên Thiên Chí Bảo có thể giúp thành tựu Hỗn Nguyên Thánh Quả, Yêu Sư Côn Bằng sao chịu dễ dàng nhường Hà Đồ Lạc Thư?
Nhưng Tiếp Dẫn đạo nhân đã nói vậy, ắt hẳn còn có lời phía sau, bằng không đâu cần cố ý nhắc đến Hà Đồ Lạc Thư.
Quả nhiên, Tiếp Dẫn Thánh Nhân nói tiếp: "Ai ngờ Yêu Sư Côn Bằng phúc duyên mỏng manh, Hà Đồ Lạc Thư ở trong tay hắn cũng không giữ được, giờ lại rơi vào tay một tên tiểu bối."
Nghe vậy, hô hấp Nhiên Đăng đạo nhân rõ ràng trở nên gấp gáp, vội vàng hỏi: "Tiếp Dẫn Thánh Nhân, không biết là vị tiểu bối nào có số phận lớn đến vậy, lại có được một kiện Tiên Thiên Chí Bảo, thật khiến bần đạo ngưỡng mộ."
Ngoài miệng nói là ngưỡng mộ, nhưng ý tứ thực sự thì ai cũng hiểu.
Khóe miệng Tiếp Dẫn đạo nhân nhếch lên một nụ cười, nói: "Nhiên Đăng đạo hữu, ngươi không biết đó thôi. Hà Đồ Lạc Thư hiện giờ lại rơi vào tay một tiểu bối Nhân tộc, đứa bé ấy tên là Khương Thạch. Vậy đi, bần đạo làm chủ, đem Tiên Thiên Chí Bảo này của Tây Phương Giáo tặng cho đạo hữu, đạo hữu tự đi mà lấy, Tây Phương Giáo ta tuyệt không can thiệp."
Khương Thạch!!!
Thì ra là thằng nhãi đó! Đúng là oan gia ngõ hẹp!
Ánh mắt Nhiên Đăng đạo nhân co rút mãnh liệt, lập tức bùng lên ngọn lửa giận vô biên, toàn thân run rẩy, hận không thể băm Khương Thạch thành trăm mảnh, mới hả được mối hận trong lòng!
Nhưng Nhiên Đăng đạo nhân dù sao cũng là người tu hành vô số năm tháng, dù làm người không ra gì, cũng không thể phủ nhận tu vi cảnh giới của ông ta.
Nhiên Đăng đạo nhân thở ra một ngụm trọc khí, trong nháy mắt đè nén ngọn lửa giận xuống đáy lòng, trên mặt không buồn không vui, chắp tay với Tiếp Dẫn đạo nhân nói: "Tiếp Dẫn Thánh Nhân, bảo vật đã ở trong tay Khương Thạch tiểu hữu, đó là cơ duyên của tiểu hữu ấy, bần đạo sao có thể làm ra chuyện lấy lớn hiếp nhỏ? Thôi, e rằng kiếp này bần đạo vô duyên với đại đạo. Hôm nay đa tạ Thánh Nhân chỉ điểm, bần đạo xin cáo từ trước."
Nói xong, Nhiên Đăng đạo nhân mang vẻ tiếc nuối thi lễ với Tiếp Dẫn Thánh Nhân, cất bước lên mây, bay về hướng Côn Lôn Sơn, chỉ để lại Tiếp Dẫn đạo nhân đứng tại chỗ, mỉm cười nhìn Nhiên Đăng đạo nhân đi xa.
Đợi đến khi Nhiên Đăng đạo nhân hoàn toàn biến mất ở chân tời, Tiếp Dẫn đạo nhân mới ha ha cười lớn, nói: "Nhiên Đăng kẻ này quả nhiên vô sỉ cực điểm, rõ rằng động tâm không ngớt, nhưng lại phải làm bộ ra vẻ đạo mạo. Tiểu hồ ly giảo hoạt đến đâu, chẳng phải vẫn phải ngoan ngoãn mắc câu? Đi đi, thay ta Tây Phương Giáo giết chết Khương Thạch kia, lấy về Hà Đồ Lạc Thư. Dù không thành công, ngươi cũng trốn không thoát khỏi lòng bàn tay Tây Phương Giáo, ha ha ha."
Dứt lời, thân ảnh Tiếp Dẫn đạo nhân liền biến mất, trở về Tây Phương Giáo Tu Di Sơn Công Đức Trì, tĩnh tu đại đạo.
Lần này Tây Phương Giáo dùng lại là dương mưu, lợi dụng Hỗn Nguyên quả vị hấp dẫn Nhiên Đăng đạo nhân đối đầu với Khương Thạch, biết đâu còn lôi kéo Xiển Giáo và Tiệt Giáo sau lưng hai người vào cuộc hỗn chiến, mà Tây Phương Giáo ngồi một bên xem hổ đấu, chẳng phải là quá đẹp?
Trong mắt Tiếp Dẫn đạo nhân, Nhiên Đăng đạo nhân không thể cưỡng lại được sự hấp dẫn của việc thành thánh, mình chỉ tiện tay tung một tin tức, ắt sẽ thu hoạch lớn!
Ngoài mười vạn dặm, Nhiên Đăng đạo nhân liếc nhìn vị trí Tây Phương Giáo với vẻ giễu cợt, trừng mắt, khinh thường cười nói: "Tiếp Dẫn Thánh Nhân này cũng thật vô sỉ, lại muốn tay không bắt sói, nửa điểm lợi lộc cũng không bỏ ra, đã muốn bần đạo làm tay sai, ha ha. Tuy không biết Khương Thạch tiểu tặc kia có quan hệ gì với Tây Phương Giáo, nhưng bần đạo sao lại ngu ngốc làm quân cờ cho các ngươi? Buồn cười, buồn cười."
Lập tức thân hình thoăn thoắt, Nhiên Đăng đạo nhân đổi hướng, không trở về Côn Lôn Sơn, mà lại đi về phía Đông Hải! Không biết vị Phó Giáo Chủ Xiển Giáo này vì sao lại đến địa bàn của Tiệt Giáo, chẳng lẽ không có mưu đồ gì khác?
Nhưng trong khi hai kẻ vô liêm sỉ tiếng tăm lừng lẫy ở Hồng Hoang đang tính kế lẫn nhau, thì thế giới Hồng Hoang lại bắt đầu nổi sóng ngầm.
