Logo
Chương 173: Tiệt Giáo, Xiển Giáo đều không cùng

Nhiên Đăng đạo nhân, Đa Bảo Đạo Nhân!

Trong lòng Thông Thiên Giáo Chủ chợt nảy ra điều chẳng lành, không khí trong Bích Du Cung trở nên ngưng trọng.

Nam Cực Tiên Ông cũng đột ngột cứng người, trong lòng thầm kêu khổ, không biết sư phụ sẽ trách phạt mình thế nào.

Ai cũng biết hắn vốn xuất thân từ Xiển Giáo, sau mới gia nhập Tiệt Giáo. Thân phận này vốn đã có phần khó xử, nay lại thành người đưa tin, thay đệ tử Xiển Giáo truyền lời, Thông Thiên Giáo Chủ tức giận cũng là lẽ thường, chẳng ai thích đệ tử mình ăn cây táo, rào cây sung.

Nam Cực Tiên Ông cho rằng Thông Thiên Giáo Chủ giận vì mình tiếp xúc với Nhiên Đăng đạo nhân, nhưng đâu biết Thông Thiên Giáo Chủ đang nghĩ đến chuyện Đa Bảo Đạo Nhân gặp gỡ Nhiên Đăng.

Vốn dĩ đệ tử hai giáo Xiển Giáo, Tiệt Giáo gặp mặt cũng chẳng có gì, nhưng vấn đề là Khương Thạch từng nói Nhiên Đăng đạo nhân là sâu mọt của Huyền Môn, làm hỏng vận số Huyền Môn. Kẻ nào giao du quá gần với Nhiên Đăng đạo nhân, cũng có thể gây hại cho Huyền Môn.

Thông Thiên Giáo Chủ vuốt râu, vừa không muốn nghi ngờ đại đệ tử Đa Bảo của mình, nhưng mặt khác cũng lo lắng Đa Bảo bị Nhiên Đăng kia dụ dỗ.

Đa Bảo, ngươi đừng làm sư phụ thất vọng!

Thông Thiên Giáo Chủ thở dài trong lòng, rồi nhìn thấy sắc mặt Nam Cực Tiên Ông tái nhợt, trán đổ mồ hôi, phát hiện khí tức của mình có chút lộ ra ngoài, vội thu lại khí thế, mỉm cười nói: "Nam Cực, đây đâu phải chuyện gì lớn, đệ tử Huyền Môn như một nhà, đệ tử Xiển Giáo cùng Tiệt giáo giao du bình thường thôi, sư phụ sao lại trừng phạt các ngươi? Huống hồ sư phụ tin ngươi sẽ không làm chuyện gì gây hại cho Tiệt Giáo, lui xuống đi, cố gắng tu hành, chớ lười biếng."

Khi Thông Thiên Giáo Chủ thu lại khí thế, Nam Cực Tiên Ông mới thở phào nhẹ nhõm, thi lễ rồi lui ra.

Thánh nhân thần thông quả nhiên khó lường, hơn nữa sư phụ trách phạt có lẽ chỉ là khiển trách qua loa. Sau này nếu Nhiên Đăng kia hoặc người trong Xiển Giáo tìm đến mình, mình phải bẩm báo thành thật, mới không phụ lòng sư phụ tin tưởng.

Thông Thiên Giáo Chủ không ngờ mấy lời của mình lại khiến Nam Cực Tiên Ông một lòng hướng về Tiệt Giáo, đoạn tuyệt qua lại với Xiển Giáo. Lúc này, trong lòng Thông Thiên Giáo Chủ lại có một tia u ám khó xua, dù biết rõ Đa Bảo Đạo Nhân có giao du với Nhiên Đăng kia cũng không để tâm đến.

Vẫn Thánh Đan! Hôm đó Khương Thạch nhắc đến một câu, Thông Thiên Giáo Chủ để trong lòng, vì tìm đáp án còn không tiếc đến Đại La Sơn Huyền Đô động Bát Cảnh Cung hỏi Thái Thượng Thánh Nhân, đại sư huynh Huyền Môn, nhưng kết quả lại có chút kỳ lạ.

Hôm đó, Thái Thượng Thánh Nhân ở Bát Cảnh Cung nghe thấy tên Vẫn Thánh Đan thì kinh hãi biến sắc, liên tục truy hỏi Thông Thiên Giáo Chủ nghe được cái tên này từ đâu.

Thông Thiên Giáo Chủ thấy đại sư huynh Thái Thượng Thánh Nhân sốt sắng như vậy, trong lòng cũng chấn động, nhưng không nói ra là Khương Thạch nói, chỉ nói là lần trước ở Tử Tiêu Cung tìm hiểu Tạo Hóa Ngọc Điệp, gần đây từ vô vàn đại đạo biết được cái tên này, trong lòng hiếu kỳ, mới đến hỏi Thái Thượng Thánh Nhân.

Trong mắt Thông Thiên Giáo Chủ, Thái Thượng Thánh Nhân là người đứng đầu về đan đạo trong Hồng Hoang, nếu vật mang chữ "Đan” mà Thái Thượng Thánh Nhân cũng không biết, vậy chỉ có thể đi hỏi Hồng Quân Đạo Tổ. Nhưng Thông Thiên Giáo Chủ nào dám đến Tử Tiêu Cung, trốn còn không kịp.

Nghe nói Thông Thiên Giáo Chủ biết được cái tên này từ Tạo Hóa Ngọc Điệp, vẻ mặt căng thẳng của Thái Thượng Thánh Nhân lại lộ ra một tia thoải mái, ngồi trở lại chỗ ngồi rồi uống một ngụm trà, dứt khoát im lặng, phảng phất chuyện vừa xảy ra chưa từng có, lần nữa tiến vào trạng thái Thái Thượng vô vi.

Lần này khiến Thông Thiên Giáo Chủ sốt ruột, liên tục truy hỏi, Thái Thượng Thánh Nhân mất kiên nhẫn bèn giải thích qua loa: "Thông Thiên sư đệ, Vẫn Thánh Đan thật sự có, nhưng tuyệt đối không tìm được thứ này trong Hồng Hoang, ngươi không cần để trong lòng. Hơn nữa đan dược này gây hại cho Thánh nhân, nhưng không có tác dụng gì với tu sĩ khác, ngươi cũng đừng tốn công vô ích."

Nói xong, Thái Thượng Thánh Nhân nâng chén trà lên uống, ngầm ý muốn tiễn khách. Thông Thiên Giáo Chủ bất đắc dĩ, chỉ đành trở về đạo tràng của mình, Bích Du Cung ở Kim Ngao Đảo.

Nhưng Thông Thiên Giáo Chủ đã tập hợp thông tin từ Khương Thạch và Thái Thượng Thánh Nhân, rút ra được vài kết luận.

Thái Thượng Thánh Nhân nói, Vẫn Thánh Đan thật sự có, nhưng không thể tồn tại ở Hồng Hoang, hơn nữa gây hại cho Thánh nhân, vô dụng với người khác.

Khương Thạch đạo hữu nói, đồ Đạo tổ cho tốt nhất đừng ăn.

Chẳng phải là nói, trong Tử Tiêu Cung có thể vẫn còn Vẫn Thánh Đan? Hơn nữa trong tương lai không xa, Hồng Quân Đạo Tổ có thể sẽ ban Vẫn Thánh Đan xuống, để các Thánh nhân ăn vào?

Trời ạ!

Thông Thiên Giáo Chủ nghĩ đến khả năng này thì không khỏi hoảng hốt, thế là thế nào chứ?

Không được, chuyện này cần phải bàn bạc kỹ càng. Mắt Thông Thiên Giáo Chủ lóe lên một tỉa sáng, xé rách hư không, hướng đến động phủ của Khương Thạch.

Côn Lôn Sơn, Ngọc Hư Cung.

Nhiên Đăng đạo nhân vừa về đến động phủ đã bị Nguyên Thủy Thiên Tôn triệu đến Ngọc Hư Cung.

Nhiên Đăng đạo nhân trong lòng cũng có chút nghi hoặc, từ lần trước thân thể bị hãm trong vô biên nghiệp lực, Nguyên Thủy Thiên Tôn không còn triệu kiến mình, sao hôm nay đột nhiên lên tiếng, không biết có chuyện gì.

Nhưng Thánh nhân triệu gọi, Nhiên Đăng đạo nhân tự nhiên không dám chần chờ, vội đến Ngọc Hư Cung rồi cung kính giơ tay hành lễ: "Đệ tử xin chào sư phụ, không biết sư phụ có gì dặn dò?"

Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn Nhiên Đăng đạo nhân, mặt không vui không buồn, nhìn chằm chằm Nhiên Đăng nửa ngày, khiến Nhiên Đăng sợ hãi, mới mở miệng trầm giọng nói: "Nhiên Đăng, hôm nay có người nói với ta, ngươi là sâu mọt của Huyền Môn, sẽ phản bội Xiển Giáo."

Lời vừa nói ra, như sấm sét nổ bên tai Nhiên Đăng đạo nhân, khiến hắn sợ đến chân tay bủn rủn, suýt chút nữa tè ra quần ngay tại Ngọc Hư Cung.

Nhiên Đăng đạo nhân giật mình, lập tức nằm rạp xuống đất, nói: "Sư phụ, sao đệ tử có thể là sâu mọt của Huyền Môn, phản đồ của Xiển Giáo được? Đệ tử trung thành tuyệt đối với Xiển Giáo, sư phụ tuyệt đối đừng tin lời gièm pha của kẻ ngoài!"

Chân Nhiên Đăng đạo nhân vẫn còn run rẩy, chỉ sợ Nguyên Thủy Thiên Tôn phát hiện ra điều gì, không ngờ Nguyên Thủy Thiên Tôn vuốt râu, nói: "Đúng vậy, vi sư cũng cho rằng đây là lời gièm pha ly gián quan hệ giữa đệ tử Xiển Giáo. Khương Thạch và Thông Thiên kia, chỉ bằng vài lời đã muốn hủy hoại căn cơ của Xiển Giáo ta, hừ!"

Khương Thạch! Lại là hắn!

Nhiên Đăng đạo nhân vừa giận vừa sợ, vừa mới đào hố cho Khương Thạch, bên kia đã lén lút cho mình một gậy. Lẽ nào Khương Thạch thật sự là khắc tỉnh của mình? Không được, người này không thể để lại!

Trong lòng Nhiên Đăng nổi lên sát cơ, Nguyên Thủy Thiên Tôn cũng kết thúc đề tài, nói: "Nhiên Đăng, ngươi đứng lên đi. Hãy làm việc tốt cho Xiển Giáo, ta sẽ không bạc đãi ngươi."

"Đa tạ sư phụ, sư phụ anh minh!" Nhiên Đăng đạo nhân thở phào một hơi, mang vẻ kính sợ lui ra khỏi Ngọc Hư Cung.

Chờ về đến động phủ, Nhiên Đăng đạo nhân mới nhăn nhó mặt mày, vẻ mặt âm lãnh thấp giọng nói: "Xiển Giáo? Còn không bạc đãi ta? Ta nhổ vào! Chỉ có đại đạo mới là của mình, quả vị Hỗn Nguyên ta nhất định phải chứng, Nguyên Thủy cũng không ngăn được ta!"