Thoát hay không thoát, đó là cả một vấn đề.
Sắc mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn trắng bệch, thân là Thánh Nhân mà trán vẫn túa mồ hôi lạnh, trong mắt mơ hồ lộ ra tia sợ hãi.
Có thể khiến một vị Thiên Đạo Thánh Nhân khiếp sợ đến vậy, Khương Thạch đúng là xưa nay chưa từng có, sau này cũng khó ai bì kịp trên Hồng Hoang này.
Chỉ thấy mặt mo Nguyên Thủy Thiên Tôn tức giận đến co giật điên cuồng, cả người như sắp phát điên.
Đường đường Xiển Giáo giáo chủ, Thiên Đạo Thánh Nhân, lại bị lột sạch xiêm y, việc này sao hắn có thể nhẫn nhịn! Mặt mũi để đâu cho hết!
Nguyên Thủy Thiên Tôn sĩ diện như vậy, làm sao chịu nổi khuất nhục này, nhất định không thể thoát, nếu không lời thể son sắt lúc trước cùng Khương Thạch đánh cược, sau lại quyt nợ, thì cái mặt già này còn biết giấu vào đâu!
Nguyên Thủy Thiên Tôn do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn vì sĩ diện, nhỏ giọng nói với Khương Thạch: "Khương Thạch... đạo hữu, hay là thế này, bần đạo tặng ngươi một kiện Tiên Thiên Linh Bảo, chuyện này coi như xong, được không?"
Khương Thạch nghe vậy, không nhịn được "xì xì" cười, kiên quyết xua tay từ chối, nói: "Cửu Long à, ông cũng già đầu rồi, câu 'có chơi có chịu' còn chưa nghe qua sao? Ta cũng không cần linh bảo gì, chúng ta đã nói thế nào thì làm thế ấy thôi. Hiện nay trừ Tiên Thiên Chí Bảo, còn lại bảo bối ta đều không để vào mắt."
Tiên Thiên Chí Bảo thì cả Xiển Giáo cũng chỉ có một thanh Bàn Cổ Phiên trấn áp toàn bộ công đức khí vận, Nguyên Thủy Thiên Tôn sao có thể lấy ra cho Khương Thạch. Chỉ thấy Nguyên Thủy Thiên Tôn mặt mày cau có vừa vội vừa tức, nhỏ giọng nói: "Khương Thạch, nên người khoan dung độ lượng, một kiện Tiên Thiên Linh Bảo còn chưa đủ thỏa mãn ngươi sao, hai kiện, hai kiện linh bảo thì sao!"
À, ra là vậy, không ngờ Cửu Long lão già này cũng lắm của đấy chứ.
Nhưng Khương Thạch không nhịn được trợn mắt khinh bỉ, nói: "Cửu Long, lúc đánh cược, ta thua thì phải chạy quanh Côn Lôn Sơn mười vòng, ông thua chỉ cần ba vòng thôi, kèo bất bình đẳng như vậy mà ta còn dám chơi, ông có gì mà không dám. Huống hồ ở đây chỉ có bốn người chúng ta, ông có cởi truồng chạy, cũng đâu có ai thấy, toàn đàn ông con trai cả, ông ngại ngùng cái gì?"
Vấn đề là sợ xấu hổ hay sao! Đây là vấn đề mặt mũi!
Vốn tưởng chắc thắng, ai ngờ Khương Thạch lại có thể tính toán chuẩn xác đến vậy trong lúc thiên cơ hỗn độn, giờ thì cưỡi hổ khó xuống rồi.
"Đúng vậy đúng vậy, toàn người một nhà cả, Cửu Long, đừng ngại ngùng, cởi đi, cởi sớm cho xong!" Thông Thiên Giáo Chủ sợ thiên hạ chưa đủ loạn, ở một bên quạt gió thổi lửa, cười như hồ ly, ra sức sỉ nhục Nguyên Thủy Thiên Tôn, chuẩn bị xem kịch hay.
"Ngươi...ngươi...!" Nguyên Thủy Thiên Tôn nhìn Thông Thiên Giáo Chủ, gân xanh trên trán giật giật, cả người run lên, nhưng nửa ngày không thốt nên lời.
Thông Thiên Giáo Chủ bĩu môi, khinh bỉ cười: "Ta cái gì mà ta, có chơi có chịu, hay là nói Xiển Giáo các ngươi toàn lũ thua cuộc trơ trên? Lúc đánh cược thì hăng hái nhất, thua rồi thì tìm đủ lý do thoái thác, cười chết mất. Thượng bất chính hạ tắc loạn, chậc chậc, Xiển Giáo trên dưới quả nhiên là một lũ trộm cắp."
Thấy Nguyên Thủy Thiên Tôn sắp bốc hỏa, Thái Thượng Lão Quân không nhìn nổi nữa, ngập ngừng nói: "Sư đệ, bớt tranh cãi đi."
Thấy đại sư huynh lên tiếng, Thông Thiên Giáo Chủ "xì" một tiếng, cũng không nói gì thêm.
Thái Thượng Lão Quân vuốt râu bạc trắng, nói: "Khương Thạch đạo hữu, kiểu đánh cược này có chút không tao nhã, hay là đổi cách khác thì sao?"
Khương Thạch khinh thường bĩu môi, nói thẳng: "Được thôi, chỉ cần Cửu Long ở Côn Lôn Sơn hô to ba tiếng, 'Xiển Giáo trên dưới đều là lũ thất tín, vô lại không chịu thua', thì chuyện này coi như xong."
Mặt già của Thái Thượng Lão Quân và Nguyên Thủy Thiên Tôn đều giật mạnh, việc này chẳng khác nào bôi nhọ danh tiếng Xiển Giáo, mặt mũi Thánh Nhân Môn Đình, cùng mặt mũi Thánh Nhân, hôm nay Nguyên Thủy Thiên Tôn chỉ có thể chọn một.
Thấy sắc mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn lúc xanh lúc trắng, sắp khóc đến nơi, Khương Thạch nhếch mép cười, nói: "Cửu Long, ông tự quyết đi, dù sao Thái Cực Đạo hữu và Thanh Liên đạo hữu đều ở đây, nếu ông muốn quỵt nợ, ta sẽ đi khắp Hồng Hoang mà kể. Đường tự ông chọn, đi đường nào thì nói nhanh lên, khỏi lãng phí thời gian của mọi người."
Thế nào là tiến thoái lưỡng nan, trong mắt Nguyên Thủy Thiên Tôn bắn ra sát cơ sắc bén, nếu không phải Thái Thượng Lão Quân và Thông Thiên Giáo Chủ ở đây, Nguyên Thủy Thiên Tôn nhất định sẽ quỵt nợ, sau đó nghiền Khương Thạch thành tro bụi.
Một lúc lâu sau, Nguyên Thủy Thiên Tôn như một con sư tử xế chiều, khí thế âm trầm, thấp giọng quát: "Được, có chơi có chịu, bần đạo cởi!"
Vừa dứt lời, Nguyên Thủy Thiên Tôn vận chuyển pháp lực chấn động, lập tức pháp y trên người vỡ thành mảnh vụn, cả người trần truồng!
Trong ánh mắt hiếu kỳ của Thông Thiên Giáo Chủ, Nguyên Thủy Thiên Tôn phất tay ngưng tụ lại một bộ pháp y, sắc mặt tái mét, mang theo sát ý vô biên liếc nhìn Khương Thạch và Thông Thiên Giáo Chủ, phất tay xé rách hư không, biến mất khỏi Đào Hoa Sơn.
Tuy Nguyên Thủy Thiên Tôn chỉ lượn một vòng, nhưng dù sao cũng đã cởi đồ chạy rồi, Thông Thiên Giáo Chủ tuy chưa đã thèm, nhưng cũng không tiện nói thêm gì.
Thái Thượng Lão Quân vuốt râu bạc trắng, lúng túng nhìn Khương Thạch và Thông Thiên Giáo Chủ, lắc đầu thở dài: "Hai người các ngươi... ai... không biết nói gì cho phải."
Nói xong, Thái Thượng Lão Quân cũng bước vào hư không biến mất, chỉ để lại Khương Thạch và Thông Thiên Giáo Chủ.
Khương Thạch vốn không hề biết Cửu Long chân nhân đánh cược với mình lại là Xiển Giáo Thánh Nhân Nguyên Thủy Thiên Tôn, có thể ép Thiên Đạo Thánh Nhân cởi truồng chạy, nếu ngày nào đó Khương Thạch biết rõ chân tướng, không biết hắn sẽ kiêu ngạo tự hào hay sợ đến run chân đây.
"Khương Thạch đạo hữu, thật sự bái phục ngươi!" Thông Thiên Giáo Chủ giơ ngón tay cái với Khương Thạch, được chứng kiến Nguyên Thủy Thiên Tôn cởi truồng, chuyện này Thông Thiên Giáo Chủ có thể khoe khoang cả đời, cũng có thể cười nhạo Nguyên Thủy Thiên Tôn cả đời, sảng khoái!
Nhưng ngay giây sau, Khương Thạch móc ra một vật, khiến Thông Thiên Giáo Chủ lảo đảo suýt chút nữa ngã từ hư không xuống.
Chỉ thấy Khương Thạch cười híp mắt móc ra một khối ngọc giản ghi hình, cười xấu xa nói: "Vừa rồi hình ảnh Cửu Long trần truồng, ta đã lén ghi lại rồi, đến lúc đó dùng cái này đổi một hai kiện Tiên Thiên Linh Bảo của Cửu Long, chắc ông ta không dám không đáp ứng đâu nhỉ? Vừa thắng cược, vừa xem náo nhiệt, cuối cùng còn có thể gõ Cửu Long một kiện Tiên Thiên Linh Bảo, chậc chậc chậc, ta đúng là thiên tài!"
Phốc!
Thông Thiên Giáo Chủ miễn cưỡng giữ vững thân hình, mặt mày kinh hãi, run rẩy chỉ vào Khương Thạch nửa ngày không nói nên lời, hoàn toàn bị hành động vô sỉ này của Khương Thạch làm cho kinh ngạc đến ngây người.
Con mẹ nó ép Xiển Giáo Thánh Nhân cởi truồng, còn ăn trộm hình ảnh để tống tiền?
Bàn về tìm đường chết, toàn bộ Hồng Hoang này ta Thông Thiên chỉ phục mình ngươi, Khương Thạch!
